Chương 50: Tru Chi Phù Thủy
Thế nào là một người bạn thân thật sự!
Nếu bạn thân gặp khó khăn, dù có bị dặn là đừng đến, vẫn phải đến cứu!
Tôi đã đọc điều đó trong rất nhiều bộ manga, và tôi cũng hoàn toàn đồng ý.
Chuyện này, không phải là vấn đề đến cứu có vô ích hay không, hay đến cứu thì giúp được gì.
Vì là bạn thân, nên phải đến cứu...!
Tôi khác với lũ rác rưởi ngoài kia. Bọn họ là những kẻ bình thường thì mồm lúc nào cũng oang oang 'bạn bè', 'bạn thân', nhưng đến khi bạn mình gặp nạn thì lại viện cớ thoái thác, làm lơ như không quen biết.
Tôi đến giờ vẫn chưa hiểu rõ khái niệm về một người bạn bình thường.
Tôi có một định nghĩa của riêng mình về "thế nào là một người bạn".
Hiyori cũng nói "bạn bè có nhiều hình dạng khác nhau" mà.
Đối với tôi, một người bạn, là phải đến cứu Hiyori, người đã dặn dò "tuyệt đối phải ở yên trong Okutama" rồi một mình lao ra chiến trường.
Nghe nói quận Bunkyo đang nguy hiểm lắm. Vậy thì Giáo sư Oohinata cũng đang gặp nguy hiểm.
Lam Phù Thủy là mạnh nhất, nên cái lũ tấn công đáng ghét tên là Tổ chức Arataki chắc chắn sẽ bị giết sạch, nhưng con nhỏ đó hơi vụng về. Tôi lo nhỏ sẽ không kiểm soát được sức mạnh và làm liên lụy đến Giáo sư Oohinata.
Tôi cầu nguyện trước viên Oktameteorite thờ trong xưởng, rồi dùng ba túi phân bón hóa học quý giá để mua chuộc Fuyou đang dùng rễ cây níu chân mình lại, mang theo cây trượng chiến đấu Hendensho, khoác túi dụng cụ, và dắt theo lũ kỳ dông lửa rời khỏi Okutama.
Nếu đến cứu mà công cốc thì cũng được.
Dù không giúp được gì, tệ nhất thì cứ chạy về là xong.
Nguy cơ một thợ rèn trượng phép thiên tài siêu việt bị phe địch bắt giữ, ngay cả một kẻ hay bị Hiyori mắng là thiếu cảnh giác như tôi cũng hiểu được. Cũng có giả thuyết là nhờ bị mắng nhiều nên mới tự ý thức.
Bảo vệ bản thân. Cứu bạn bè. Mục tiêu của chuyến đi lần này là hai điều đó.
Mà, kiểu gì cũng ổn thôi. Lần đại dịch nấm cũng đã ổn mà.
Lần đại dịch, tôi đã di chuyển trên mặt đất trong khi che giấu khuôn mặt, nhưng Tokyo bây giờ đang bị một thế lực thù địch tấn công. Không thể nào đi bộ phơi mặt trên đường được.
Vì vậy, tôi sẽ đi dưới lòng đất.
Sử dụng mạng lưới tàu điện ngầm của Tokyo, ẩn mình để không bị địch phát hiện và đi đến quận Bunkyo.
Đường hầm dưới lòng đất luôn phải đối mặt với nguy cơ bị ngập lụt. Đặc biệt là những đường hầm ở các thành phố lớn ven biển như Tokyo hay New York, chỉ cần hệ thống thoát nước ngừng hoạt động là sẽ bị ngập ngay.
Đã hơn năm năm kể từ Thảm Họa Gremlin, và năm mùa đông đã trôi qua mà không có một máy bơm điện nào hoạt động. Những đường hầm bị ngập nước đã lặp đi lặp lại quá trình đóng băng và tan chảy, tức là giãn nở và co lại, gây ra những thiệt hại lớn cho các bức tường bê tông. Tốc độ sụp đổ của chúng nhanh hơn nhiều so với trên mặt đất.
Tôi lén lút đi dọc theo đường ray, và xâm nhập vào mạng lưới ngầm rộng lớn được gọi là Hầm ngục Tokyo. Tôi dùng ngọn lửa trên đuôi của Tsubaki làm đèn lồng để soi sáng xung quanh, và đã phải thán phục trước một khung cảnh đậm chất hậu tận thế.
Những bức tường loang lổ sơn và gạch, phủ đầy những lớp địa y trông như những vết bẩn đen. Gần lối vào, lá khô từ trên mặt đất bay vào, chất thành đống ở các góc, và những cây cỏ dại khẳng khiu mọc lên.
Nhìn sâu vào trong, cỏ biến mất và thay vào đó là nấm. Cũng có những đống phân động vật. Trên một cái máy bán vé có màn hình bị nứt vỡ giăng đầy mạng nhện, và gần khu vực cổng soát vé còn sót lại dấu vết của một đống lửa trại đã cũ.
Không khí mát lạnh dưới lòng đất hòa quyện với mùi phân động vật và mùi bụi bặm, tạo ra một không khí dị thế vừa rùng rợn vừa phấn khích. Tôi cũng phần nào hiểu được cảm giác của những người có sở thích thám hiểm phế tích.
Vừa xem tấm bản đồ tuyến đường chi chít những hình vẽ bậy, tôi vừa đi sâu vào trong.
Trên đường có nhiều đoạn bị ngập, nhưng tôi đã dùng lửa của mấy con kỳ dông lửa để cắt lan can, và hàn chúng lại thành một chiếc bè đơn giản để vượt qua. Ba con nghiêng người ra khỏi mép bè, tò mò nhìn xuống mặt nước đục ngầu với vẻ mặt cực kỳ phấn khích, làm tôi cũng bất giác mỉm cười.
Tuyệt thật. Mình, năm năm sau khi nền văn minh sụp đổ, cuối cùng cũng đã có một chuyến phiêu lưu phế tích đúng nghĩa.
Tốc độ sụp đổ của các nhà ga tàu điện ngầm rất nhanh, đặc biệt là ở những nơi bị ngập nặng, có những cây cột đã bị sập. Tuy nhiên, chỉ cần quan sát các vết nứt trên tường, dùng mu bàn tay gõ vào bề mặt để kiểm tra cảm giác và lắng nghe âm thanh một cách cẩn thận, tôi có thể lờ mờ nhận ra những nơi thật sự nguy hiểm.
Chắc khoảng ba, bốn năm nữa là mạng lưới ngầm của Tokyo sẽ không còn vào được. Nhưng bây giờ, chỉ cần tránh những nơi nguy hiểm thì vẫn ổn.
Cứ thế, sau khi đã đi được khoảng hai ga, lúc lên lúc xuống bè, đột nhiên đường ray trở nên sạch sẽ. Rõ ràng là có dấu vết của bàn tay con người dọn dẹp. Không còn phân động vật, và các vết nứt trên tường cũng đã được sửa chữa.
Có người sống ở đây à, tôi cảnh giác, và đã hiểu ra khi nhìn thấy vật thể xuất hiện trong ánh lửa từ đuôi của mấy con kỳ dông.
"Ra vậy, xe chạy bằng than!"
"Mi mi mi?"
"A, xin lỗi, không phải gọi nhóc đâu, Mokutan."
Tôi xin lỗi Mokutan đang ngước lên vì tưởng được gọi, rồi sờ soạng chiếc xe chạy bằng than có kết cấu thô kệch trên đường ray.
Nghĩ lại thì, đúng là tôi đã từng nghe nói có một tuyến xe chạy bằng than hoạt động trên tuyến Metro Marunouchi cũ. Vì nghĩ nó không liên quan đến mình nên tôi đã ném ký ức đó ra sau đầu, ai ngờ nó lại có liên quan.
Chiếc xe có vẻ là loại dùng để vận chuyển, với các toa hàng nối đuôi chở đầy sắt vụn và quần áo. Trên cửa sổ có dán một tờ giấy ghi chữ đỏ "Ngừng hoạt động cho đến khi có lệnh giải trừ tình trạng khẩn cấp!".
"Hừm..."
Tôi nhìn quanh. Không có dấu hiệu của con người. Có vẻ như sau khi nhận được lệnh ban bố tình trạng khẩn cấp, các nhân viên nhà ga và những người khác đều đã sơ tán hết rồi.
Cửa xe không khóa. Tôi vào trong buồng lái và kiểm tra, cũng không có chìa khóa gì cả, chỉ có hai cái cần gạt màu đỏ và đen ghi "Điều chỉnh tốc độ" và "Phanh". Ngoài ra là một cái đồng hồ tốc độ. Rất dễ hiểu.
Thế này thì chắc tôi cũng lái được.
Tôi đọc qua cuốn hướng dẫn sử dụng trong bảng điều khiển, dùng dụng cụ để tháo các toa hàng ra, châm lửa vào nhiên liệu và khởi động chiếc xe.
Đi bằng cái này chắc chắn nhanh hơn đi bộ nhiều. Tự ý sử dụng thì cũng áy náy, nhưng bây giờ là tình trạng khẩn cấp mà.
Xuất phát thôi.
Chiếc xe ban đầu di chuyển một cách chậm chạp, nhưng có lẽ nhờ tháo bớt các toa hàng nặng, nó dần tăng tốc và đưa chúng tôi đi với một tốc độ kinh hoàng.
"Mí!"
"Mít!"
"Mi mi mi!"
Ba con kỳ dông lửa xúm lại ở cửa sổ buồng lái, áp mặt vào kính, cũng rất phấn khích trước tốc độ của một chiếc xe lần đầu được đi. Bọn chúng, chắc đang nghĩ chuyến đi cứu viện này là một chuyến du lịch mạo hiểm cùng tôi. Dễ thương.
Nhờ đi xe, tôi đã rút ngắn được đáng kể thời gian di chuyển, và đã vào được địa phận quận Bunkyo, dừng lại ở ga Korakuen.
Nhà ga tuy đã được dọn dẹp, nhưng vẫn còn những nơi bị ngập nước do không thoát nước được, vì vậy, có một làn sương mỏng bao phủ, hạn chế tầm nhìn.
Dừng xe lại, tôi dẫn ba con kỳ dông xuống, khoanh tay suy nghĩ xem nên làm gì tiếp theo.
Bình tĩnh suy nghĩ lại mới thấy, mình đến đây cũng hơi bốc đồng.
Đến được Bunkyo rồi, nhưng thật sự mình có thể làm được gì đây.
Tình hình cũng không biết.
Tuy nghe nói Bunkyo bây giờ là khu vực nguy hiểm nóng nhất Tokyo, nhưng chuyện gì đang xảy ra, bạn bè của mình đang ở đâu, làm gì, tình hình thế nào, tôi hoàn toàn không biết.
Cũng có khả năng là Giáo sư Oohinata đã sơ tán đến một quận khác rồi.
Đầu tiên là thu thập thông tin à? Để nắm bắt tình hình, cho mấy con kỳ dông lửa đi do thám... à không, bọn chúng không biết nói, dù có tìm thấy gì cũng không báo cáo được. Nếu bị ai đó phát hiện, tệ nhất sẽ bị cho là ma vật hoang và bị tấn công.
Vậy thì tự mình đi do thám? Không thích đâu.
Bunkyo đầy rẫy kẻ địch, và trước cả kẻ địch thì cũng đầy rẫy con người. Ai đó viết thông tin ra giấy rồi làm máy bay giấy ném đến cho tôi được không. Chắc là không.
Trong lúc đang suy nghĩ, tôi chợt cảm thấy có một sự hiện diện nào đó.
Nhìn quanh, tôi thấy lờ mờ bóng dáng của Hiyori ở phía bên kia màn sương. Cô ấy đang vẫy tay với tôi.
"Ồ, trùng hợp ghê! Này Hiyori, tôi đây, tôi đây! Lo cho Giáo sư Oohinata quá nên đã đến xem có làm được gì không!"
Tôi cũng vẫy tay lại và gọi, nhưng không có câu trả lời. Hiyori chỉ im lặng vẫy tay ra hiệu cho tôi lại gần.
À, mà, tuy là dưới lòng đất ít người qua lại nhưng đây cũng là một chiến trường. Lớn tiếng đúng là ngu ngốc.
Tôi định lại gần để nói chuyện nhỏ.
Nhưng khi đến gần, tôi mới nhận ra.
Đó không phải là Hiyori.
Đó là một con búp bê hình người làm từ một loại vật liệu giống khoáng vật, hoàn toàn không giống Hiyori.
"Hả?... Oái!?"
Ngay khoảnh khắc tôi bối rối dừng lại, tôi đã bị một thứ gì đó tóm lấy và nhấc bổng lên không.
Cơ thể tôi quay tròn trong không trung, và khi nhận ra, toàn thân đã bị những sợi tơ trắng quấn chặt.
Gì, gì, gì thế này!? Tự nhiên bị biến thành một cây măng tây cuộn thịt xông khói.
Trong lúc đang giãy giụa như một con sâu, tôi thấy ba con kỳ dông lửa cũng đang bị treo lơ lửng trong không trung, bị quấn chặt giống như mình. Miệng của chúng cũng bị bịt lại, không thể phun lửa được. Sợi tơ đang trói chúng tôi hình như có khả năng chống cháy, dù bị lửa từ đuôi của chúng đốt cũng không có dấu hiệu bị cháy.
Chúng tôi cùng nhau giãy giụa trong không trung.
Khi bộ não dần dần tiếp thu được tình hình, mồ hôi lạnh bắt đầu túa ra.
Mình, không lẽ đã lao đầu vào bẫy của địch?
Chết rồi. Có lẽ mình đã làm một việc ngu ngốc.
Tôi lần theo những sợi tơ đang treo chúng tôi, và ngước nhìn lên trần của nhà ga.
Và ở đó, có một con nhện khổng lồ đang bám trên trần.
T-to quá! To quá đi mất! To bằng cả một chiếc xe hơi!?
Bảy con mắt kép của nó phản chiếu ánh lửa từ đuôi của mấy con kỳ dông, xuyên thấu vào tôi, và cái miệng của nó kêu lên ken két. Những chiếc chân đầy lông lá của nó chọc vào người tôi.
Nhện là loài ăn thịt. Ma vật biến dị từ nó, dĩ nhiên cũng sẽ là loài ăn thịt.
Một tình thế cực kỳ nguy hiểm.
Nhưng.
Tình hình sắp bị ăn thịt đến nơi, nhưng tôi lại bị thu hút bởi vẻ đẹp của con nhện khổng lồ.
"Tuyệt thật. Một sinh vật có vẻ đẹp của chức năng...!"
Chỉ là một con nhện đã đủ làm tôi thích rồi, lại còn có kích thước khổng lồ này! Ngầu vãi!
Mày sống ở đâu vậy? Sở thích là gì vậy? Món chính có phải là con người không vậy?
Tôi đã thích nhện từ lâu rồi. Vì chúng rất khéo léo.
Nhện có thể giăng một cái mạng hình tròn hoàn hảo ngay từ khi mới sinh ra. Không cần ai dạy, chúng đã biết cách điều khiển tơ bằng bản năng. Chúng là những người thợ bẩm sinh!
Tuyệt vời thật. Thật đáng kính trọng. Với tư cách là một sinh vật, chúng quá ưu tú.
Mà cũng có những loài nhện không giăng tơ, nhưng trong lòng tôi, nhện và hải ly, những bậc thầy xây đập, là hai sinh vật mà tôi kính trọng nhất.
Trong lúc tôi đang thán phục nhìn những con mắt kép lấp lánh như đá quý, con nhện lớn nghiêng đầu một cách máy móc.
"Tại sao... ngươi không sợ...?"
"!?"
Một giọng nói dễ thương của một cô gái vang lên, trái ngược hoàn toàn với vẻ ngoài đáng sợ, làm tôi trong một khoảnh khắc đã nghĩ tai hay đầu mình có vấn đề.
Nhưng, tôi đã nghe thấy rất rõ.
Vừa rồi, từ phía miệng của con nhện khổng lồ trước mắt, một giọng nói dễ thương của một cô gái đã vang lên.
Gì thế? Tại sao?
"Sao lại nói... a, không lẽ là Tru Chi Phù Thủy?"
"Người ta gọi ta như vậy..."
Tru Chi Phù Thủy vừa kêu ken két vừa gật đầu.
Êêêêêê!? Tru Chi Phù Thủy á, trông như một con nhện chính hiệu!?
Phần nào là phù thủy chứ? Yếu tố con người bằng không luôn à! Hay! Tuyệt vời!
Trước sự phấn khích của tôi, Tru Chi Phù Thủy vừa dùng chân chọc vào tôi vừa hỏi.
"Này. Ngươi, là người của Tổ chức Arataki...?"
"A, không phải ạ. Ngược lại thì đúng hơn. Bạn bè của tôi đang gặp nguy hiểm ở quận Bunkyo, nên tôi đã đến để cứu."
"Ừm... thật không...?"
"Tôi thề trên viên Oktameteorite."
"Cái gì đó? Ừm, ừm... không, nhưng, Tổ chức Arataki lẽ ra không có kiến thức về việc điều khiển ma thú... Nếu ngươi có mang theo ma thú... ừm. Xin lỗi, ta đã làm ngươi giật mình... giờ ta sẽ thả ra..."
Tru Chi Phù Thủy xin lỗi một cách áy náy, và đã tháo những sợi tơ, thả chúng tôi xuống đất.
Mấy con kỳ dông lửa sợ hãi vội vàng nấp sau lưng tôi, bám vào quần và run rẩy.
Nào nào, ba đứa bình tĩnh đi. Bà chị này không đáng sợ đâu. Không sao mà.
Trong lúc đang phủi những mảnh tơ còn dính trên quần áo, Tru Chi Phù Thủy lại cúi đầu xin lỗi lần nữa.
"Xin lỗi nhé. Tôi tưởng anh là người của Tổ chức Arataki nên đã bắt lại..."
"À, không sao đâu ạ. Ngược lại, tôi còn có được một trải nghiệm quý giá."
"Vậy... à? Vậy thì tốt, nhỉ...? Ừm, vậy thì. Quay lại chuyện lúc nãy, tại sao anh lại không sợ tôi...?"
"Ể? Nên sợ thì tốt hơn à?"
"Không! Làm ơn, đừng sợ tôi."
Tru Chi Phù Thủy đang nói bằng một giọng điềm tĩnh đột nhiên hét lớn, làm tôi giật mình.
Gì thế? Không lẽ vừa đạp trúng mìn à? Mìn của phù thủy thì tôi không biết gỡ đâu nhé!
"X-xin lỗi đã lớn tiếng. Ừm, cái đó, tôi có thể nhìn thấy được nỗi sợ. Nỗi sợ của đối phương, tôi có thể nhìn thấy, càng sợ hãi, trông lại càng ngon miệng..."
"Ghê vậy. Lại là vụ thay đổi sở thích sau khi biến dị à?"
Không lẽ việc các phù thủy thức tỉnh bản năng ăn thịt người là chuyện phổ biến? Địa Ngục Phù Thủy cũng vậy mà.
Nhưng, Tru Chi Phù Thủy cũng giống như Địa Ngục Phù Thủy, tuy sở thích có ghê, nhưng có vẻ là người tốt. Nói năng nhẹ nhàng, lại còn là một con nhện. Long Phù Thủy nên học hỏi hai người này nhiều hơn.
"Người không sợ tôi khi nhìn thấy tôi, là lần đầu tiên tôi thấy... chuyện gì đang xảy ra vậy? Là một loại ma thuật à? A, không lẽ là một pháp sư...?"
"Không phải là pháp sư đâu ạ. Ma thuật cũng không dùng. Sao lại không sợ à, thì vì không sợ thôi. Tôi cũng thích nhện mà."
"Anh thích nhện à? Nhưng, tôi to lớn thế này. Là một con quái vật đấy...?"
"Trong nhà tôi cũng có figure của một con nhện lớn trong phim đấy ạ. Sinh vật mình thích mà lại to lớn, chẳng phải là một phần thưởng sao?"
Tru Chi Phù Thủy nghiêng đầu vài lần, và suy nghĩ trong khi cái miệng kêu ken két.
Vì là một con nhện nên hoàn toàn không đoán được biểu cảm, nhưng có vẻ như cô ấy đang có suy nghĩ gì đó.
Một lúc sau, Tru Chi Phù Thủy từ từ đưa một chân ra trước mặt tôi.
Không hiểu lắm, nhưng tôi nắm lấy nó và bắt tay.
Tru Chi Phù Thủy kêu lên một tiếng "kí" vô cơ, rồi rụt chân lại.
"Thật sự không sợ. Một chút cũng không. Tại sao? Tôi đáng sợ và xấu xí thế này mà..."
"Hả? Gì chứ!? Ai đã nói những lời đó! Tôi sẽ đi đấm cho kẻ đó một trận! A, không, tôi thì không đấm được. Lam Phù Thủy sẽ đi đấm cho!"
Tôi làm động tác đấm bốc, Tru Chi Phù Thủy bật cười.
Vừa cười, vừa có những giọt chất lỏng trong suốt chảy ra từ bảy con mắt kép của cô ấy.
Ể. Gì thế? Khóc à? Nhện cũng khóc sao? Mà sao lại khóc?
Khó xử quá đi!
Trong lúc tôi đang không hiểu gì cả, dùng khăn tay lau nước mắt cho Tru Chi Phù Thủy đang khóc, sau một lúc lâu, cuối cùng cô ấy cũng nín.
"À, cô ổn chưa ạ? Xin lỗi."
"Không, đừng xin lỗi... chỉ là, tôi đã rất vui. Gặp được một người không sợ tôi, tôi đã rất vui. Ngay cả Hấp Huyết cũng có chút sợ tôi..."
"V-vâng. Vất vả cho cô rồi nhỉ?"
Trở thành một phù thủy có sở thích và năng lực khiến người khác sợ hãi, nhưng lại ghét bị sợ. Khó sống thật đấy.
A, không, ra vậy. Không lẽ đã khóc vì lý do đó? Vì ghét bị sợ hãi nhưng lại luôn bị mọi người sợ hãi, nhưng tôi thì lại không như thế.
Có chút hiểu rồi. Cô đã phải chịu đựng nhiều.
"Anh, tên là gì...?"
"Oo... không phải. Là 0933."
"0933!? Mật danh của thợ rèn trượng? Không phải đang bị giam cầm trong tầng hầm của Lam Phù Thủy à...?"
"Tin đồn gì thế!? Không phải, không phải. Tôi và Lam Phù Thủy là bạn thân. Vì tôi không ưa con người, nên đã được cô ấy che giấu thôi."
"Anh không ưa con người à? Nhưng trông không giống vậy... a. Vì tôi là một con nhện...?"
"Đúng vậy đó."
Tôi gật đầu, Tru Chi Phù Thủy lại kêu lên một tiếng "kí".
"Ra vậy. Có lẽ đây là lần đầu tiên tôi cảm thấy may mắn vì đã trở thành hình dạng này... Đúng rồi. 0933 đến đây để cứu bạn, đúng không? Tôi sẽ giúp. Dù tôi không nghĩ Lam Phù Thủy cần giúp đỡ..."
"À không, xin lỗi, tôi giải thích thiếu. Người tôi muốn cứu là một con người, à không, mà là người à? Là một con chồn ermine tên là Oohinata Kei, đang làm giáo sư ở Đại học Ma thuật."
"À, cái đó. Tên thì tôi có nghe rồi. Bây giờ, trường đại học đang gặp khó khăn lắm... văn phòng quận cũng đã thất thủ rồi..."
"Cô Tru Chi Phù Thủy có vẻ rành tình hình? Tôi hoàn toàn không biết gì cả, nên nếu cô có thể cho biết thì tốt quá."
"Được thôi. Ta cũng không biết hết, nhưng sẽ cho anh biết những gì tôi biết..."
Tru Chi Phù Thủy đưa một chân trước ra phía mấy con kỳ dông lửa, chúng sợ hãi và nấp kỹ hơn sau lưng tôi. Cô ấy có vẻ hơi buồn, rồi bắt đầu kể.
Ngay trước cuộc tấn công của Tổ chức Arataki, Tru Chi Phù Thủy đã nhận được yêu cầu cứu viện từ Tiên Tri.
Tru Chi Phù Thủy ghét gặp người khác. Việc nhìn thấy nỗi sợ và bị kích thích thèm ăn là một điều vô cùng khó chịu đối với cô. Cô cũng ghét chiến đấu.
Vì vậy, bình thường cô sẽ giăng một màn sương mù trong khu vực quản lý của mình là quận Nerima, che giấu hình dạng và về cơ bản không ra khỏi tổ.
Nhưng vì được Tiên Tri, người đã mang ơn Hấp Huyết Pháp Sư vĩ đại, nhờ vả, cô đã không thể từ chối và đã miễn cưỡng rời khỏi tổ lần này. Nhưng vì thật sự không muốn gặp người khác, nên cô đã giăng một màn sương mù trong các đường hầm dưới lòng đất và lén lút đến Bunkyo, giống như tôi.
Tru Chi Phù Thủy rất giỏi điều khiển tơ, và bằng cách kết hợp với sứ ma mắt, cô đã có thể thu thập được khá nhiều thông tin trên mặt đất dù đang ở dưới lòng đất. Tơ của cô rất tinh vi và mạnh mẽ. Cô cũng có thể dùng tơ để điều khiển mồi giả (cái mà tôi đã tưởng là Hiyori) để lừa hoặc dụ địch.
Tuy nhiên, tơ càng kéo dài ra xa thì độ chính xác càng giảm và yếu đi, nên trong trận chiến ở văn phòng quận Bunkyo, nó gần như vô dụng. Cô đã cảm thấy có lỗi, nhưng việc lộ diện và chiến đấu trực tiếp là một điều cô rất sợ. Cảm giác đó, tôi hiểu. Nếu có thể không cần gặp người khác, chắc chắn tôi cũng sẽ chọn con đường đó.
Trong trận chiến ở văn phòng quận Bunkyo, Hội đồng Phù thủy Tokyo tuy đã giết được một phù thủy của Tổ chức Arataki, nhưng rồi cũng thất bại. Ba người đầu hàng là Mục Ngọc Phù Thủy, Dạ Phù Thủy và Yên Thảo Phù Thủy đã bị giải đến chỗ của hai tên cầm đầu được gọi là "Bang chủ" và "Thiếu chủ" ở Đại học Ma thuật.
Ở trường đại học, nghe nói nhiều người đã bị ép phải ký kết một hợp đồng bằng ma thuật hợp đồng của tên Bang chủ. Giáo sư Oohinata, có lẽ là để từ chối việc phục tùng, hoặc là để không bị bắt làm con tin, đã uống độc và đang trong tình trạng nguy kịch. Cô bé đã bị Tổ chức Arataki bắt giữ và không rõ tung tích.
"Ch-chưa chết, đúng không...?"
"Không biết. Chắc là chưa chết. Với lại, không có dấu hiệu đã bị đưa ra khỏi trường. Nhưng trong trường toàn là thành viên của Tổ chức Arataki. Rất khó để dò xét..."
"Thật à."
Tôi ôm đầu.
Nếu một phù thủy còn thấy khó dò xét, thì tôi lại càng không thể. Nếu lẻn vào, chắc chắn sẽ bị phát hiện và bắt giữ ngay.
Mấy con kỳ dông lửa đáng tin cậy của tôi, tuy có thể đuổi được ma vật, nhưng trước các phù thủy hay pháp sư thì lại sợ hãi và không cử động được.
Hay là cứ nghe lời Hiyori, ở yên trong Okutama thì tốt hơn?
Không, chắc chắn có việc gì đó mình có thể làm được.
Nếu Giáo sư Oohinata đang nằm trong tay địch, thì Hiyori trên thực tế đã bị vô hiệu hóa.
Nếu mình có thể cứu được giáo sư, thì có thể giải thoát cho Hiyori. Như vậy là thắng.
Nhưng cứu thế nào đây?
Trong lúc đang suy nghĩ, Tru Chi Phù Thủy dùng chân trước chọc nhẹ vào tay tôi và nói.
"Tôi sẽ giúp anh cứu Giáo sư Oohinata. Nhưng, có một điều muốn nhờ..."
"A, ok. Tôi hiểu rồi."
"Tôi còn chưa nói nội dung mà...? Thật ra tôi đã bí mật thu hồi được một viên ma thạch từ xác của nữ phù thủy thuộc Tổ chức Arataki mà Yên Thảo Phù Thủy đã giết. Thú thật, tôi có ít ma lực, và khả năng kiểm soát ma lực cũng không tốt. Tôi cũng sợ phải ra mặt. Nhưng, nếu 0933 dùng viên ma thạch này để làm một cây trượng cho tôi, tôi nghĩ mình có thể dùng tơ và ma thuật từ đây để dò xét trường đại học và cứu Giáo sư Oohinata..."
"Ồ, cứ giao cho tôi! Làm trượng là nghề của tôi mà!"
Tôi nhận lấy viên ma thạch từ trên trần nhà thả xuống bằng một sợi tơ, và giơ tay ăn mừng.
Câu chuyện đột nhiên trở nên đơn giản.
Tức, tôi chỉ cần làm một cây trượng như bình thường ở đây là được.
Như vậy thì Tru Chi Phù Thủy sẽ lo liệu mọi chuyện.
Uôô, làm trượng thì cứ để đó cho tôi!
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
