The Villainess who Only Had 100 Days to Live Had Fun Every Day

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 2

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11267

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 878

Web novel - Chương 04: Tôi không có thời gian tiếp chuyện với Điện hạ ②

Ờm... hết biết nói gì rồi :))

-----------------

Khi ngước lên, tôi nhìn thấy một khuôn mặt quen thuộc-

-Đó là Điện hạ Zafield Lewis Lapisenta, em trai của của Điện hạ Sazanjill và là đệ nhị hoàng tử. Ngài khá giống với anh mình. Tuy nhiên, mái tóc lại có màu bạch kim, dài đến ngang cổ. Ngài thường được biết đến với cái tên “bạch kim hoàng tử”. Điện hạ không cao bằng anh mình, mí mắt cũng hơi cụp xuống. Hiện tại vẫn chưa có hôn thê và khá nổi tiếng vì sát gái.

Vì cả hai bằng tuổi, lại học chung lớp nên tôi khá thân với Zafield. Hơn nữa, trong tương lai ngài còn trở thành anh vợ tôi mà.

Với chút nhẫn tâm, Điện hạ nói.

“Ta biết cô vừa đấu khẩu với anh ấy xong… nhưng sao cô không dừng việc này lại đi? Nếu muốn rèn luyện thì không phải khiêu vũ là được rồi sao?”

“Không, tại tôi muốn trở nên mạnh hơn thôi.”

Quay mặt đi, tôi cố nhặt thanh kiếm cắm dưới đất. Nhưng Zafield cầm tay tôi lại và kéo về mình.

“…Ồ, tay cô bị tróc da rồi này. Có đau không?”

“Có…”

Hiển nhiên rồi. Nhưng tôi phải cố chịu. Khi tôi thừa nhận điều đó, Zafield bật cười.

“Ahaha, nhưng cô vẫn muốn tiếp tục?”

“Vâng, đúng vậy.”

“Vậy, để ta dạy cô được không?”

“Ể?”

Khi tôi vẫn đang ngơ ngác trước lời đề nghị đường đột kia, Zafield nhẹ nhàng cầm tay tôi.

“Không còn cách nào khác, để ta chỉ cô vài đường cơ bản. Mà, chắc sẽ hơi nghiêm khắc à.”

Zafield từ năm nhất đã là át chủ bài của câu lạc bộ kiếm thuật. Không giống với anh mình, Zafield rất giỏi mấy môn tay chân. Nếu Điện hạ có khả năng học thuật thì Zafield lại là bậc thầy trong chiến đấu. Như thể hai người là sự bổ sung cho nhau.

…Dù thấy biết ơn với đề xuất ấy, nhưng tôi lại không thể nói thành câu-

“V, vậy ổn chứ?”

Mặc cho mọi người đều ngăn cản tôi học kiếm, Zafield vẫn quay người về phía sau gáy tôi. Sau đó ngài đưa tay khẽ nâng làn tóc đã được cột lại thành đuôi ngựa.

“…Mà quan trọng hơn, ta nên ngưng tập ở chỗ này nhỉ? Vì mọi người đều thấy phần gáy trắng nõn nà này… hấp dẫn đó.”

“Cái-?!”

Mấy ánh nhìn nãy giờ là vậy đó hả?!

Khi tôi quay qua chỗ mấy người đang tập luyện ở kia, tất cả cùng lúc quay đi để tránh ánh mắt của tôi. Tôi bất giác đưa tay lên che mặt mình.

T, thật luôn?!

Cơ mà mình đã tập ở đây được một lúc rồi đó!

Vậy có khi nào… hết đời này mình cũng không có một vị hôn thê nào luôn hả?

Tôi có thể nghe Zafield đang cười rất lớn.

Tối đó, tôi tập đi tập lại kĩ thuật được Zafield dạy khoảng 100 lần. Mệt mỏi, suýt nữa đã ngất đi, tôi thả người vào chiếc giường của mình.

Sau đó tôi đã gặp ông ấy.

“Ồ, ra là ông à. Cũng mừng vì ông đến gặp tôi lúc này đấy.”

“…Phải chăng cô thấy mình đang bị cười nhạo khi tôi xuất hiện mỗi ngày?”

“Đâu, vui là đằng khác ấy chứ.”

Cứ mỗi tối là ông ấy sẽ lại xuất hiện trong giấc mơ của tôi. Thật lòng thì tôi cũng dần quen rồi. Nhưng tôi không thấy ghét kiểu này. Mỗi lần ông ấy xuất hiện thì sẽ bày tỏ nỗi lo lắng đến tôi. Nhờ vậy mà sáng hôm sau tôi không thấy mệt nữa.

…Được trò chuyện với ông ấy như vậy làm cho nỗi sợ khi phải tiến gần đến cửa tử cũng biến mất đi.

Tối đó, tôi lại có thể gặp được ông ấy, trong một thế giới trắng ngần.

“Thế, hôm nay cô được thuyết giáo về món nào rồi?”

“Thuyết giáo à…”

“Mà lúc cô bắt đầu bài tập thì mọi người bỗng trở nên ồn ào nhỉ?”

“Ồn ào à…”

Ừ thì mọi người đều bảo tôi không nên tiếp tục việc đó. Nhưng vậy lại được cho là ồn ào sao? Mọi người chỉ là đang thấy lo lắng cho sự an toàn của tôi thôi, còn số khác thì nghi ngờ việc tôi có thể thạo như thế chỉ sau một đêm.

Hơn nữa, với một vị thần đã xen vào cuộc sống của tôi thì…

Mọi người chỉ khuyên tôi vài lời thôi mà.

 Ông ấy vẫn nhìn chằm chằm vào tôi cùng đôi mày ấn tượng của mình.

Này, cô vẫn tiếp tục tập luyện hả?”

“Tất nhiên.”

Không cần phải nhắc nhưng, với một sát thủ và một cô gái chỉ luyện tập vừa được vừa tròn trăm ngày thì… cô kiểu gì cũng không thể đánh lại được. Số đó đều chuyên nghiệp cả. Cô không thể bảo vệ hắn ta đâu.”

“Không thử sao biết được.”

Tôi liền phủ nhận, nhưng vẻ nghiêm túc của ông ấy có hơi tổn thương tôi đấy.

Có cái nào sợ hơn một khuôn mặt xinh đẹp nhưng lại đanh thép không ta?

Khi tôi hướng ánh nhìn xuống dưới chân, ông ấy liền bắn một tràng.

Sao cô lại làm một việc không đâu vậy hả?! Sao cô không tìm cho mình nhiều niềm vui hơn đi?! Rồi còn chuyện gì cô muốn làm nữa không?! Đi đó đi đây, ăn món ngon của lạ, rồi đi chơi… rồi học tập và rèn luyện cho đến ngày cuối cùng đi chứ - Cô có đang tỉnh táo không?!”

…Tất nhiên là tôi đang tỉnh mà.”

Dù ánh mắt đã dán chặt xuống sàn, nhưng khóe môi vẫn vậy chứ không rũ xuống.

Tôi phải cười – thật xinh đẹp, thật duyên dáng, dù thân thể này có đẫm mồ hôi và máu.

Vì đó là niềm tự hào của tôi.

Dù có làm vậy thì cô cũng sẽ chết thôi.”

Ừ thì tôi đã nghe vậy, nhưng nụ cười trên môi vẫn không tắt.

“Tôi là một đứa cứng đầu mà.”

…Vậy cứ làm như cô muốn!”

Ông ấy quay đi và biến mất.

Lúc giận ông ấy dễ thương thật ấy, tôi có hơi tiếc cho ông ta.

“Mai gặp lại nhé.”

Tôi từ từ nhắm mắt lại, để sớm mai có thể thức dậy từ giấc mơ của mình. Tôi cũng không quên gửi lời cảm ơn đến vị thần đã dõi theo tôi, vào ngày hôm sau.

Nghị lực :v