Thiên Tài Tâm Lý Học Tội Phạm

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 849

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 17

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 504

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

Quyển 4: Đứa con nhà người ta - Chương 63: Nét bút của thần

Chương 63: Nét bút của thần

Một lần nữa, mọi chuyện lại như chim gãy cánh . Cô thất thiểu trở về đồn và hỏi đồng nghiệp xem Lâm Thu Phổ đang ở đâu. Hóa ra anh vẫn đang tranh luận gay gắt với Lý và luật sư của ông ta.

Lâm Đông Tuyết đi tới đi lui ở sảnh chờ khiến Từ Hiểu Đông phải nài nỉ: “Cậu đừng đi nữa! Mắt tớ hoa hết lên vì nhìn cậu rồi đây này.”

“Làm sao có thể là Lý được!” Lâm Đông Tuyết đứng khựng lại suy ngẫm.

“Chà, vẻ mặt của cậu bây giờ trông giống hệt thám tử Conan đấy.”

“Thuốc kích dục. Tại sao lại có thuốc kích dục trong dạ dày nạn nhân? Có phải chúng được nhét vào khi hung thủ phân xác không?”

“Không thể nào, tớ đã xem báo cáo khám nghiệm tử thi rồi, dạ dày của nạn nhân vẫn còn nguyên vẹn.”

Lâm Đông Tuyết không nghe lọt tai một lời nào của Từ Hiểu Đông, cô mải mê chắp vá các luồng tư duy trong đầu.

“Sai ở đâu nhỉ?! Rốt cuộc là sai ở đâu?!” Lâm Đông Tuyết bắt đầu vò đầu bứt tai.

“Đừng bứt tóc nữa. Cẩn thận không là hói đấy.”

Đúng lúc này, trong văn phòng có tiếng xôn xao. Giọng gầm thét của Lâm Thu Phổ vang dội ra ngoài: “Bớt nói nhảm đi! Các người chỉ đang vơ bèo gạt tép thôi!”

Một giọng nói khác ôn tồn trấn an: “Đội trưởng Lâm, anh cần bình tĩnh lại. Thân chủ của tôi thực sự đã nói như vậy.”

Lâm Thu Phổ đá văng cửa và gọi một viên cảnh sát: “Đến trường ngay, tìm một nữ sinh tên là Mary và đưa cô bé về đây.”

Lâm Đông Tuyết tiến lên hỏi: “Anh, có chuyện gì vậy?”

“Hắn ta nói...” Lâm Thu Phổ liếc nhìn phòng thẩm vấn. Qua cánh cửa hé mở, một người đàn ông mặc vest đang bình thản uống trà. “Luật sư của hắn lưu ý rằng vào thời điểm xảy ra vụ án, hắn đang mở bếp nhỏ với một nữ sinh khác!”

“‘Mở bếp nhỏ’ nghĩa là sao?”

“Nghĩa là hành vi quấy rối và xâm hại tình dục!”

“Vậy là ông ta không chịu nói mình đã làm gì vào thời điểm Đỗ Lôi chết là vì chuyện này sao?”

“Không, sai rồi! Chắc chắn là sai rồi! Đây nhất định chỉ là một trong những mánh khóe của hắn thôi. Gọi cô bé đó đến để xác minh chuyện này.”

Cả đội chuyên án lo lắng chờ đợi, thậm chí còn không buồn ăn trưa. Khoảng hai giờ chiều, một cô bé được đưa đến. Cô bé nhìn căn phòng đầy người lớn với vẻ sợ sệt. Lâm Đông Tuyết là người phụ nữ duy nhất có mặt, nên cô chủ động tiến lại hỏi: “Em gái nhỏ, đừng sợ, bọn chị ở đây để giúp em... Em có thể nói cho chị biết chuyện gì đã xảy ra vào chiều thứ Tư, ngày 28 tháng 10 sau giờ học không? Lúc đó em đã ở đâu?”

Cô bé bắt đầu run rẩy: “Em... em về nhà rồi.”

“Thật không?”

Đôi mắt cô bé đẫm lệ và gật đầu.

Dù họ hỏi gì đi nữa, cô bé vẫn tiếp tục nói rằng mình đã về nhà, nhưng biểu cảm lại cho thấy cô bé đang nói dối. Không ai biết phải làm gì, nên Lâm Đông Tuyết đề nghị: “Vậy để chị đưa em về nhà nhé, được không?”

Cô dắt cô bé đi ra phía cửa. Đột nhiên, cô bé òa khóc và cầu xin: “Cô ơi, cô đừng nói chuyện này với mẹ cháu được không?”

Lâm Đông Tuyết ngồi xổm xuống lau nước mắt và trấn an cô bé: “Được rồi, cô hứa sẽ không nói gì với mẹ em cả.”

“Thầy Lý, thầy ấy... Thầy ấy gọi cháu vào nhà... và sau đó...”

Sau khi nghe câu chuyện của cô bé, Lâm Đông Tuyết chỉ muốn xông vào tát cho Lý một cái ngay lập tức. Cô nén giận và nói: “Để cô bác sĩ pháp y kiểm tra sức khỏe cho em nhé? Đừng lo, chúng ta sẽ giữ bí mật chuyện này.”

Cô bé gật đầu.

Một nữ bác sĩ pháp y kiểm tra cho cô bé trong khi mọi người đứng ngoài chờ đợi. Sau khi kiểm tra xong, bác sĩ xác nhận: “Cô bé thực sự có dấu hiệu bị xâm hại tình dục gần đây.”

“Thằng khốn!” Lâm Thu Phổ đá mạnh vào thùng rác ở hành lang.

Tình tiết chấn động này đã giúp Lý lập tức thoát khỏi tội danh giết người, nhưng ông ta vẫn phải ở lại phòng tạm giữ để chờ xét xử cho tội ác kia.

Lâm Thu Phổ ngồi trong văn phòng với vẻ thất bại. Lâm Đông Tuyết bước vào cố gắng an ủi và khích lệ anh: “Anh, đừng nản lòng. Vụ án vẫn chưa kết thúc đâu!”

Thấy Lâm Thu Phổ im lặng, cô tiếp tục: “Đây không phải lỗi của anh. Có kẻ đã cố tình gài bẫy ông ta.”

“Em thực sự nghĩ vậy sao?”

“Trần Thế đã chỉ ra điều này cho em từ trước, vụ án này nồng nặc mùi dàn dựng. Anh thấy đấy, mọi thứ được sắp đặt quá hoàn hảo...”

“Vậy chẳng phải nghĩa là anh đã tự nguyện làm một thằng khờ sao?!” Lâm Thu Phổ cười tự giễu.

“Em có chuyện này muốn hỏi anh. Loại thuốc kích dục tìm thấy ở nhà Lý có cùng loại với loại tìm thấy trong dạ dày nạn nhân không?”

“Cùng một loại. Lão Bành đã làm một vài thí nghiệm và kết quả là chúng thực sự đến từ cùng một hộp!”

“Anh tìm thấy nó ở đâu?”

“Túi rác.”

“Túi rác?! Anh bảo em là tìm thấy trong nhà ông ta mà?”

“Nó nằm trong túi rác mà ông ta đặt bên ngoài nhà...” Mắt Lâm Thu Phổ chợt trợn tròn. “Ý em là đây cũng là một phần của sự dàn dựng?”

“Đúng vậy, hung thủ biết Lý có nhân cách đồi bại nên đã đổ nước bẩn lên đầu ông ta.”

“Vậy làm sao loại thuốc kích dục này lại vào được bụng của nạn nhân? Đỗ Lôi mới là một đứa trẻ 12 tuổi! Chắc chắn thằng bé sẽ không tự nhiên uống thứ đó?”

Đây là vấn đề lớn nhất của vụ án hiện tại. Lâm Đông Tuyết không thể trả lời được. Cô cắn ngón tay: “Nhưng hung thủ biết nạn nhân đã uống nó, nên mới đặt cùng một hộp thuốc vào túi rác trước cửa nhà Lý. Có dấu vân tay trên đó không?”

“À đúng rồi, dấu vân tay!”

Lâm Thu Phổ lao ra ngoài và chạy đến phòng pháp y. Anh vội vàng và bối rối đến mức không thể diễn đạt trôi chảy: “Lão Bành... hộp thuốc... dấu vân tay... nhanh lên!”

Bành Tư Quyết sử dụng đèn tia cực tím để soi cả bên trong và bên ngoài hộp thuốc. Anh không tìm thấy bất kỳ dấu vân tay nào. Nói một cách chính xác, ai đó đã lau sạch mọi dấu vết trên hộp một cách rất cẩn thận. Anh lắc đầu. Tinh thần vừa mới phấn chấn lên một chút của Lâm Thu Phổ lại một lần nữa héo rũ.

“Nếu hộp thuốc này thực sự là của Lý, thì không thể nào ngay cả dấu vân tay của chính ông ta cũng không có.” Lâm Đông Tuyết hỏi: “Đội trưởng Bành, ai sẽ mua loại thuốc kích dục này?”

“Các cặp vợ chồng hoặc tình nhân,” Bành Tư Quyết liệt kê.

“Khi uống vào, nó sẽ có tác dụng gì? Ví dụ như, cơ thể có nóng lên không?” Lâm Đông Tuyết đỏ mặt.

“Không, tôi đã phân tích thành phần rồi. Loại thuốc này thực ra chẳng có tác dụng gì cả. Nó hoàn toàn dựa vào hiệu ứng giả dược ... Mác thuốc nhập khẩu cũng là giả. Nó chỉ được sản xuất bởi các xưởng nhỏ trong nước và không có giấy phép bán ra nước ngoài.”

Lâm Thu Phổ hỏi Lâm Đông Tuyết: “Em đã tìm thấy manh mối gì chưa?”

“Em không dám khẳng định đó là manh mối, nhưng em thấy một người đặc biệt đáng ngờ.”

“Nói anh nghe xem.”

Lâm Đông Tuyết kể lại câu chuyện của mình và Lâm Thu Phổ chất vấn: “Khoan đã, em định nói là một đứa trẻ đã giết nạn nhân chỉ vì một cái máy chơi game? Và cha mẹ nó đã giúp nó phân xác sao?”

Mấy viên cảnh sát có mặt tại hiện trường đều bật cười. Lâm Đông Tuyết hơi bất mãn và định phản bác. Lâm Thu Phổ nhắc nhở: “Điều tra vụ án không phải dựa vào cái miệng. Em phải có bằng chứng. Phải thu thập được bằng chứng! Không có bằng chứng thì mọi thứ đều vô nghĩa.”

“Vậy em sẽ đi tìm bằng chứng cho anh thấy.”

Lâm Đông Tuyết quay người bỏ đi thì bất ngờ nhận được tin nhắn từ Lâm Thu Phổ. Anh viết: “Em gái, nếu cần giúp đỡ cứ nói nhé. Anh sẽ ủng hộ em.”

Cô thấy chuyện này vừa buồn cười vừa bực mình. Sau đó, suy nghĩ của cô quay trở lại vụ án. Làm sao để tìm thấy bằng chứng đây? Mình có nên lẻn vào nhà Vương Kính Tùng một cách bí mật không?

Không, là một cảnh sát, cô không thể làm việc phạm pháp này.

Trong lúc suy nghĩ đang đi vào ngõ cụt, Từ Hiểu Đông từ đâu hiện ra trêu chọc: “Từ bao giờ mà tư duy của cậu lại trở nên nhạt nhẽo thế nhỉ? Sao không nghĩ thoáng ra một chút? Nếu có phân xác, thì chắc chắn phải có máu được rửa trôi xuống cống!”

“Lời cậu nói cũng bằng thừa. Họ còn chẳng cho tớ nhìn vào bồn tắm, nói gì đến việc vào kiểm tra hệ thống thoát nước và ống nước của họ.”

“Chúng ta không nhất thiết phải vào nhà họ mới kiểm tra được đường ống mà. Ví dụ như... chúng ta có thể xuống tầng dưới!”

Lâm Đông Tuyết đột nhiên mở to mắt. Nếu không phải là không thích Từ Hiểu Đông, cô thực sự muốn ôm chầm lấy anh ta và tặng một nụ hôn thật lớn. Ý tưởng này quá tuyệt vời! Nó giống như một nét bút của thần.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Vơ bèo gạt tép (Grasping at straws): Ý nói việc cố gắng tìm kiếm bất kỳ lý do hay bằng chứng nhỏ nhặt, không đáng tin cậy nào đó để bao biện khi đã rơi vào đường cùng. Mở bếp nhỏ (Open a small stove): Một từ lóng trong giáo dục chỉ việc dạy kèm riêng, nhưng ở đây được dùng một cách mỉa mai để chỉ hành vi xâm hại tình dục của thầy giáo với học sinh.