54~ Một nửa thêm một nửa, không phải liền là hoàn chỉnh sao?
“Huống hồ, thiếu gia đây không nhận chuyển lời trăn trối, cậu có chuyện lời cho thiếu gia đây cũng vô ích thôi. Nếu cậu chết ở đây, có nghĩa là thiếu gia đây chắc chắn cũng không ra ngoài được, chuyển lời cho ai nghe đây??"
"Xi.” Mylène lẫm bẫm một tiếng.
“Cậu mà không khỏe thì cứ ở yên đấy, nhắm mắt lại là được. Cùng lắm thì ngủ một giấc, đỡ phải cứ nghĩ đông nghĩ tây.” Vinnie nghe ra, dù Mylène có vẻ vẫn cố chấp cãi lại như mọi khi, nhưng giọng cô đã yếu đi nhiều.
Dù cô bé cố gắng hết sức để giả vờ mình không sao, nhưng Vinnie cảm nhận được, tình trạng của Mylène ngày càng tệ.
Lòng Vinnie nặng trĩu, không hiểu là vì Mylène là elf, hay vì tâm trí chưa đủ trưởng thành, mà khiến cô bé có khả năng kháng ô nhiễm tinh thần rất thấp. Mới đến đây không lâu mà đã khó chịu nghiêm trọng, mức độ xấu đi của tình trạng cô bé vượt xa anh.
“Không khỏe thì đừng nói nữa.” Vinnie vững Mylène trên vai, tiếp tục đi tới.
Nhưng Vinnie cũng không phải người sắt, hành động khi linh hồn đã bị tiêu hao gần hết vốn đã khó khăn gấp bội, cộng thêm cõng Mylène, có thể kiên trì được lâu như vậy thực sự không dễ dàng gì.
“Anh mệt rồi à?" Mylène hỏi.
"Sao? Cậu nhìn ra được à?"
“Tiếng thở của anh ngày càng gấp, ngày càng lớn.” Mylène nằm sấp trên vai Vinnie nói.
“Cảm giác không bằng tiếng thở của chính cậu đâu, cậu cứ lo cho bản thân trước đi.” Vinnie nén hơi thở của mình. “Bạn học Mylène, sau này về cậu thực sự nên rèn luyện cơ thể mình đi. Chưa làm gì mấy mà đã nằm sấp không cử động được rồi, uống cho cậu bình thường nhìn đầy sức sống, đúng là mất mặt.”
"Anh biết tại sao chỉ có elf mới mắc bệnh khô héo không?” Mylène không trả lời thẳng câu hỏi của Vinnie.
“Bệnh khô héo? Cái này làm sao tôi biết được chứ?” Vinnie cảm thấy mình hình như đã từng nghe nói về bệnh khô héo, nhưng cụ thể triệu chứng là gì thì anh hoàn toàn không biết.
“Elf được Thánh Mộc và Đất Mẹ che chở, có được khả năng cảm nhận và thiên phú ma pháp ưu việt hơn các chủng tộc khác, cùng với tuổi thọ kéo dài. Nhưng tất cả những điều này đều là ân huệ của Thánh Mộc.” Mylène trả lời.
"Cái này có liên quan gì đến câu hỏi của tôi không?" Vinnie hỏi một cách kỳ lạ.
“Đương nhiên là có liên quan rồi.” Mylène trả lời.
“...Ý cậu là, thế giới này vừa không có Thánh Mộc của elf, các cậu cũng đã mất đi sự che chở của Đất Mẹ?” Vinnie hiểu ý của Mylène.
“Elf đã mất đi sự che chở của Thánh Mộc và Đất Mẹ, giống như cây không rễ, sớm muộn gì cũng sẽ khô héo vì mất đi dưỡng chất và nước. Đây chính là nguyên lý của bệnh khô héo.” Mylène tiếp tục nói, giọng cô bé yếu ớt, đầy sự suy yếu.
"Cậu..." Vinnie quay đầu lại, phát hiện trên da Mylène không biết từ khi nào đã quấn quanh một luồng khí đen suy yếu, mục nát. Luồng khí đen này len lỏi khắp nơi, như muốn cướp đi tất cả sinh khí của Mylène, và Mylène đang nằm sấp trên lưng anh tinh thần tiều tụy thấy rõ bằng mắt thường, đôi mắt như ngọc Peridot kia đã trở nên u ám, giống như một vũng nước chết không còn chảy.
“Anh còn nhớ, bốn câu hỏi anh đã hỏi tôi trước đây không?"
"....Câu hỏi gì?" Vinnie im lặng một lát.
“Anh hỏi tôi, anh là người như thế nào, anh có ưu điểm gì, tại sao tôi lại có thiện cảm với anh, thích điểm nào ở anh.” Mylène dùng giọng yếu ớt, nói từng câu một.
“Những câu hỏi mà ngay cả tôi cũng không nhớ, cậu lại rất để tâm. Tôi có nên khen cậu nhớ rõ như vậy không?"
“Bây giờ không phải lúc nói chuyện phiếm, những chuyện này hãy để sau khi chúng ta rời khỏi nơi chết tiệt này rồi nói."
“Vừa nãy, tôi nghĩ mình nên nhân lúc ý thức còn tương đối tỉnh táo mà nghĩ lại những câu hỏi này. May mắn thay, tôi nghĩ bây giờ tôi đều có thể trả lời được rồi.” Mylène phớt lờ lời Vinnie, tiếp tục nói, giọng cô bé yếu ớt, mang lại cảm giác thoi thóp.
“Thế à? Vậy cậu giỏi lắm rồi đấy, có cần tôi trao cho cậu một bông hoa nhỏ màu đỏ ngay tại chỗ không? Bạn học Mylène, đến lúc này mà cậu vẫn còn nói những chuyện vô vị, vô nghĩa này, lần này đến lượt tôi phải khâm phục tâm lý của cậu rồi đấy.”
“Nhỡ đâu, sau này không có cơ hội nói nữa thì sao?" Mylène khẽ lẫm bẫm.
“? Không có cơ hội gì?"
“Đồ ngốc loài người nhà anh, tiếp tục cõng tôi đi, tuyệt đối không ra khỏi nơi này được đâu. Bỏ tôi xuống, anh ngược lại còn có hy vọng hơn để đi ra ngoài.” Mylène dừng lại một chút. “Đây không phải là lục địa Terrellis, Thánh Mộc không tồn tại ở thế giới này. Tôi có thể cảm nhận được, tiếng gọi của Đất Mẹ và sự cảm ứng của Thánh Mộc ngày càng xa tôi.”
“Vậy thì cậu đừng nói nữa, biết mình không còn sức mà còn nói nhiều lời vô nghĩa như vậy, muốn tự chuốc lấy phiền phức à??" Vinnie gắt gỏng. “Tôi có thể hiểu cảm giác của một đứa trẻ bướng bỉnh muốn giả vờ làm người lớn một lần, nhưng bây giờ không phải lúc.”
Mylène nghiêng người tựa vào vai Vinnie, mái tóc vàng óng mang mùi nắng và lúa mì rủ xuống vai Vinnie, rơi trên má anh.
Vinnie cảm nhận rõ ràng xúc cảm của tóc Mylène đã thay đổi, từ chất liệu như lụa cao cấp trước đây trở nên khô cứng như cỏ khô vì mất nước.
Giống như Mylène đã miêu tả, giống như một cái cây mất rễ.
Mylène sắp không trụ nỗi nữa rồi.
Vinnie im lặng, chỉ lặng lẽ bước nhanh hơn, mặc dù anh cũng không biết nên đi đâu, tìm lối ra ở đâu, hay nói cách khác là thế giới này căn bản không tồn tại lối ra.
“Xi, công chúa đây không thèm giả vờ làm người lớn chín chắn gì đâu, nhưng công chúa cũng không thèm kéo chân người khác." Mylène dùng chút sức lực cuối cùng hừ một tiếng.
“Ô, vậy sao? Muốn nghe tôi khen thì đợi về rồi nói.” Gợi ý của Mylène đã rất rõ ràng, nhưng Vinnie lại giả vờ không hiểu.
“Anh đúng là, rõ ràng là một người không thể nhẫn tâm được, mà lại cứ thích giả vờ làm người xấu.” Tay Mylène nhẹ nhàng vuốt ve tai Vinnie.
"...Ít nói thôi!” Vinnie trực tiếp không muốn giải thích nữa.
“Hô hô~” Mylène không hiểu sao lại khẽ cười một tiếng.
“Đồ ngốc tóc vàng nhà cậu, cười gì thế?"
“Không có gì, ít nhất tôi đã thắng anh đồ ngốc một lần.” Mylène nặn ra một nụ cười đắc ý.
“Đồ ngốc nhà cậu, ngay cả người như tôi, cậu cũng phải liều mạng cứu sao?" Mylène hỏi.
“Liều mạng cứu gì? Tôi đã nói là tôi chỉ vì bản thân mình thôi mà, thiếu cậu cái radar này, làm sao tôi ra khỏi đây được chứ?” Vinnie nhướng mày nói. “Bạn học Mylène, cậu đừng có mà tự mãn nữa."
“Xi, rõ ràng anh cũng là một người rất thích khẩu thị tâm phi mà??"
“Chết tiệt, cậu quản tôi à??" Vinnie tặc lưỡi. “Bạn học Mylène, cậu có thời gian cãi nhau với tôi, chi bằng phát huy chức năng của mình, cảnh giới xung quanh cho tôi xem có chỗ nào đáng chú ý không.”
“Nói ra mấy lời này, làm ra vẻ chính nghĩa, cứ như là anh thật sự muốn hy sinh bản thân vậy.”
“Đương nhiên là không rồi, anh không phải đã nói sao? Tôi là một đứa trẻ bướng bỉnh, làm sao có thể hy sinh bản thân vì người khác được chứ?” Mylène nói với giọng điệu đương nhiên. “Tôi vừa nói như vậy chỉ là để thử xem anh có ý định bỏ tôi lại không thôi.”
"Ô? Thật sao? Xem ra đi theo tôi, chỉ số IQ của cậu quả thực đã tăng lên rồi đấy?”
“Loài người kia, đừng có bỏ công chúa này lại nhé, nếu không tôi sẽ véo eo anh đấy.” Mylène đe dọa như một con mèo.
“Xi, vậy cậu véo thử xem? Không đau không ngứa.” Vinnie vẫn thấy lời Mylène nói trước đó có chút kỳ lạ, Mylène nói vậy, anh cũng dần bình tĩnh lại sự nghi ngờ của mình.
Cũng phải, cái đứa trẻ hư này làm gì có cái tầm đó chứ.
“Đi về hướng Đông Nam.” Mylène trên lưng đột nhiên nói.
"O?" Vinnie đang đi vô định nghe vậy nhướng mày, đi theo chỉ dẫn của Mylène. "Sao? Có manh mối rồi à?”
“Hừ, xem ra vận may của chúng ta không tệ.” Mylène cười nói.
“Ý là, tìm thấy lối ra rồi à?” Vinnie có chút không dám tin, thật ra trên đường đi anh luôn cố gắng không để bản thân nghĩ đến chuyện sau đó, nếu không thì ngay cả anh cũng sẽ bị sự tuyệt vọng che mờ.
“Anh đi rồi sẽ biết.” Mylène không giải thích nhiều.
Vinnie cũng không hỏi nữa, khi biết có hy vọng, không biết có phải adrenaline đã kích hoạt hay không, bước chân của Vinnie đã lấy lại được chút sức lực.
Cùng với bước chân của anh, cảnh vật xung quanh dần dần bị bao phủ bởi một lớp sương mù mờ ảo.
"Đây là?" Vinnie nhíu mày.
“Nếu tôi không cảm nhận sai, cánh cửa hẵn là ở phía sau.” Mylène nói. “Sinh khí đã nói cho tôi biết như vậy.”
“Làm sao cậu cảm nhận được? Ngũ quan của elf mạnh đến mức có thể cảm nhận được thứ này sao?" Vinnie ngập ngừng.
“Đúng, và cũng không hẳn, nói chính xác hơn, tôi đã dùng [Thánh Ân] của mình để cảm nhận được.” Mylène trả lời.
[Thánh Ân] của Kim Elf??
Vinnie không nhớ [Thánh Ân] của gia tộc ChenFen là gì nữa, anh nhớ trong game có viết, nhưng tiếc là tiến độ game của anh chưa đến mức đó.
Anh bước đi trong một màn sương mù mờ mịt, trong không gian trắng xóa vô tận này, thời gian và không gian dường như đã hóa thành hỗn loạn vô trật tự, cảm giác lạnh lẽo chợt ập đến.
"Quay lại."
“Hả?” Nghe chỉ dẫn của Mylène, Vinnie có chút ngạc nhiên. “Quay lại thì thành đi ngược rồi.”
“Nghe lời công chúa này, quay lại, trong màn sương mù này không phân biệt được phương hướng đâu.” Mylène nói.
Vinnie im lặng, làm theo.
Tiếp theo, dưới sự chỉ dẫn của Mylène, anh đi đi lại lại trong sương mù, anh luôn cảm thấy mình đang đi lòng vòng, nhưng thấy giọng Mylène kiên định như vậy, anh cũng không nói gì.
“Đến rồi.” Mylène nói một cách nhẹ nhàng.
Vinnie ngẩng đầu.
Vật thể khổng lồ ẩn mình trong sương mù hiện ra với đường nét đen kịt, đó là một cánh cổng đen cổ xưa cao lớn như ranh giới trời đất, trên đó in vô số phù điêu hoa văn, tựa như dấu vết của các vị thần cổ đại để lại.
Cánh cửa này chỉ có khung, không có cánh cửa.
“Ở đây, có hơi thở của lúc chúng ta đến.” Mylène nói.
“Chúng ta vào từ đây à? Sao tôi không nhớ gì cả?” Vinnie hỏi một cách kỳ lạ.
“Có lối vào thì ắt có lối ra, con quái vật đó có thể đưa chúng ta đến đây, chứng tỏ ở đây nhất định tồn tại một điểm nối thông với lục địa Terrellis." Mylène nhìn chằm chằm cánh cổng cổ xưa này, như thể vô số năm tháng đã đứng sừng sững ở đây.
"Chúng ta đi qua đây có thể ra ngoài được không?" Vinnie hỏi.
“Ai mà biết được, nhưng ít nhất cũng biết lối ra ở đâu rồi mà, đúng không?” Mylène vừa nói vừa véo cổ Vinnie một cái.
“Á á, đồ chết tiệt nhà cậu, véo tôi làm gì chứ? Xì xì xì, tôi còn tưởng cậu bị bệnh khô héo hành hạ nên không còn sức, thế mà sức còn lớn thế này á?? Trước đó còn giả vờ như sắp chết nữa chứ.” Vinnie đau đến hít một hơi khí lạnh.
“Đương nhiên rồi, nếu không làm sao để anh tiếp tục cam tâm tình nguyện làm cu li cho công chúa đây?” Mylène làm mặt quỷ.
“Cái đồ này! Cậu giả vờ à??” Vinnie nhìn Mylène với vẻ mặt đầy oán hận.
“Chứ còn gì nữa? Thôi được rồi, đã đến nơi rồi thì mau đặt tôi xuống đi.” Mylène hừ một tiếng.
"Tsk!" Vinnie rút lại câu nói trước đó, cái con nhóc tóc vàng này đúng là luôn thiếu đòn mà??
Vinnie đặt Mylène xuống.
“Á, á da! Đồ ngốc tóc xanh nhà anh, nhẹ tay thôi chứ?" Mylène suýt ngã, liếc Vinnie một cái.
“Nhẹ cái gì? Lúc nãy cậu véo tôi có nhẹ tay đâu?" Vinnie nói một cách không quan tâm.
“Plè plè plè, đồ keo kiệt.” Mylène tiếp tục làm mặt quỷ với Vinnie.
“Cậu đúng là vừa lành sẹo đã quên đau rồi à? Tsk, đồ ngốc tóc vàng đột nhiên chơi chiêu rồi phải không? Lẽ ra lúc đầu nên vứt cậu lại đây, tôi tự mình đi."
“Một mình anh có tìm được đến đây không?” Mylène khinh thường nói.
“Xi! Thôi được rồi, đã tìm thấy lối ra thì đi thôi, lười chấp nhặt với cậu."
“Tiếp theo thì tùy vào bản lĩnh và vận may của mỗi người thôi.”
“? Ý gì vậy?” Vinnie nhíu mày.
“Tôi chỉ tìm thấy cái điểm nối này thôi, nhưng không đảm bảo chúng ta đi từ đây nhất định sẽ ra ngoài được đâu nhé.” Mylène nói. “Dù sao thì linh hồn của chúng ta không hoàn chỉnh, có lẽ đã không phù hợp với lục địa Terrellis nữa rồi.”
“Cho nên, có ra được hay không, tùy vào vận may của mỗi người.”
“Cái gì chứ?” Vinnie nhìn cánh cổng cổ xưa phía trước, ôm đầu. “Lại là vận may, tôi ghét nhất nhắc đến từ 'vận may'."
“Tôi cũng nghĩ vậy, dù sao thì những kẻ thiếu đạo đức vận may đều rất tệ.” Mylène cười toe toét.
“Ai thiếu đạo đức, nói ai thiếu đạo đức hả? Nhưng cậu nói đúng, đồ ngốc thường vận may rất tốt, điểm này thì tôi không bằng cậu rồi.” Vinnie liếc Mylène một cái.
“Hừ, vậy anh đồ ngốc cứ đợi gặp vận rủi đi, đến lúc đó tôi về thuận lợi, anh còn ở lại đây, anh yên tâm đi, công chúa này sẽ cười nhạo anh thật nhiều.” Mylène cười trêu chọc.
“Tsk! Cậu cứ đợi mà xem! Đừng có bây giờ nói lời cay nghiệt, đến lúc đó chính cậu không về được! Chỉ có thể một mình ở lại nơi này đợi phát điên rồi biến thành chất dinh dưỡng thôi." Vinnie đáp trả.
“Hừ, nói nhiều lời vô nghĩa vậy, anh còn đi không?” Mylène liếc Vinnie một cái, nhấc chân bước về phía cánh cổng đen kịt cổ xưa kia.
Vinnie thấy Mylène đi lên trước, đương nhiên cũng đi theo sau.
Đi qua cánh cổng này thật sự có thể đưa hai người họ trở về lục địa Terrellis không?
Vinnie trong lòng không chắc, anh luôn cảm thấy mọi chuyện không đơn giản như vậy.
“Này, đồ ngốc tóc xanh."
“? Gì thế? Đồ ngốc tóc vàng.” Vinnie thấy Mylène gọi mình, hỏi.
“Sự việc đã đến nước này rồi, hay là anh để lại di ngôn gì đó trước đi? Đến lúc đó công chúa này về còn có thể có lời giải thích với mọi người.”
"Cút cút cút! Hay là cậu để lại di ngôn đi, thiếu gia đây đến lúc đó sẽ giúp cậu nói với chị cậu và tộc nhân của cậu.” Vinnie thầm nghĩ con ngốc này đến lúc này rồi mà vẫn còn cãi nhau với cô bé.
Cái đồ này hóa ra vẫn còn nhiều sức lực như vậy sao? Trước đó còn giả vờ giống thật đến nỗi ngay cả anh cũng tin.
Cũng là anh đã bị cô lừa rồi.
“Thật sao?” Mylène nghe vậy, không hiểu sao lại thoáng một chút cay đắng và mất mát, nhưng giọng nói lại không hề biểu lộ ra chút nào, vẫn kiêu kỳ và kiêu ngạo như mọi khi.
Sương mù quá dày, Vinnie đã không thể nhìn thấy biểu cảm của cô bé lúc này nữa.
“Vậy thì nói với chị tôi một tiếng, từ trước đến nay, đứa em gái không hiểu chuyện này đã gây cho chị ấy không ít phiền phức, chị ấy đã vất vả rồi.”
"?" Vinnie nghe lời này không hiểu sao lại thấy có gì đó không đúng.
Cái đồ ngốc tóc vàng này, sao đột nhiên lại nhập tâm đến vậy chứ??
“Tôi nhớ anh đã từng trách tôi, tôi căn bản không hiểu tình yêu là gì, đúng không?”
“Mặc dù bây giờ tôi cũng không thể nói ra chính xác đó là thứ gì, nhưng tôi nghĩ, có lẽ tình yêu bản thân nó là một thứ không thể diễn tả được. Nó dường như mang một ma lực nào đó, khiến người ta vô tình bị mê hoặc, chìm đắm trong đó.”
“Anh nói đúng, cảm giác này không liên quan gì đến thuốc men, dùng phản ứng do thuốc giả kim mang lại để miêu tả nó là một sự báng bổ. Đó là một cảm xúc vừa chân thật vừa đầy thăng trầm, thoạt nhìn ngay cả bản thân cũng không hiểu rõ, nhưng khi phân tích kỹ lại phát hiện mọi lý do đều hợp tình hợp lý đến vậy.” Mylène vuốt ngực, nói một cách đầy cảm xúc.
“? Không phải, đồ ngốc tóc vàng, cậu đang nói cái gì vậy?” Vinnie đã nhận ra điều không ổn, anh tìm kiếm Mylène khắp nơi trong sương mù, nhưng tìm mãi không thấy.
“Giá như tôi gặp được đồ ngốc như anh sớm hơn thì tốt biết mấy.” Mylène mím môi, cuối cùng, như trút được gánh nặng, cô bé mỉm cười với Vinnie, rồi nhìn Vinnie bằng ánh mắt quyến luyến sâu sắc và chân thành.
“Đồ ngốc tóc xanh, phải hạnh phúc bên Sikodele nhé... mang theo cả phần của tôi nữa.”
“Nếu để Sikodele không vui, tôi sẽ không tha thứ cho anh đâu, hiểu không??" Cuối cùng, giọng Mylène mang theo một chút nghẹn ngào không thể kìm nén được nữa.
"???" Vinnie quay đầu lại, phát hiện sương mù không biết từ khi nào đã tan hết.
Con đường, đã đến cuối.
Vinnie nhìn cảnh vật quen thuộc xung quanh, phòng thí nghiệm dưới lòng đất quen thuộc, ánh mắt đờ đẫn.
Mọi thứ xung quanh đều quen thuộc như vậy, bao gồm cả con quái vật vẫn đang nhai đá.
Chỉ duy nhất, không thấy Mylène.
Anh, đã ra ngoài rồi sao?
Nhưng, Mylène đâu? Cái đồ ngốc tóc vàng đâu?
Tại sao chỉ có anh ra ngoài?
Chuyện này là sao?
Vinnie đờ đẫn nửa ngày, chợt nghĩ đến điều gì đó.
Thế giới đó, chỉ những người có linh hồn khiếm khuyết mới có thể vào, nghĩa là, chỉ những người có linh hồn được bổ sung đầy đủ tìm thấy lối ra mới có thể thoát ra.
Nhưng, tại sao?
Linh hồn của anh cũng không phải là khiếm khuyết sao?
“Lộp bộp.” Vinnie đang ngây người, một viên châu phát ra ánh sáng màu ô liu rơi xuống chân anh.
Vinnie cúi đầu, sau khi nhìn rõ đó là thứ gì, anh từ từ cúi người xuống, ngón tay run rẫy nhặt nó lên.
Trong đầu đột nhiên hiện lên bốn chữ, Linh hồn hạch tâm.
Tại sao lại ở trên người anh?
Vinnie vắt óc suy nghĩ, chợt nhớ ra Mylène đã véo cổ anh một cái trước đó.
“Đúng vậy, một nửa cộng một nửa, chẳng phải bằng một sao?" Vinnie nhìn chằm chằm viên bảo châu màu ngọc bích này, nói từng chữ một, giọng điệu đầy áp lực.
(Nhắc nhở hàng đầu: Không có tình tiết ngược, sẽ không có nhân vật chính nào thật sự chết)
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
