Thợ Săn Muốn Sống Ẩn Dật

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

[Tam Quốc Chí] Tịnh Châu Nhật Ký

(Đang ra)

[Tam Quốc Chí] Tịnh Châu Nhật Ký

Người may mắn

Tịnh Châu được chọn làm “vùng đất sống tốt nhất” bởi man di. Có vẻ như tôi đã mang về một đứa trẻ sinh nhầm thời đại ở nơi đó.

731 9284

Hướng Tới Tầng Sâu Nhất Của Mê Cung Dị Giới

(Hoàn thành)

Hướng Tới Tầng Sâu Nhất Của Mê Cung Dị Giới

Tarisa Warinai

Và rồi, khi vượt qua 'Thử thách' của những 'Kẻ đánh cắp Chân lý' đang chực chờ trong mê cung, chính 'Bạn' sẽ chạm đến sự thật của thế giới phi lý này."

516 8687

Anh Hùng? Ta không làm lâu rồi

(Đang ra)

Anh Hùng? Ta không làm lâu rồi

Vô Liêu Khán Khán Thiên

Kèm theo đủ loại khủng hoảng lẫn tuyệt vọng, đó là anh hùng siêu cấp thực sự đầu tiên của nhân loại. Dưỡi sự dẫn dắt của hắn ta, số lượng lớn anh hùng siêu cấp không ngừng xuất hiện.

1 723

Quái Vật Cấp Tai Ương Muốn Được Rong Chơi

(Đang ra)

Quái Vật Cấp Tai Ương Muốn Được Rong Chơi

Dangdang-i-keoyeowo

Tôi chỉ đơn giản là đứng quan sát mà thôi. Có chút tận hưởng trong lòng.

20 483

Infinite Dendrogram (WN)

(Đang ra)

Infinite Dendrogram (WN)

Sakon Kaido

Liệu điều gì đang chờ đợi cậu khám phá ở phía trước, trong một thế giới game nổi danh bởi sự chân thực đến khó tin và những khả năng không giới hạn ấy?

318 4214

Chương 87: Bỏ trốn

“Hộc… hộc…”

Dưới chân núi Jirisan, một chàng trai trẻ trong trang phục leo núi sặc sỡ, đội mũ và đeo kính râm lảo đảo bước xuống. Cậu thở hồng hộc đến mức những người leo núi khác phải ngoái nhìn. Chưa kể, nhóm đàn ông trong bộ vest đuổi theo phía sau càng làm cậu thêm nổi bật.

Jung Young-sook, thư ký của Câu lạc bộ Leo núi Hanmaum, tặc lưỡi khi nhìn cảnh cậu thanh niên bị rượt đuổi xuống núi.

“Ôi trời… chúng ta có nên báo cáo chuyện cậu thanh niên kia không nhỉ?”

“Thật đấy. Mấy người trông như đặc vụ kia làm gì trên núi vậy?”

“Thôi kệ đi. Có lẽ họ đang quay phim ấy mà.”

“Ôi chà, vậy là mình sắp lên phim sao?”

Khi cuộc bàn tán của các thành viên câu lạc bộ leo núi dần chìm xuống, chàng trai cuối cùng cũng đặt chân xuống mặt đất bằng phẳng. Cậu ngã phịch xuống với tiếng động lớn rồi giơ tay lên như thể chiến thắng.

“Chết tiệt! Cuối cùng! Cuối cùng mình cũng tự do rồi!”

Một cơn gió mạnh thổi bay chiếc mũ của cậu, để lộ gương mặt đầy xúc động với đôi mắt rưng rưng. Người đàn ông trong bộ vest phía sau lấy bộ đàm ra và báo cáo.

“Vâng, tổ trưởng. Hong Ye-seong-ssi vừa mới xuống tới nơi. Chúng tôi sẽ di chuyển ngay tới Songdo.”

“Uwaaah!”

“Không, đó không phải là tiếng hươu đâu. Đó là tiếng khóc vì vui sướng của Hong Ye-seong-ssi. Vâng, vâng. Đã rõ.”

Chàng trai trẻ, vui sướng vì đã đặt chân lên mặt đất bằng phẳng, chính là Hong Ye-seong. Nghệ nhân hạng S duy nhất còn tồn tại. Cậu vừa kết thúc quãng thời gian dài bị giam lỏng tại đỉnh Banya ở Jirisan và đã trở lại với thế giới văn minh.

“Yahooo!”

Để tham gia buổi đấu giá sắp được tổ chức tại Songdo!

Và giờ đây— chỉ còn một tuần nữa là đến Triển lãm Nghệ nhân.