Chương 18 - Vấn đề ở chỗ làm thêm
Sau khi bị kéo vào những hoạt động của hội học sinh, đời tư ngăn nắp của tôi bị đảo lộn hết cả. Tuy nhiên, tôi nghe rằng sau khi xử lý xong vụ này, tôi sẽ được thư giãn một thời gian. Mấy chuyện sau này không tới nỗi khẩn cấp lắm, họ nói. Khi biết mình sẽ được giải thoát khỏi đống này khiến tôi nhẹ nhõm hơn.
“Chào buổi sáng.”
Và đây là lần đầu tiên từ khi làm việc với hội học sinh, tôi đi làm vào thứ bảy. Để làm việc, hiển nhiên rồi. Tôi rửa tay, đảm bảo là đã sạch bẩn, rồi mặc tạp dề và đi vào căn bếp. Ở đấy, cô Saori đang chuẩn bị làm việc như mọi khi.
“Chào buổi sáng, Kotone. Cô nghe được con đã gia nhập hội học sinh, ở đó có ổn không con?”
“Là từ Kaori-san sao ạ? Con được chỉ định như một thành viên dự bị, nên con chỉ làm việc với họ trong những lúc cao điểm. Bên cạnh đó, con cũng đặt ra những điều kiện khi tham gia nữa, nên hoạt động của hội học sinh sẽ không ảnh hưởng tới công việc của con ở đây ạ.”
“Vậy thì ổn rồi. Sẽ chẳng có ý nghĩa gì nếu hoạt động của trường lại ảnh hưởng tới đời sống tư của con mà.”
Tôi thật sự không có kế hoạch dùng ngày nghỉ của mình để cống hiến cho học viện. Hội trưởng có lẽ sẽ làm việc vì lợi ích của học sinh và nhà trường trong tâm trí, nhưng tôi đã phải có đủ thứ chuyện gánh trên vai trong việc thay đổi vị thế của tôi, nên không đời nào tôi lại có thời gian để chõ mũi vào việc người khác. Dù hơi mâu thuẫn với điều trên, tôi vẫn đã tư vấn cho hiệu trưởng và thậm chí là tham gia hội.
“A, đúng rồi. Cô Saori, con muốn nhờ cô một việc.”
“Nếu là về chuyện lương của con thì hỏi chồng của cô ấy. Cô không đụng chạm tới vấn đề đó.”
“Không phải, không phải là chuyện đó. Con muốn nhờ cô làm giúp con một cái bánh sinh nhật cho thứ Bảy tới được không ạ?”
“Sinh nhật của ai thế con?”
“Là của em trai và em gái con ạ. Hai đứa sinh đôi nên có cùng ngày sinh nhật. Mà nói tới đó thì, hôm đấy không phải là ngày sinh nhật của hai đứa đâu.”
Sinh nhật của hai đứa nằm ở trong tuần nhưng tôi đâu có thể đi tới hay tiến vào dinh thự ngay sau giờ học. Ngay cả thứ Bảy tới, tôi tính hỏi Misaki để xem có cha ở đó không trước khi tôi ghé qua. Nếu ổng có thì tôi sẽ chỉ việc nhờ Misaki làm hộ và có lẽ đưa kèm thiệp sinh nhật luôn. Tôi tuyệt đối phải né tránh mọi liên hệ với cha dù thế nào đi nữa.
“Chẳng phải sẽ hay hơn nếu con tự làm sao?”
“Làm sao cái bánh của một kẻ nghiệp dư có cửa so sánh được ạ. Bên cạnh đó, con cũng chưa từng làm bánh.”
Tôi đã từng làm vài cái bánh quy hay đại loại vậy nhưng bánh kem và đồ ngọt đều nằm ngoài tầm với của tôi. Thay vì thất bại trong việc làm bánh cần nhiều nguyên liệu, thì để một người chuyên nghiệp làm sẽ hay hơn nhiều. Quan trọng hơn là, đấy sẽ là quà sinh nhật đầu tiên của tôi cho cặp sinh đôi, nên nó cần phải có tiêu chuẩn.
“Con tin tay nghề của cô, cô Saori. Nên, liệu con có thể nhờ cô làm được không?”
“Cô sẽ tính tiền đó nhé?”
“Được mà cô. Con ban đầu đã cân nhắc tới việc này mà.”
Chỉ vì tôi làm việc cho họ không có nghĩa là tôi nên mong đợi được đối xử đặc biệt. Nếu bạn không thanh toán sòng phẳng, nó sẽ khiến bạn phải trả giá vào ngày nào đó. Hơn nữa, tôi đã nhận cái đồng hồ đó từ họ, nên tôi thấy tội lỗi nếu nhận hơn thế nữa.
“Hm~m, ít nhất là con phải trang trí cái bánh chứ?”
“Chỉ trang trí thôi thì chắc sẽ ổn ạ.”
“Vậy thì như thế đi. Quà tặng lúc nào cũng hay hơn nếu ta bỏ công sức vào mà.”
“Thế con cũng sẽ làm cái gì đó nữa. Ít nhất con cũng biết nướng bánh quy.”
“Một món quà chuẩn mực và một món quà hoàn toàn thủ công. Ổn đấy. Cô đoán là cô sẽ làm nó vào sáng thứ Bảy.”
“Con cảm ơn cô rất nhiều.”
Tặng một cái bánh mới ra lò sẽ hay hơn là một cái bánh làm từ hôm trước. Nếu vậy thì tôi đoán mình sẽ mượn nhà bếp để làm bánh quy vậy. Tôi sẽ mang nguyên liệu tới và nhờ cô Saori chỉ việc. Như vậy sẽ ổn hơn nhiều.”
“Để chuyện đó bàn sau nha. Giờ đã tới giờ làm việc rồi.”
“Đã rõ ạ. Có việc gì con có thể giúp được ạ?”
Để chuyện đó tính sau, chúng tôi bắt đầu chuẩn bị để mở cửa hàng. Dù tôi chưa thể chế biến món trong menu của quán được, tôi vẫn đang giúp chuẩn bị nguyên liệu. Tôi cũng là người phụ trách dọn dẹp. Đến đúng giờ thì chúng tôi lật biển mở cửa lên và chờ đợi khách hàng.
“Xin chào ạ.”
Khi quán mở cửa, người đầu tiên bước vào luôn theo mặc định. Kể từ khi tôi bắt đầu làm việc, hoặc là một thanh niên có vẻ trẻ trung hay một người phụ nữ tầm tuổi đó sẽ luôn đi vào đầu tiên. Hơn nữa, tới lúc này thì cũng dễ đoán được họ thực sự là ai.
“Nước mát ạ.”
“Cảm ơn nhiều.”
Vì thế nên hôm nay tôi sẽ chu đáo và rót họ cốc nước. Như lẽ thường, tôi không thể nào tặng họ cà phê miễn phí được. Cơ mà, như thường nhật, họ trông có vẻ phờ phạc vào sáng sớm. Không lẽ lịch trình sáng sớm của tôi thật sự căng vậy sao? À, hôm nay là ca của anh thanh niên.
“Công việc của anh khó khăn lắm sao?”
“Ừ, nhất là vào buổi sáng. Nếu không vì chuyện kia thì nó sẽ là một công việc nhẹ nhàng.”
“Em không có ý định cắt giảm lượng chạy bộ của mình đâu. Hay là, có lẽ em nên thêm vào chút nữa?”
“Đừng mà... Ah.”
“Anh hạ thấp cảnh giác quá rồi đó.”
Nói rồi tôi quay người đi để tiếp khách hàng kế tiếp. Tôi thêm thắt chút câu chuyện một cách tự nhiên vào và anh ta thật sự tự để lộ danh tính của mình. Vậy họ thực sự là vệ sĩ của tôi. Cơ mà, nghĩ tới việc họ vất vả vì lịch trình của mình thì. Tôi chỉ chạy theo nhịp của mình thôi mà. Hơn nữa, tôi cũng tò mò tại sao chủ khách hàng đều là đàn ông.
“Con làm ở đây đúng là giúp quán mà, Kotone. Lượng khách hàng đến quán nhiều hơn kể từ khi đó.”
“Vậy sao ạ?”
“Nó không thay đổi lắm vào ngày thường, nhưng, cuối tuần và ngày lễ lúc con có mặt, chẳng phải nhiều khách hàng đến là vì con sao?”
“Như thể con là linh vật của quán sao ạ?”
Nói mới nhớ, Saori đã không ra khỏi bếp nên chủ quán bất đắc dĩ là người phục vụ khách hàng. Tôi đoán là có vài đóa hoa trong quán thật sự ảnh hưởng tới số lượng khách hàng. Tôi luôn có đồng nghiệp nữ trong công việc bán thời gian tôi từng làm, nên tôi không thật sự để ý lắm. Nhưng mà, tôi? Linh vật của quán? Nó thật sự chẳng hợp chút nào.
“Con đã làm việc chăm chỉ và tăng doanh thu của quán. Là một điều tích cực ngoài dự kiến với ta đấy.”
“Tuyệt thật. Ồ, khách mới tới.”
Tôi thỉnh thoảng nói qua lại với chủ quán trong lúc phục vụ khách hàng. Mặc dù có rất nhiều khách hàng là nam, nhưng không phải không có chỉ có một số ít khách hàng nữ. Bánh và đồ ngọt của Saori thật sự nổi tiếng, nhiều người đã trở thành khách quen của quán. Vốn dĩ trước khi có tôi thì doanh thu quán cũng không có vấn đề gì, nhưng rõ ràng là nếu chỉ có hai người thôi thì làm không xuể. Có thể nói đó là một lý do khác để họ thuê tôi.
“Làm việc với vết thương như vậy có ổn không cháu?”
“Chuyện cũng được một thời gian rồi chú Minamoto. Với cả chủ quán sẽ mắng cháu nếu mọi việc bất ổn ạ.”
“Hiển nhiên rồi. Làm như tôi sẽ để nhân viên quý giá của mình làm quá sức chứ. Hay ông trông tôi giống tên khốn tàn nhẫn lắm à, Minamoto?”
“Chỉ đùa thôi chủ quán. Tôi chỉ là muốn nói chuyện với tiểu thư.”
Từ khi tôi quay lại làm việc sau khi đã hồi phục hoàn toàn, nhiều khách hàng đã lo lắng cho tôi. Một phần là vì tôi đã vắng mặt tận hai tuần trong khi trước đây vào mọi buổi cuối tuần đều thấy tôi, nhưng cũng vì một lý do khác, bất ngờ thay, là tôi có vẻ khá nổi tiếng. Thôi thì, khách hàng cũng chẳng biết gì về quá khứ của Kotone cả.
Đôi khi cũng có vài khách hàng thở ra mấy câu quấy rối, nhưng tôi chỉ đáp lại bằng một nụ cười. Đương nhiên, kèm thêm cái lườm từ chủ quán nữa.
“Minamoto-san, cuối tuần nào chú cũng tới quán, chẳng lẽ chú không có bạn gái sao ạ?”
“Đừng nhắc tới chủ đề này chứ Kotone-chan...”
Trong hai tháng gần đây chú ấy lúc nào cũng tới quán vào cuối tuần, tôi đoán chuyện đời tư của ổng có lẽ không thuận lợi lắm. Có lẽ ổng mới bị từ chối trước khi tới đây. Hay là thất bại trong buổi xem mắt. Vì thỉnh thoảng ổng tới với vẻ mặt trầm cảm vô cùng mà.
“A, chào mừng quý kh...!?”
“Tới rồi nè.”
Đừng có “tới rồi nè”!! Tại sao mẹ lại cười cười đi vào như vậy? Cứ thế đột nhiên xuất hiện mà không báo trước gì khiến tôi muốn rơi tim ra ngoài. Chết tiệt Misaki, cô quên chuyện báo cáo với tôi rồi.
“Mẹ của Kotone thường hay tới quán lắm đó.”
“Đây là lần đầu tiên con nghe chuyện này đấy, chủ quán.”
“Vì ta đâu đã nói đâu.”
Ông chủ cười đầy ẩn ý, chắc chắn ổng cố tình không nói cho tôi. Nếu mục đích của ổng là khiến tôi bất ngờ, thì ổng đã thành công rồi đó. Tôi thật sự muốn đứng tim rồi này.
“Tại sao mẫu thân lại...”
“Dĩ nhiên là lo lắng cho con rồi. Bà ấy vẫn luôn dò hỏi tình hình của con đó.”
“Tại sao chú không nói với cháu?”
“Vì ta nghĩ không làm vậy sẽ thú vị hơn nhiều.”
Đúng như tôi nghĩ. Nếu vậy thì cô Saori cũng biết. Chắc là trả đũa việc tôi làm họ lo lắng trước đây mà.
“Kotone, cho mẹ một phần bánh kem nhé. Kèm trà đen làm đồ uống.”
“Và mẫu thân gọi món như thể khách quen luôn nhỉ.”
Bà ấy thật sự quen với chỗ này. Hơn nữa, việc không cần nói cụ thể loại trà đen nào có nghĩa là mẹ để việc lựa chọn lại cho chủ quán. Thật sự đó, mẹ đã tới đây bao nhiêu lần rồi? Dù sao đi nữa, cứ đứng đây cũng chẳng giải quyết được vấn đề gì, nên tôi đặt món đã gọi lên khay và mang chúng tới bàn. Rồi, tôi ngồi xuống đối diện mẹ.
“Mẫu thân đến đây làm gì ạ?”
“Kotone, thả lỏng chút đi. Cứ như vậy thì con sẽ không nói chuyện đàng hoàng với gia đình được đâu.”
Chủ quán để ý tới cả chuyện này luôn à. Misaki đã từng nói với tôi rồi. Tuy vậy, tôi vẫn không thể xem mẹ của Kotone như là mẹ ruột của mình. Tôi nghĩ vấn đề ở đây là bản thân tôi cũng không hiểu người mẹ thật sự là gì.
“Chủ quán, không cần phải để tâm đâu ạ. Tôi phải chịu trách nhiệm cho việc Kotone thành ra thế này.”
Không phải như thế. Tôi muốn nói với họ nhưng câu từ nghẹn hết lại trong họng. Tôi không thể nói rằng tôi không thể coi bà ấy như là mẹ mình vì tôi không phải Kotone, tôi cũng không thể nói rằng tôi không hiểu mẹ là tồn tại như thế nào với bà. Nên tôi chỉ có thể giữ im lặng.
“Giờ thì về lý do mẹ tới đây trong lúc con đang làm việc. Tuần tới là sinh nhật của hai đứa sinh đôi, phải chứ? Nên mẹ nghĩ rằng con nên quay lại nhà một thời gian.”
Ra đó là mục đích hử. Tôi vốn dĩ đã dự định sẽ làm như thế rồi nên cũng không vấn đề gì, nhưng như ban nãy nói chuyện với mẹ, tôi thật sự không biết mình nên ứng xử với cặp sinh đôi ra sao. Tôi trước đây chỉ là con một thôi mà.
“Cặp sinh đôi nghĩ con như thế nào ạ?”
Thế nên tôi hỏi thẳng mẹ. Sự tồn tại của Kotone là ra sao với cặp sinh đôi này? Liệu cô là người ngoài cuộc hay chúng căm ghét cô?
“Con sợ bị chúng ghét sao?”
“Xét tới những gì con đã làm, thì đương nhiên chúng sẽ ghét con rồi. Nhưng mà, con muốn cải thiện mối quan hệ tốt hơn với chúng từ giờ trở đi.”
Chắp nối mối quan hệ giữa Kotone và gia đình. Phụ thân thì không nói tới, nhưng tôi ít nhất cũng muốn hòa giải với cặp song sinh. Tôi không biết hai đứa ấy chỉ biết Kotone trước kia, sẽ phản ứng ra sao.Chỉ là dự đoán thôi nhưng chúng rất có khả năng sẽ nhập học tại học viện này. Tôi muốn sửa chữa lại mối quan hệ vì điều đó nữa.
“Hai đứa đó không ghét con đâu, Kotone. Chúng chỉ là không biết nên đối xử với con như thế nào.”
“Vậy sao ạ?”
“Đúng thế.Dù gì thì chúng cũng biết tại sao con lại hành xử như vậy. Mẹ đã nói với con là hai đứa đó rất thông minh mà nhỉ?”
“Không, con không nghĩ chuyện đó còn nằm trong định nghĩa của từ thông minh đâu ạ.”
Chúng biết những hành vi quái lạ của Kotone là vào khoảng thời gian đang còn học tiểu học và sơ trung. Nếu đã hiểu chuyện khi còn ở độ tuổi đó thì hai đứa đã vượt trên cả thông minh rồi.
“Với con hiện tại thì, mẹ nghĩ mọi chuyện sẽ ổn thôi. Nếu không phải như thế thì mẹ cũng chẳng tới đây làm gì.”
“Cũng đúng ạ.”
“Này, Kotone.”
Vậy chắc là mình nên thu hẹp khoảng cách với cặp song sinh như cách mình làm với bạn học nhỉ. Tôi đang nghĩ thì chủ quán đột ngột gọi tôi. Quay người lại thì thấy chú ấy đang cau mày. Lại nữa, chuyện gì nữa vậy?
“Ta đã nói với con là đừng đối xử như người xa lạ với gia đình rồi mà. Sao con không thử nói chuyện giống như con với Kaori vậy ấy?
“Con trông lạ lắm sao ạ?”
“Ừ, nhìn kiểu gì cũng giống như con đang nói chuyện với cấp trên hay ai đó với địa vị cao sang vậy.”
Thì đúng là tôi đang đối xử với bà ấy như vậy mà. Đây đại khái là cách tôi nói chuyện với người không phải bạn bè ra. Từ trước tới giờ vẫn luôn là vậy rồi. Tôi như thế này khi trò chuyện với những hàng xóm thân thiện chỗ tôi ở nữa. Vì vậy nó đã trở thành thói quen mất rồi. Trong trường hợp của Misaki thì, tôi không nghĩ về cô ấy như thế.
“Vậy thì...Kaa-san. Từ giờ con sẽ gọi kaa-san như thế này có được không ạ?... như vậy được không, chú chủ quán?”
“Đừng hỏi chú. Nhưng được đó.”
“Kotone, lại lần nữa!”
“Hả?”
Mẹ tôi rướn người qua khỏi bàn từ phía đối diện, hai mắt lấp lánh nhìn trực diện vào tôi. Tôi không hiểu “lại lần nữa” là ý gì. Tôi đã nói gì kỳ lạ à?
“Gọi mẹ một lần nữa đi!”
“Kaa-san.”
Dứt lời thì cả người bà ấy run rẩy như thể đang vô cùng phấn khích. Chuyện gì vừa xảy ra vậy? Rồi tôi chợt nhận ra mình đã bỏ quên khách hàng để nói chuyện với mẹ, nên tôi nhanh chóng quay người lại, và thấy họ đang nhìn chúng tôi với bầu không khí khó tả.
Tại sao lại nhìn tôi với ánh mắt ấm áp đó?
“Cái...?”
“Mọi người đều thấy ấm lòng thôi. Cũng hiếm gặp mấy tình huống như thế này mà. Việc tiếp khách không có vấn đề gì đâu. Mọi người đều đã tự lấy món hết cả rồi.”
Từ khi nào cửa hàng đã trở thành tự phục vụ? Hơn nữa, mọi người chỉ đang quá là khách sáo thôi. Tôi nhanh chóng cúi đầu tạ lỗi nhưng ai cũng vẫy tay như thể đang nói không có vấn đề gì hết. Mấy người này, thật tình.
“A, cứ thế này thì buổi nói chuyện này sẽ không kết thúc được đâu, mẹ ngồi xuống đi ạ.”
“Xin lỗi, xin lỗi. Mẹ không ngờ là Kotone sẽ gọi mẹ là ‘kaa-san’ như thế.”
“Trước kia con gọi mẹ là ‘Okaasama’ thì cũng có khác gì đâu.”
“Ừm ửm, nó khác đó. Mẹ thích ‘kaasan’ hơn.”
Tôi thật sự không hiểu được mấy cái này. Việc đổi cách tôi gọi bà ấy thật sự khác biệt vậy sao?
“Quay lại việc sinh nhật thì, dù có hơi sớm như con đang nghĩ sẽ ghé qua vào thứ bảy tuần sau. Mà còn phải phụ thuộc vào việc phụ thân có ở nhà vào lúc đó không nữa...”
“Thứ bảy tuần sau? Mẹ sẽ xem lịch của ông ấy. Chúng ta sẽ gọi con qua điện thoại sau.”
“Con đại khái sẽ rảnh vào buổi tối, nên gọi con vào tầm đó ạ.”
“Mẹ sẽ làm bất kỳ thứ gì để khiến ông ta bận rộn, nên để đó cho mẹ!”
“Đừng làm quá sức nhé mẹ.”
“Chẳng phải hai người có hơi tàn nhẫn với người đàn ông đó sao?”
““Không hề””
Về chuyện này thì chúng tôi có cùng quan điểm nên trả lời đồng bộ. Thấy vậy, chủ quán buồn ra mặt, có lẽ ổng đang thấy bản thân mình trong vị trí phụ thân tôi. Nhưng chủ quán nè, đó là sai lầm nếu so bản thân chú với phụ thân đó. Con nghĩ chú là một người cha tốt đó ạ.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
