Thiên sứ nhà bên

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 1

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 31

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11026

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 870

Web Novel(100-213) - Chương 147: Sau khi bố mẹ trở về nhà.

“Sao mặt con đỏ thế Mahiru-chan. Có gì không ổn à?”

“K-không có gì đâu ạ.”

Bố mẹ Amane có nghề nghiệp và nơi làm việc khác nhau, nhưng họ vẫn về nhà cùng nhau. Họ nghiêng đầu một cách hoài nghi khi nhìn cô ấy.

Cô đang ngồi trên ghế sofa trong phòng khách, mặt đỏ bừng, có lẽ là vì Amane đã đột ngột hôn và nắm tay cô.

“Amane, con đã…”

“Con thề là con không làm gì cả.”

Tất cả những gì cậu làm chỉ là ôm cô ấy, cùng với vài hành động skinship bình thường. Tuy nhiên nhiêu đó lại là quá sức chịu đựng đối với Mahiru, vì dù sao thì cô vẫn còn ngây thơ trong trắng quá.

Amane không thể nào nói thẳng điều này ra được, nên cậu đã giấu nhẹm nó đi và nói như vậy.

“Con nói là con không làm gì cả, nhưng chẳng phải chính con đã nói rằng con muốn được ‘thân mật’, đúng không?”

“Thân mật một cách lành mạnh nha. Cái đó thì được chứ?”

“Con phải gan dạ lắm mới nói được thế đấy.”

“Mẹ im lặng đi.”

“Thật không công bằng quá đi, Amane. Mẹ cũng muốn được thân mật với Mahiru-chan.”

“Mahiru là của con. Không đưa đâu.”

“Ôi chà.”

Nếu để Mahiru ở lại chỗ Shihoko thì đương nhiên là bà ấy sẽ chăm sóc tốt cho cô nàng, nhưng Amane thì thấy hơi lo lắng. Mahiru sẽ thấy rất vui nhưng vẫn sẽ mệt mỏi nếu ở cùng bà ấy. Cậu sẽ không bao giờ cho phép Shihoko có được Mahiru.

“Của con…” Mahiru lẩm bẩm và đỏ mặt, điều này càng khiến Shihoko cười nhiều hơn nữa.

Amane phớt lờ nụ cười ranh mãnh của Shihoko khi cậu nhìn vào khuôn mặt trắng nõn nhưng đã hoàn toàn bị nhuộm đỏ của Mahiru. Shuuto cũng nở một nụ cười vui vẻ khi nghe được những lời này.

“Vậy chúng ta gắn bó với nhau như một gia đình luôn được không?”

“Ể?”

“Chà, chẳng phải Shiina-san nói rằng con bé muốn được ra ngoài cùng mọi người phải không?”

Amane nói với bố mẹ cậu rằng Mahiru muốn được ra ngoài chơi cùng với mọi người, nhưng dường như cô chưa bao giờ ngờ rằng chính Shuuto là người đề cập đến việc này, đôi mắt màu caramel của cô chớp chớp.

“Chà, con và Shiina-san sẽ còn ở đây vào cuối tuần tới. Chúng ta sẽ đi vào lúc đó.”

“Yep, cuối cùng thì chúng ta cũng có cơ hội ra ngoài, cùng nhau đi một chuyến thật vui nào!...con không thích à?”

“C-con muốn.”

“Vậy thì quyết định thế nhé. Chúng ta sẽ đi đâu nhỉ?”

Shihoko có vẻ khá phấn khích, “Chúng ta sẽ đi đâu nhỉ?” bà quay sang thảo luận với Shuuto, Mahiru thu người lại, trông có vẻ hơi lo sợ.

Cô nói rằng mình mong đợi điều này, nhưng cô lại thấy hơi có lỗi khi mọi người chẳng mấy khi có dịp đi chơi cùng nhau mà mình lại làm phiền họ.

…Chính vì bố mẹ thích Mahiru nên họ mới muốn cô ấy đi cùng.

Họ sẽ không bao giờ dành thời gian cho những người họ ghét, thậm chí là khi Amane bảo họ làm thế.

Thật sự mà nói, bố mẹ cậu rất yêu quý Mahiru nên mới mời cô đi cùng. Họ đã nói như thế rồi nên chẳng cần lo lắng làm chi.

“Hãy chuẩn bị tâm lý đi. Bố mẹ mình sẽ kéo cậu đi khắp nơi cho mà xem.”

“Ơm, mình thấy rất biết ơn và vui mừng vì điều này, vì mình chưa bao giờ có cơ hội được ra ngoài chơi cùng với mọi người.”

Nụ cười yếu ớt của Mahiru có vẻ như hơi tuyệt vọng, và cô cụp mắt xuống, có lẽ đang nhớ lại ký ức thời thơ ấu. Shihoko tiếp tục mỉm cười khi bà ngồi xuống cạnh Mahiru, đối diện với Amane.

Rồi bà ôm lấy Mahiru, xoa đầu cô ấy.

“Con đã là thành viên trong gia đình này rồi, Mahiru-chan. Con có thể làm nũng mỗi khi con muốn.”

“Yeah mẹ mình sẽ còn nâng niu cậu hơn cả con trai của bà ấy.”

“Ôi chà, con ghen à?”

“Đương nhiên là không…Mahiru đang thấy hạnh phúc. Không đời nào con lại thấy ghen tị về điều đó cả.”

Mahiru bẽn lẽn cụp mắt xuống khi Shihoko ôm và vuốt ve cô nàng, bầu không khí ảm đạm lúc trước đã biến mất.

Biểu cảm đó là bằng chứng cho việc cô nàng Mahiru không trung thực lại dối lòng nữa rồi, cô ấy đang thấy hạnh phúc.

Cậu hy vọng rằng cô có thể lấy họ là Fujimiya, cho nên cậu thật sự rất vui khi bố mẹ cậu yêu quý cô ấy. Tuy nhiên, cậu lại thấy hơi mâu thuẫn trước hành động skinship đang diễn ra ngay trước mặt mình.

“Con đã lớn thật rồi.”

“Bố đang xem con là một thằng ngốc à?”

“Đương nhiên là không? Bố chỉ thấy ấn tượng khi con đã trở thành một chàng trai sẽ vui mừng khi thấy người mình yêu được hạnh phúc.”

“Bố không cần phải nói ra thế đâu…”

“Chà, chẳng có mấy người được như con ở ngoài kia đâu. Dù sao thì con cũng là con của bọn ta mà.”

“Vâng vâng.”

Bất kì ai cũng sẽ hy vọng rằng người mình yêu có được hạnh phúc. Điều tuyệt vời nhất là khi được thấy họ mỉm cười một cách chân thành.

Thật sự mà nói, cậu là người mong ước cho hạnh phúc của cô ấy nhiều nhất.

Mahiru bẽn lẽn thu mình lại khi Shihoko tiếp tục vỗ về cô, Amane nhìn cô nàng và nở một nụ cười hiền hậu.