Thiên sứ nhà bên

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 1

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 31

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11026

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 870

Web Novel(214-266) - Chương 214: Đừng bắt nạt mình!

Amane đợi cho Mahiru bớt xấu hổ lại trong khi thưởng thức ly Café của mình. Nhìn xung quanh, cậu nhận ra rằng quán của mình khá nổi tiếng đối với các khách hàng.

Tuy đã chuẩn bị nhiều chỗ ngồi hơn bình thường, nhưng hầu như chả còn bất kì chỗ trống nào nữa cả. Có cả một hàng dài vô tận khách hàng ở ngoài kia, hoàn toàn chật kín người.

Thẳng thừng mà nói, dù mục tiêu họ nhắm tới có thể là Mahiru hoặc Kadowaki, nhưng vẫn có rất nhiều khách hàng đến trong giờ nghỉ của bọn họ. Có lẽ là do trang phục của nhân viên.

Những cô cậu học sinh thì thường mặc đồng phục, và dường như việc họ ăn mặc trang phục kiểu này là như đang trêu ngươi ai đó.

Đối với Amane, cậu đơn thuần thấy rằng việc này là thứ gì đó mà cậu không quen nổi.

Ví dụ, Amane chưa bao giờ nghĩ tới cảnh Chitose mặc trang phục dùng để phục vụ người khác.

Cô ấy phục vụ khách hàng với một nụ cười vui vẻ. Amane nhìn thoáng qua, và không hề thấy sự khéo léo của cô nàng trong khi mặc loại trang phục này. Tuy nhiên, sự năng động và thái độ tiếp cận tốt của cô ấy rất phù hợp với chiếc váy hầu gái ngắn, nên trông có vẻ ổn.

“…Chitose có gì không ổn à?”

Trong khi Amane nhìn Chitose và ngạc nhiên với sự tích cực của cô ấy thì Mahiru hỏi, sau khi đã hết xấu hổ.

“Không có gì đâu…Mình không nhận thấy gì lúc chúng ta đang làm việc, nhưng giờ mình mới để ý, mọi người không hoàn toàn thoải mái trong trang phục này. Đáng lẽ ra chúng ta phải quen với nó rồi.”

“Fufu, sau cùng thì chúng ta phải khó lắm mới mặc được trang phục như thế.”

“Cũng khá là khó để thấy được nhiều khách đến chừng này. Mọi người đều khen chúng ta đẹp và dễ thương, cũng tốt thôi, nó thực sự hợp mà.”

Có nhiều học sinh và du khách, và hầu hết bọn họ có lẽ là nhân viên tích cực ở nới khác. Và có thể nghe họ thì thầm, tranh luận rằng ai là dễ thương nhất, ai đẹp trai nhất.

Sự say mê tranh luận của họ là có thể hiểu được, các nhân viên của quán chỉ có thể cười gượng gạo cho qua dù cho những khác hàng có nói to cỡ nào.

Amane liếc nhìn qua những nhân viên cực nhọc, rồi nhìn lại Mahiru. Cô dường như đang dồn nhiều sức hơn và cặp lông mi của mình.

“Gì vậy?”

“Không có gì…cậu có nghĩ rằng họ…mấy bạn nữ, cũng dễ thương?”

“Cũng bình thường.”

Amane đã biết Mahiru muốn nói gì, cho nên cậu mỉm cười, và giấu môi mình sau các đầu ngón tay.

“Xét về vẻ đẹp và độ lịch sự, mình nghĩ họ khá dễ thương, nhưng đừng lo lắng. Cậu là người duy nhất khiến mình say đắm vì sự dễ thương đấy.”

“…L-Lại là những lời này…”

“Trông có vẻ như cậu muốn mình giải thích. Cậu sẽ nghi ngờ nếu mình không nói ra những lời này mất.”

Lần này, Amane thì thầm rất nhỏ đủ để mọi người không nghe được. Cô nàng cau mày, mím môi, bẽn lẽn hạ mắt xuống.

“…Mình cảm thấy thật ngốc khi cảm thấy bồn chồn như này.”

“Cậu có thể hỏi lại bao nhiêu lần cũng được nếu cậu muốn.”

“Mình sẽ mắc cỡ chết mất.”

“Mình sẽ lại say mê cậu tiếp. Cậu không vui vì điều đó ư?”

“Cậu định giết mình đấy à?”

“Cường điệu quá rồi đấy.”

“Không hề mà. Cậu luôn luôn hành hạ trái tim của mình…nó làm mình thấy nặng nề lắm đó.”

“Cậu ghét điều đó à?”

“Đương nhiên là không rồi…chỉ là, hãy nhân từ hơn đi mà.”

Vai Mahiru co lại, và Amane muốn trêu chọc cô thêm, nhưng đồng thời cậu biết rằng cô sẽ giận nếu cậu làm hơi quá. Tốt nhất là nên vừa phải thôi.

Mình hiểu rồi, cậu trả lời, nhưng cô lườm lại với ánh mắt không hề vui. Có vẻ như cậu không được đáng tin lắm.

“…Mình sẽ trả đũa nếu cậu lại bắt nạt mình đấy.”

“Thú vị đây.”

“…Mình sẽ phớt lờ cậu nếu cậu lại làm thế này.”

Mahiru quay mặt đi, và cô trông thật đáng yêu nên Amane cười khúc khích. Rồi cô giật lấy cái bánh quy của cậu, quay đầu qua một bên.