Tôi bước ra khỏi phòng thay đồ với đôi găng tay mà Lea đã tặng tôi vào ngày sinh nhật thứ năm của mình.
Tôi đã sẵn sàng để đi đến thủ đô.
Cha bảo rằng cha sẽ là người trông coi tôi sau khi ông ấy xử lý xong công việc. Tất nhiên là tôi sẽ đi cùng với ông ấy rồi.
‘Cha hẳn sẽ mất một lúc lâu mới xong việc, nhưng mình vẫn phải gói gọn hành lý dần dần ngay từ bây giờ.’
Tôi nhiều đồ đến nỗi không thể chỉ gói gọn trong một hay hai cái hành lý được, nếu không có đống đồ đấy, tôi sẽ đến thủ đô trong đau khổ mất.
“Cái này nữa ạ!”
“Sợ hành lý còn không thể đóng nổi mất.”
Lea nhìn chằm chằm vào hành lý của tôi rồi nói.
Hành lý tôi mang hôm nay lại chật ních. Tôi không thể mang theo tất cả những gì mình muốn vì không gian chứa hành lý trên xe ngựa có hạn.
“Lần sau em sẽ mang găng tay đi.”
“Vậy người có muốn tôi nhắc người lần sau nhớ mang theo đôi găng tay không ạ?”
“Có ạ.”
Những chiếc găng tay này rất quý giá với tôi.
Vì Lea từng là một hiệp sĩ, cô ấy không khéo tay cho lắm và đã rất khó khăn trong việc khâu găng tay, đã biết bao đêm cô ấy không ngủ để sửa lại đôi găng tay này.
Thành quả vẫn rất nhếch nhác, nhưng tôi vẫn rất trân trọng nó.
“Người có cần gì nữa không ạ?”
Tôi đang định gật đầu.
“A!”
‘Mình phải mang theo cái đó nữa.’
Tôi rời khỏi phòng để đến phòng trưng bày chân dung ở cánh tây.
Ánh mắt tôi dán chặt vào bức chân dung luôn tỏa ra vẻ trang nghiêm đó.
Đó là một người đàn ông đứng tuổi với mái tóc bạc và đôi mắt màu xanh lam, biểu tượng của gia tộc Dubbled.
‘Bây giờ mình đã biết ông bác này là ai rồi.’
Lần đầu gặp tôi không nhận ra ông bác này, nhưng sau đó những người hầu đã giới thiệu cho tôi. Người đàn ông trong bức chân dung này là một trong những thế hệ đầu tiên của gia tộc Dubbled.
Tôi nhìn chằm chằm vào bức chân dung, chắp hai tay lại với nhau rồi nói.
‘Xin phép ông bác nhé.’
Tôi kéo một ghế lại gần đối diện bức chân dung rồi trèo lên nó. Sau đó, tôi với lấy viên thạch anh tím ở trung tâm của khung tranh.
Vào năm tôi bốn tuổi, ngay khoảnh khắc tôi nhìn thấy bức chân dung ở đây, tôi đã nghe thấy một “giọng nói” rồi ngất đi.
‘Ban đầu mình còn tưởng đó là giọng của Boone.’
Nhưng khi nghĩ lại thì không đúng cho lắm.
Tôi nhớ rõ ràng câu đầu tiên mà Boone nói với tôi là…
[Cuối cùng tôi cũng đã được gặp tiểu thư.]
‘Nghĩa là trước đây anh ấy chưa từng gặp mình.’
Nên ‘giọng nói’ đó có thể thuộc về một con quỷ khác mà Boone không biết.
Cho đến hiện tại, tôi lúc nào cũng quanh quẩn trong phạm vi lãnh thổ của Dubbled, và cũng không có nơi nào mà tôi có thể tự do triệu hồi ác quỷ cả.
Trên hết, nếu mong ước của ác quỷ không được đáp ứng, ác quỷ có thể không bao giờ xuất hiện nữa, nên trong trường hợp xấu nhất, có rủi ro rằng điều ước có thể không được đáp ứng và thần lực của tôi sẽ tan biến trong khi duy trì sự tồn tại ác quỷ.
Nên tôi không định động vào nó, nhưng tôi nghĩ tôi vẫn sẽ mang nó theo vì tôi không lường trước được bản thân sẽ dính phải những chuyện gì nếu phải sống tại thủ đô trong thời gian tới.
Tôi cũng đã được cha cho phép rồi.
“Một chút nữa thôi…”
Tôi hết sức ưỡn người lên.
‘Lấy được rồi!’
“Mi đang làm gì vậy?”
Tôi nghe thấy giọng nói của ai đó.
Tôi bị giật mình và mất thăng bằng.
“Aaaaa!”
Tôi sẩy chân và ngã xuống.
Uỳnh!
Chiếc ghế cũng đổ xuống khi tôi ngã xuống.
‘Ai—Ai vậy?’
Tôi ngẩng đầu lên.
“Mi đang làm trò khó coi gì đấy.”
Vào khoảnh khắc tôi nhìn thấy anh, người vừa nói lời như vậy, tôi nhận ra ngay anh ấy là ai.
Bởi vì…
‘Cha của mình…’
Bởi vì anh ấy giống hệt phiên bản nhỏ tuổi của cha!
Trong số ba người anh của Dubbled, anh ấy là người giống cha của chúng tôi nhất.
‘Johann Dubbled.'
Tôi đơ người mình ra.
Anh ấy nhìn chằm chằm vào tôi.
“Thiếu gia!”
Dubos chạy tới và gọi anh ấy.
“A, đó là tiểu thư đó ạ. Haha, người đã gặp ngài ấy rồi sao? Đây hẳn là lần đầu tiên hai người gặp nhau đúng nhỉ. Đây là anh cả của người, Johann. Còn, thưa thiếu gia Johann, đây là…”
“Ta biết đây là ai rồi.”
“Dạ?”
“Một tên trộm.”
Anh ấy nhìn liếc qua viên thạch anh tím trên tay tôi rồi nói vậy.
Năm năm đã trôi qua kể từ lần đầu tiên tôi gặp chuyện.
‘Vì mình bị coi là ăn trộm mất rồi!’
***
Gia tộc Dubbled tụ họp đầy đủ trong phòng ăn.
Ngồi giữa bàn là cha, Henry và Isaac ở bên trái, còn Johann ở bên phải.
Tôi ngồi đối diện cha của mình, nhìn Johann.
Henry, lau miệng bằng khăn, đặt dĩa của anh ấy xuống và mỉm cười với người anh cả.
“Nhưng sao anh lại ở đây? Em nghe nói anh vừa bị tấn công trên đường đi về, chắc hẳn anh đã sợ hãi lắm.”
Mỉa mai vãi, Henry là đang muốn nói ‘Anh về nhà để trốn đó à?’
Sắc mặt của Henry thay đổi trong chớp mắt.
“Sao anh lại ở đây?”
“Anh thà để người ta sợ mình còn hơn là bị thương hại vì sức mạnh nhỏ nhoi.”
“Anh đang có ý đó với em sao? Muốn thử không?”
Một tia sáng màu xanh tỏa ra từ tay cùa Isaac. Sau đó.
Cạch!
Tiếng chén dĩa sắc nhọn va vào nhau vang lên. Đó là cha của tôi.
“Ta đã bảo các con là không được gây gổ một cách khó coi trước mặt ta rồi, đúng không?”
Câu nói của cha đã làm tan đi tia sáng từ tay của Isaac.
Tôi không dám nhúc nhích dù chỉ một chút.
‘Sợ nha má…’
Mặc dù tôi biết cha và các anh đã khó chịu với nhau từ rất lâu rồi, nhưng tôi tưởng mối quan hệ của họ cũng không đến nỗi đó chứ.
Chắc hẳn vào kiếp trước của tôi mối quan hệ của Dubbled còn tệ hơn thế này nhiều.
‘Ừ thì, Henry và Isaac ban đầu cũng không hoà thuận với nhau lắm mà.’
Ngay cả bây giờ dù họ vẫn chưa phải bạn thân nhất, họ vẫn nể mặt nhau.
Khi mấy đứa con trai cuối cùng cũng chịu im lặng, cha tôi hỏi lại một lần nữa.
“Vậy Johann, tại sao con lại ở đây?”
“Đây là lần thứ ba con bị tấn công ở gần biên giới rồi.”
Isaac vừa nhăn mày vừa hỏi lại.
“Thì sao? Bao nhiêu năm nay cả em và Henry cũng bị tấn công khi đi đi về về thủ đô mà.”
“Đó chính là vấn đề.”
Johann vừa nói vừa chọc miếng thịt.
“Luôn là lẽ tự nhiên khi Dubbled bị tấn công.”
“Chúng ta lúc nào cũng phải đối mặt với nguy cơ bị bắt cóc. Bọn cướp thường xuyên lợi dụng những đứa trẻ để uy hiếp cha mẹ của chúng, và nhắm vào những cỗ xe sang trọng.”
“Ai dám tấn công xe ngựa của Dubbled chứ?”
Biểu cảm của Henry và Isaac thay đổi khi anh ấy nói vậy.
“Mấy tên không có não.”
Henry nhăn trán và trả lời thay vì Isaac.
“Bởi những kẻ từng tấn công trước đây đều đã khiến chính gia đình và họ hàng của chúng phải chết. Không còn ai dám nhận yêu cầu ám sát nhà Dubbled nữa vì quá sợ hãi.”
Johann nhìn thẳng vào cha và nói.
“Con phải nói thật lòng, điều này thật sự rất đáng lo ngại.”
“Thì?”
“Chúng ta như những con hổ không nanh.”
“Con đang nói chính bản thân mình sao?”
Cha và Johann liên tục đấu mắt với nhau.
Tôi nhanh chóng cúi thấp đầu của mình xuống và tập trung ăn.
‘Ăn nhanh rồi chuồn thôi.’
Tuy nhiên, không dễ để thoát khỏi tình huống như thế này, nên cứ nhai xong miếng thịt này đã.
Nhanh lên, nhanh lên.
Khi tôi nhai, tôi cảm thấy lợi mình đau và cảm nhận được có cái gì đó trong miệng của mình.
Tôi ngạc nhiên cắn trúng lưỡi.
“Áaa!”
“Nhóc!”
“Leblaine.”
Henry và Isaac lại gần tôi và hỏi han.
“Em có ổn không?”
“Em cắn trúng lưỡi của mình à? Để anh xem nào.”
Tôi khóc và mở miệng của mình ra. Sau đó, một cái gì đó rơi xuống đĩa và lăn đi.
“.....”
“.....”
“Ái ì ây?” (Cái gì đây?)
Híc! Phát âm của mình bị sao thế này?
Khi tôi ngạc nhiên nhìn xuống đĩa ăn của mình, tôi thấy hai chiếc răng của tôi.
‘Đúng rồi, đến thời kì rụng răng của mình rồi.’
Bởi vì tôi dậy thì khá chậm, nên tận mãi đến khi tôi chín tuổi thì tôi mới rụng răng.
Tôi khóc và nhìn các anh. Isaac với vẻ mặt phức tạp luân phiên nhìn tôi và chiếc răng bị mất của tôi.
Rồi anh ấy cười phá lên. Henry cũng vậy, anh ấy quay mặt đi và lộ rõ vẻ là mình đang cười.
“Hông ược ười em!” (Không được cười em!)
Hai chiếc răng của tôi rơi ra khiến giọng nói của tôi trở nên rất kì quặc.
“Chúng ta đang nói về nanh của hổ, và bây giờ chúng ta thật sự có nanh này…”
Isaac liên tục đập bàn và cười. Hai bên vai của Henry cũng run rẩy một cách dữ dội.
Tôi nhìn chằm chằm vào cha.
‘Nhìn mấy anh kìa cha!’
Tôi nhìn cha với ánh mắt tìm kiếm sự giúp đỡ, nhưng khóe miệng của cha tôi cũng nhếch lên.
***
Sau bữa ăn, các hầu gái tụ tập xung quanh tôi.
“Đừng buồn quá mà, tiểu thư.”
“Đúng rồi đó, ai rồi cũng phải rụng răng thôi. Nó sẽ mọc lại ngay ấy mà.”
“Ưng mà, hông bị bùn cừi đúm hong?” (Nhưng mà, không bị buồn cười đúng không?)
Tôi phải đi đến thủ đô bây giờ. Không phải sẽ rất buồn cười nếu tôi mất hai chiếc răng của mình sao?
‘Mục tiêu của mình là trở thành một tiểu thư Dubbled đầy kiêu hãnh mà.’
Khi tôi trở nên ủ rũ, các hầu gái nhanh chóng nói.
“Không hề!”
Nhẹ nhõm thật đó…
“Thật không ạ?”
Ngay khi tôi mở miệng của mình ra, tôi nghe thấy tiếng cười từ xung quanh.
Nói điêu. Tất cả đều là đồ điêu toa hết!
