Throne of Magical Arcana

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mỹ thiếu nữ tỏ tình với kẻ kém giao tiếp là tôi vì trò chơi trừng phạt, sau khi hẹn hò lại ngày càng trở nên nặng tình.

(Đang ra)

Mỹ thiếu nữ tỏ tình với kẻ kém giao tiếp là tôi vì trò chơi trừng phạt, sau khi hẹn hò lại ngày càng trở nên nặng tình.

Hametsu

Giữa những tiếng xôn xao, một kẻ có tính cách u ám như tôi thực sự không thể để Kiryuu-san phải bẽ mặt được. Chắc là cậu ấy sẽ tạm thời đồng ý, rồi tìm thời điểm thích hợp để giải quyết sự khó xử này

1 6

Haikyū!! Shōsetsuban!!

(Đang ra)

Haikyū!! Shōsetsuban!!

Kiyoko Hoshi

Những câu chuyện ngoài lề của bộ manga Haikyu!!

43 460

Angel Only Drinks Soda

(Đang ra)

Angel Only Drinks Soda

Maromi Maroyaka

Đây là một câu chuyện tuổi mới lớn pha chút thần bí, nơi mà tình yêu và quá khứ giao thoa.

2 7

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

(Đang ra)

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Nhị lưu trinh tham

Dù sao thì, ai bảo tôi nghèo cơ chứ? Không có tiền, nên phải đi làm Thiếu nữ Pháp thuật thôi...

128 872

Bị Kết Án Trở Thành Dũng Giả ~ Hồ Sơ Thụ Án Của Tiểu Đội Tội Đồ Dũng Giả 9004

(Đang ra)

Bị Kết Án Trở Thành Dũng Giả ~ Hồ Sơ Thụ Án Của Tiểu Đội Tội Đồ Dũng Giả 9004

ロケット商会

Khoảnh khắc hai người bọn họ lập giao ước, cũng là lúc bức màn mở ra cho một khúc tráng ca anh hùng đầy mỏng manh nhưng cũng vô cùng khốc liệt, hứa hẹn sẽ xoay chuyển cả một thế giới đang chìm đắm tro

3 8

Vol 08 (END) - Con đường bất diệt (670-827) - Chương 775 - Giao chiến bằng khí tức

Chương 775 - Giao chiến bằng khí tức

*Trans+Edit: Lắc

Trải qua trùng trùng gian nan, hiểm trở, chút ánh dương cuối cùng cũng xuyên thủng được tầng mây đen và màn sương mù dày đặc chứa đầy những vết nứt không gian trên bầu trời, xuyên qua những tán lá và cành cây rậm rạp, và rồi để lại những vệt sáng như vàng kim bên trong dãy núi tối tăm lạnh lẽo.

“Rắc.” Một bàn chân phải vạm vỡ đi ủng hiệp sĩ giẫm lên một đốm sáng vàng, làm lớp lá cây mục nát chồng chất bên dưới lõm xuống, đồng thời đạp gãy một cành cây khô đang ẩn mình trong đó.

Người sói Nasdell đi theo phía sau có chút ngạc nhiên nghĩ thầm: ‘Ngài Thân vương sao lại không kiểm soát lực chân của mình nhỉ? Chẳng lẽ ngài ấy đang ngẫm nghĩ vấn đề quan trọng nào đó?’

Đi ở phía trước chính là Thân vương người sói Dubenal. Hắn có mái tóc ngắn màu xám bạc, dáng người dũng mãnh, nhanh nhẹn, khuôn mặt đầy vẻ ngông cuồng, hống hách, nhìn qua liền biết ngay là một Hiệp sĩ huyền thoại chuyên về cận chiến.

Dubenal mặc một bộ giáp kỳ lạ màu đen, không cồng kềnh như giáp toàn thân, cũng không phải loại có những mảnh giáp nhỏ, mà dường như là giáp da được chế tạo bằng chất liệu và kỹ thuật của giáp toàn thân. Trong tay mân mê những viên lưu ly thạch, lãng thạch và thái dương thạch, hắn dùng ngữ điệu cao thâm khó lường nói: “Nasdell, ngươi rất kinh ngạc phải không?”

“Ngài Thân vương, sao ngài biết?” Nasdell kinh ngạc buột miệng thốt lên. Ngài Thân vương vậy mà lại có thể đoán được suy nghĩ trong lòng mình mà không cần dùng đến sức mạnh phi phàm sao? Quả không hổ là nhà thông thái xuất sắc nhất, nhà mưu lược giảo hoạt nhất tộc người sói!

Dubenal nheo mắt nhìn về phía những cột sáng đang chiếu xuyên qua cành lá um tùm phía trước. Nó trong trẻo, đẹp đẽ vô cùng, tựa như có thể nhìn rõ những hạt bụi nhiều không đếm xuể đang bay múa bên trong.

“Ta biết ngươi chắc chắn đang rất ngạc nhiên vì sao ta không trực tiếp đi qua cổng dị giới để đến thung lũng Diệm Thạch, mà lại chậm rãi tản bộ trong rừng rậm thế này.” Dubenal dùng khẩu văn đầy chất “nhà thông thái” nói.

Thung lũng Diệm Thạch là nơi đặt trụ sở của Nghị viện Hắc ám.

Ơ, tôi chỉ ngạc nhiên vì sao ngài không kiểm soát lực chân thôi mà. Từ từ, mình thế mà lại chẳng hề thấy kỳ lạ là tại sao Ngài Thân vương lại chọn đi bộ, trong khi làm vậy mất mấy tiếng đồng hồ mới tới được thung lũng Diệm Thạch! Haiz, so với trí tuệ sâu rộng như biển lớn của Ngài Thân vương, mình quả thực vẫn còn kém quá xa, đến cả điểm bất thường rõ ràng đến cỡ này mà cũng chẳng nhận ra, còn phải để ngài ấy chủ động mở miệng dạy bảo!

Nasdell, kẻ vốn luôn tự cho là mình thông minh, mới đầu sững sờ một thoáng, sau đó liền hiểu ra “khổ tâm” của Ngài Thân vương. Ôm tâm thái một nửa là tự hổ thẹn, một nửa là cảm động khôn xiết, gã thật tâm bội phục Dubenal: “Vâng, Ngài Thân vương. Tôi đúng thực là rất kinh ngạc.”

Haha. Dubenal cười thầm. Tâm tư ngươi quá dễ đoán. Là Thân vương xảo quyệt, đa mưu túc trí nhất tộc người sói, ta tùy tiện suy luận một chút là biết ngay. “Hội nghị lần này là do Danisos và Dracula cùng đề xuất, hy vọng hợp nhất nghị viện thành một chỉnh thể với mệnh lệnh thông suốt, không như trước kia chẳng có chút sức ràng buộc nào với thế lực các bên. Illithid có mục tiêu của illithid, beholder có suy nghĩ của beholder, hơi xểnh ra một cái là sẽ bắt đầu đấu đá nội bộ ngay.

Chuyện này về mặt tổng thể mà nói thì là chuyện tốt, nhưng với người sói chúng ta thì chưa chắc, bởi vì tộc chúng ta chỉ có ta và Sonett là đạt tới cấp bậc huyền thoại, còn kém quá xa so với bảy rồng cổ đại của tộc cự long và bốn tên đời đầu của tộc ma cà rồng. Hơn nữa, cả ta và Sonett đều đã ngưng trệ ở huyền thoại bậc ba một thời gian dài, không có trình độ đỉnh phong như Danisos và Dracula. Nếu mà hợp nhất lại với nhau, nói không chừng chúng ta lại thành ‘nô lệ’ cho cái đám ma cà rồng chết tiệt đó.”

Nghe Ngài Thân vương nói năng lưu loát, phân tích rành mạch tiền đồ và cảnh ngộ của tộc người sói, hai mắt Nasdell sáng rực lên, trong lòng vừa chấn động, vừa lo lắng, lại vừa sùng bái lạ thường. Mấy vị Thân vương như Sonett cứ luôn cười nhạo Ngài Thân vương nhà mình não toàn cơ bắp, vừa khát máu vừa tàn bạo, căn bản không biết suy nghĩ. Nhưng nghe những lời này xem, bọn họ có nói ra được không?

Tộc người sói có vài vị Thân vương, nhưng đạt đến trình độ huyền thoại thì chỉ có hai người.

Vẻ mặt Dubenal trở nên nghiêm nghị: “Do đó ta chọn đi bộ là để cho mình thời gian suy nghĩ, nghĩ xem tộc người sói chúng ta phải làm sao để thoát khỏi khốn cảnh này, làm sao để giành được đủ lợi trong chuyện này…”

Nhìn bóng lưng cao lớn của Ngài Thân vương, Nasdell cảm thấy mũi và mắt mình cay cay. ‘Quá xúc động. Đến cả một người sói kiên cường như mình cũng không nén nổi cảm xúc. Ngài Thân vương đích thực là lòng tốt, là hy vọng của tộc người sói, là đấng cứu thế của chúng ta.’

“Ngài Thân vương, ngài đã nghĩ ra cách chưa ạ?” Nasdell có phần sốt ruột hỏi.

“…Đây là một vấn đề phức tạp và khó khăn, đâu có dễ giải quyết như vậy…” Ngữ điệu của Dubenal trầm xuống. Đột nhiên, hắn khịt khịt mũi, sau đó nghiêm trọng nói: “Ta ngửi thấy mùi lạ.”

Mùi lạ? Người lạ mà lại có thể an toàn tiến sâu vào trong Dãy núi Hắc ám này ư? Nasdell cảm thấy lông lá khắp người mình có dấu hiệu muốn dựng đứng hết lên, nhưng vừa nhìn thấy bóng lưng oai vệ của Ngài Thân vương, gã liền yên tâm trở lại.

Dubenal quay phắt đầu lại, thân thể lao về phía trước. Cuồng phong dữ dội nổi lên, trực tiếp thổi gãy những cái cây cao chọc trời, để lộ ra hồ nước đang khẽ gợn sóng lăn tăn ở phía xa.

Ở bên bờ hồ, nơi bị cuồng phong thổi qua, “thời không” lăn tăn như mặt nước, và rồi một bóng người từ từ nổi lên. Người này mặc suit đen dài hai hàng khuy, đầu đội mũ chóp cao cùng màu, tay phải cầm một chiếc đồng hồ bỏ túi màu trắng bạc cầu kỳ, tinh xảo. Đó đích thị là Lucien.

Lucien không hề kinh ngạc hay hoảng loạn mà chỉ khẽ gật gù. Cảm ứng nhạy bén của người sói cấp bậc huyền thoại đối với những thay đổi của môi trường xung quanh quả nhiên không tầm thường, thậm chí còn ghê gớm hơn cả những ghi chép trong sách của nghị viện.

Một tiếng gầm vang lên, mái tóc ngắn màu xám bạc của Dubenal dựng ngược, cái miệng há to, răng nanh sắc nhọn mọc ra, đôi mắt vàng kim được phủ lên một lớp màu trắng bạc.

Thân thể hắn khom xuống, hệt như một cây trường cung đã tích đầy sức mạnh với hàng chục, hàng trăm bóng đen quấn quanh người.

Đôi mắt hắn bất chợt phát sáng, còn lớp màu trắng bạc thì bỗng dưng biến mất.

Thay vào đó, trong khu rừng tăm tối, có một vầng trăng lạnh lẽo từ từ nhô lên, treo lơ lửng trên ngọn cây!

Dưới ánh trăng soi rọi, hàng trăm bóng đen kia lập tức tản ra, lao về phía Lucien từ khắp bốn phương tám hướng, có cái hệt như một cái bóng thực thụ, áp sát mặt đất mà lướt đi, có cái thì sà xuống từ giữa không trung như thể quạ đen, có cái lại giương nanh múa vuốt không khác gì người sói thực sự.

Sau khi đám bóng đen tản ra, Dubenal cũng biến mất không tung tích, dường như bóng đen nào trong số này cũng đều có thể biến thành hắn!

Hào hoa Liệt giải!” Lucien chỉ ngón tay, chú văn đồng thời phát ra.

“Rắc, rắc, rắc, rắc.” Từng bóng đen vỡ vụn mà chẳng phản kháng được chút nào, cứ thế tan vào trong bóng tối, nơi ánh trăng không thể chiếu rọi.

Đột nhiên, cái bóng dưới chân Lucien bỗng hóa thành một người sói vạm vỡ dị thường, cặp vuốt mang theo ánh sáng bàng bạc cào về phía thân thể cậu!

Những bóng đen trước đó của Dubenal chỉ là để che mắt, đây mới là đòn chí mạng của hắn!

“Tách.” Ngay sau khi nhìn thấy chiếc đồng hồ bỏ túi tinh xảo và thần bí đó, đồng thời nghe thấy thanh âm giòn tan kia, Dubenal không còn nhìn thấy gì nữa, tựa như đã bị nhốt vào trong một thế giới khác.

“Rắc.” Trên người hắn tựa hồ có vật phẩm gì đó vỡ vụn, nứt ra từng luồng sáng bạc và giao thoa với vầng trăng lạnh lẽo kia.

Kế đó, màu xám trắng xung quanh bỗng trở nên sống động, các loại màu sắc lũ lượt quay trở lại, thế nhưng trong tầm mắt của Dubenal đã không còn bóng dáng của người nọ nữa, bên tai chỉ còn văng vẳng tiếng “Tâm linh Bộc Minh” xa xăm truyền đến.

Ầm!

Dubenal cảm thấy trong đầu mình giống như bị ai đó nhét vào một quả bom giả kim. Tiếng nổ vang dội làm hắn đầu váng mắt hoa, không sao giữ nổi thăng bằng. Đồng thời, suy nghĩ của hắn cũng trở nên trì trệ, linh hồn chấn động dữ dội, khó lòng áp chế.

Bản năng của một Hiệp sĩ huyền thoại khiến hắn bất chấp hình tượng mà lăn ra đất, cấp tốc bật nhảy và nhào lộn trong bóng tối để né tránh những đòn tấn công tiếp theo.

“Haha.” Một tiếng cười khẽ khàng truyền đến từ khu rừng bên cạnh. “Dubenal, không ngờ ngươi cũng có lúc chật vật thế này đấy. Nếu không phải ngài Evans không hề có ý định giết ngươi thì giờ ngươi không lành lặn được như này đâu. Bất luận là Băng Tuyết Nữ Thần đích Khoan thứ hay cái thần chú phản vật chất đã làm bị thương Chúa Tể Địa Ngục kia, tất cả đều không phải là thứ ngươi có thể chống đỡ được.”

Trong lúc tiếng nói vang lên, một con mèo nhỏ toàn thân đen tuyền nhưng bốn móng vuốt lại trắng như tuyết từ khu rừng chui ra, lười biếng nằm dài xuống đất rồi chơi đùa với cái bụng của mình. Còn ở phía sau nó, một thiếu nữ trông có vẻ ốm yếu bệnh tật đang lơ lửng giữa không trung. Cô ta ngũ quan mềm mại, thanh tú, trên người khoác một chiếc áo choàng mang đậm phong cách của Đế chế Ma thuật cổ đại, trên đó phủ đầy những hoa văn phức tạp và bí ẩn.

Cũng giống con mèo con kia, thiếu nữ này sở hữu một đôi mắt xanh thẳm, cùng với đó là mái tóc dài màu mật ong hơi xoăn, buông xõa sau lưng.

Mặc dù đã cố gắng che giấu khí tức, nhưng Lucien, người vừa tấn thăng huyền thoại đỉnh phong, vẫn nhạy bén nhận ra cô ta là một ma cà rồng, một ma cà rồng có đẳng cấp huyền thoại. Tuy nhiên, cô ta không giống với bất kỳ Thân vương ma cà rồng nào mà cậu biết, cũng không đem đến cho người ta cảm giác kỳ lạ của các Huyết tộc đời đầu.

Trêu chọc Dubenal xong, cô ta chuyển ánh mắt về phía Lucien đang ở cách đó không xa: “Ngài Evans, ta là Phitia, thuộc hạ của Thân vương Dracula. Ngài ấy phát hiện trận chiến của hai người nên phái ta tới hỏi thăm một chút, ngài vô duyên vô cớ đến thung lũng Diệm Thạch là muốn làm gì?”

Dù tự nhận là thuộc hạ của Dracula, song trong giọng điệu của cô ta lại chẳng mang chút tôn kính nên có nào, thay vào đó chỉ bình đạm như đang nói về một người bạn bình thường.

“Lẽ nào ta không được đến thung lũng Diệm Thạch?” Lucien cười hỏi ngược lại. “Nghe nói Rhine hiện đang ở gần đây phải không?”

Phitia à? Cái tên này nghe quen quen…

“Hành tung của Bá tước Ngân Nhãn trước nay vẫn luôn bí ẩn, nhưng ta nghĩ ngài ấy chắc chắn sẽ đến tham gia hội nghị sắp tới.” Phitia hoàn toàn không có dấu hiệu tuân theo mệnh lệnh của Dracula, trái lại còn cười ha hả mà nói chuyện có liên quan đến Rhine cho Lucien biết.

“Hừ!”

Một tiếng hừ lạnh vang lên, bóng tối dày đặc liền bao trùm lấy khu rừng. Uy áp của một huyền thoại đỉnh phong khiến cho các sinh vật hắc ám phải phủ phục ra đất.

Lucien mặt không đổi sắc bước lên một bước, thời không xung quanh lập tức biến đổi. Trong bóng tối, những vì sao đủ màu bay lên. Ngôi sao ở trung tâm tỏa ra nhiệt lượng và ánh sáng mãnh liệt, tựa như mặt trời soi sáng màn đêm.

Một cách lặng lẽ, bóng tối rút đi, những vì sao biến mất, hết thảy lại khôi phục về nguyên trạng. Hai huyền thoại đỉnh phong vừa mượn cảm ứng khí tức để thăm dò sơ bộ lẫn nhau một chút.

Không ngờ ngài Evans chỉ vừa mới tiến lên huyền thoại đỉnh phong đã không hề kém cạnh Thân vương Dracula rồi… Phitia thu lại dáng vẻ tươi cười trên mặt.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!