Chương 57
“Cứ suy nghĩ là mình là một con quay rồi cao gót lên và quay thôi. Đơn giản mà làm gì khó coi vậy?”
Đạt được mức rank Kim cương đồng nghĩa với việc Ascal đã giành được sự tín nhiệm của giáo hội Ngôi sao cùng với đó là nhiều đãi ngộ hấp dẫn đi kèm.
Kiệt sức sau buổi tập nhảy, Sushia nằm phịch xuống sàn, mồ hôi nhễ nhại.
"Hộc... hộc... Khó hơn em tưởng nhiều."
Ascal đưa cho cô một chai nước lạnh và một chiếc khăn khô.
Sushia dốc ngược chai nước, tu ừng ực rồi lau mồ hôi.
"Dù không trở thành Thánh nữ, nhưng với tư cách là người của Đế quốc, em không được để mình bị bẽ mặt trước người khác. Chúng ta sẽ trở về Đế quốc với cái đầu ngẩng cao!"
'Chỉ có cô về thôi.'
Ascal không hề có ý định quay về.
Đạt được hạng Kim cương đồng nghĩa với việc hắn có thể tham gia kỳ thi linh mục ngay lập tức. Vượt qua kỳ thi đó, hắn sẽ trở thành linh mục của Giáo hội.
Mục tiêu của Ascal đang cố đạt được là: "Ending số 3: Trở thành linh mục và sống một đời bình yên" trong game vậy.
Giới quý tộc và hoàng gia khi thấy nguy hiểm thường chọn cách nương nhờ Giáo hội. Ascal định đi theo con đường mà các tiền bối đã vạch sẵn.
"Cô thuộc hết các bài thánh ca chưa?"
"Chưa ạ..."
"Tsk. Tôi biết ngay mà. Đừng lo, tôi thuộc hết rồi. Để tôi dạy cô."
Sushia nhìn Ascal, người đang hát thánh ca một cách điêu luyện, với vẻ mặt không tin nổi.
Thú thực là hắn hát khá hay.
"Sao sếp không làm Thánh luôn đi cho rồi?"
"Thế cơ à?" Ascal cười nhẹ.
Hắn định lén đưa cho cô miếng thịt gà vừa mang tới, nhưng nhanh chóng giấu đi khi cửa phòng tập mở ra.
"Con ở đây sao, người anh em. Và cả Sushia nữa."
"Cha xứ Rael."
"Đã đến lúc chuẩn bị cho lễ chọn Thánh nữ rồi. Đi lối này."
Theo sự chỉ dẫn của Cha xứ Rael, họ đi dọc theo một hành lang dài.
"Đây là phòng chờ. Sushia, con chuẩn bị ở đây nhé. Còn người anh em Ascal, xin hãy theo ta một lát."
“Đương nhiên rồi”
Cha xứ dẫn Ascal tới một phòng cầu nguyện nhỏ trang nghiêm. Sau một hồi nhắm mắt cầu nguyện, ông nhìn Ascal với ánh mắt dịu dàng.
"Ban đầu khi con mới đến Thánh quốc, ta đã hơi lo lắng. Nói thật là có nhiều lời đồn về sự kiêu ngạo của quý tộc Đế quốc. Nhưng nhìn con, ta thấy đó chỉ là tin đồn nhảm nhí."
"Hahaha, quý tộc Đế quốc đúng là cũng có người kiêu ngạo thật."
"Nhưng con lại rất chân thành và sùng đạo. Ta nên học tập con mới đúng."
“Con thật lấy làm vinh dự khi được nghe những lời đó.”
Một lời mở đầu dài thường báo hiệu một tin quan trọng. Ascal hồi hộp lắng nghe.
"Chúc mừng con, người anh em. Con đã vượt qua kỳ thi linh mục. Kể từ hôm nay, con chính thức là một linh mục của Giáo hội Ngôi Sao."
"!"
'Cuối cùng cũng xong!'
Ascal nén ham muốn hét lên vì sung sướng.
Giờ hắn có thể sống một đời an nhàn dưới sự bảo hộ của Giáo hội.
Đây không phải kết quả mỹ mãn nhất như ở Kelli, nhưng cũng không tệ chút nào.
Tại thời buổi này, một tấm lá chắn tôn giáo sẽ giúp gia đình hắn được an toàn.
"Trong sự dẫn dắt của vì sao Pireiel."
"Pireiel."
Ascal vừa đứng dậy thì...
RẦM!
"Ồ. Có vẻ lễ chọn Thánh nữ đã bắt đầu rồi. Nhanh lên nào."
Đây là lễ chọn Thánh nữ đầu tiên sau một trăm năm. Mọi người ở Thánh Quốc đều đang đổ dồn sự chú ý về phía này.
***
'Đúng là giỏi phô trương xa hoa.'
Với tư cách một quan chức quan sát buổi lễ ở cự ly gần, Ascal đã đưa ra nhận xét đầu tiên như thế. Một dàn nhạc lộng lẫy được thuê về, các linh mục mặc lễ phục chỉnh tề đứng dưới những lá cờ bay phấp phới. Ascal bị xếp đứng ở cuối hàng.
Trên bệ đá cẩm thạch, hai vị Giám mục đang thì thầm bên tai Đức Giáo hoàng.
"Cảnh tượng này trông quen quen..."
Buổi thuyết giáo bắt đầu. Chân hắn tê rần, mắt thì bắt đầu díp lại. May mắn là do lịch trình dày đặc, buổi thuyết giáo không kéo dài quá một tiếng. Sau đó, các ứng cử viên Thánh nữ lần lượt xuất hiện.
Những cô gái mặc váy trắng tinh và đội khăn voan. Trong số đó, cô gái có mái tóc trắng nổi bật trông thanh cao lạ thường khi cô ấy im lặng không nói gì.
"Lễ chọn Thánh nữ chính thức bắt đầu!" Giọng Đức Giáo hoàng vang dội.
*****
Trời đang là buổi sáng, nhưng đột nhiên... màn đêm buông xuống.
Trên bầu trời đêm, các vì sao bắt đầu hiện ra, chiếu ánh sáng xuống các ứng cử viên.
Các cô gái bắt đầu nhảy múa và hát thánh ca. Ánh sao dõi theo họ như những ánh đèn sân khấu. Rồi từng ngôi sao một bắt đầu vụt tắt.
'Dấu hiệu bị loại.'
Những người không được chọn lẳng lặng rút lui.
Sushia vẫn còn đứng đó.
'Sao con nhóc nhảy hăng thế nhỉ? Nếu không muốn làm Thánh nữ thì cứ nhảy hời hợt thôi chứ. Chắc là do đầu óc lại đang rỗng tuếch rồi.'
Cuối cùng, chỉ còn lại hai ngôi sao.
Ứng cử viên từ Vương quốc Medes và Sushia.
Mọi người nín thở theo dõi. Rồi, ánh sao chiếu xuống ứng cử viên Medes bỗng di chuyển. Nó đi xuyên qua đầu các linh mục và dừng lại ngay trên đầu... Ascal.
'Cái gì thế này?'
- "Ngươi có muốn trở thành Thánh nữ không?" — Một giọng nói vang lên trong tâm trí hắn.
"Nhưng tôi là đàn ông."
- "Hừm... Chắc cũng chẳng sao nhỉ? Ngươi trông còn có tố chất hơn cô gái kia nhiều."
"Tuyệt đối không."
Làm Thánh nữ để bị giám sát 24/7 sao? Có cái coin card!
- "Thật đáng tiếc. Ngàn năm mới thấy một người như ngươi."
"Thế còn Sushia thì sao?"
- "Cô nàng đó là một vấn đề nan giải."
Nói xong, ánh sáng buông thêm một câu cuối cùng rồi biến mất:
- "Hãy đợi thêm một trăm năm nữa đi."
Ánh sao vụt tắt. Bóng tối tan biến, ban ngày trở lại.
….
Những lời xì xào bàn tán vang lên.
"Ai đã thành Thánh nữ thế?"
"Không có ai cả! Chuyện gì vừa xảy ra vậy?"
Mọi người hoang mang tột độ. Không có Thánh nữ nào được chọn, một kết quả không ai ngờ tới.
"IM LẶNG!" Đức Giáo hoàng dùng ma pháp khuếch đại giọng nói.
"Đã có một chút sai sót nhỏ. Thánh nữ đã được chọn rồi!"
Nói rồi, ông ta chỉ quyền trượng về phía Sushia đang đứng ngẩn ngơ.
"Hãy đứng lên, hỡi Thánh nữ!"
Tiếng xì xào vẫn không dứt. Mọi người đều thấy ánh sao đã tắt. Họ biết thừa Đức Giáo hoàng đang nói dối.
*****
"Chuyện gì sẽ xảy ra nếu không có Thánh nữ?"
"Sẽ là thảm họa. Thánh Quốc đã quá phận. Sau lưng chúng ta, bọn chúng buôn lậu, giao thương bất chính và kiếm bộn tiền nhờ bán Thẻ miễn tội. Nếu không có Thánh nữ để bảo chứng quyền uy thì sao?
“Đống giấy đó chỉ đáng làm giấy chùi đít."
Thái tử cười lạnh.
"Bọn chúng định đổ hết sự thối nát lên đầu Đế quốc ngay khi Thánh nữ xuất hiện. Chúng muốn đóng vai thánh nhân trên xương máu của chúng ta. Bernstein đâu?"
"Vâng. Phi thuyền và truyền đơn đã sẵn sàng."
Nếu Vương quốc Thánh muốn bôi nhọ Đế quốc, thì Đế quốc sẽ đáp trả bằng một cơn mưa... rác rưởi.
****
“Phi thuyền kìa!”
Những chiếc phi thuyền đen tuyền lơ lửng trên bầu trời.
Từ đó, hàng tấn truyền đơn rơi xuống như mưa!
< Sự thật kinh hoàng về Thánh Quốc! >
< Bắt cóc trẻ em để ép buộc cải đạo >
< Sự thật bẩn thỉu đằng sau Thẻ miễn tội! >
<Chỉ là một mánh khoé kinh doanh bẩn, thực tế hoàn toàn vô nghĩa>
< Đời tư bí mật của Đức Giáo hoàng >
<Một cậu bé bước vào phòng Giáo hoàng lúc đêm khuya>
Những tin đồn thất thiệt trộn lẫn với sự thật được biên soạn công phu! Tất cả hiện tại đang rải rác khắp mọi miền Thánh quốc!
Tác động của những dòng tin báo lá cải đang vô cùng hiệu quả!
“Cái thứ gì thế này”
Đức giáo hoàng run rẩy khi cô đọc những dòng tin trên mẩu giấy. Có những tin đúng, cả những tin bịp để phá hoại danh tiếng.
“Dối trá! Tất cả là dối trá! Chắc chắn là từ lũ Đế quốc.
Nhưng giờ,
Còn ai tin được lời Giáo hoàng nữa?
****
"Chức... chức linh mục của tôi."
Ascal ngã quỵ xuống đất.
"Tìm thấy chàng rồi." Một người phụ nữ đeo mặt nạ vỗ vai hắn, dù gương mặt bị che kín nhưng hắn nhận ra ngay lập tức.
"Se..."
"Suỵt. Ở đây, em là 'Công chúa đêm'."
Trong lúc phi thuyền rải truyền đơn, một nhóm đặc nhiệm đã nhảy xuống và trà trộn vào đám đông.
Laika xâm nhập vào nhà thờ và lấy trộm tài liệu mật. Kane phân loại giấy tờ. Jerobe đánh lạc hướng lính gác.
Arthur Debrue một mình cân cả dàn hiệp sĩ Thánh Quốc. Serena đến để giải cứu Ascal.
Còn Yulia...
Cô đang ở dưới tầng hầm nhà thờ.
"Không chọn Thánh nữ sao? Ngươi nghĩ gì thế?" Yulia hỏi ánh sao đang le lói.
- "Ta đã đổi ý. Thế giới này không cần Thánh nữ."
"Ngươi không quan tâm chuyện gì xảy ra với Giáo hội sao?"
- "Thế ngươi không quan tâm chuyện gì xảy ra với Đế quốc sao?"
Yulia suy nghĩ trong tích tắc.
"Có, nếu điều đó có nghĩa là nó kết thúc."
-Vora nevar. Esta kera.
Ánh sao vụt tắt hẳn.
*****
"Người... người đàn ông lúc đó là Carl sao?" Giọng Eileen run rẩy.
Sirius đáp khô khốc.
"Vâng, thưa Hiệu trưởng."
"Tại sao... tại sao cô lại không nhận ra anh ấy chứ?"
Eileen nhìn sợi dây chuyền vàng và vòng tay đá quý. Đó là món quà từ 'Carl', ân nhân lớn nhất của trại trẻ Haven giờ là Học viện Đào tạo Haven.
"Người ta chỉ thấy những gì họ muốn thấy. Có lẽ giờ thứ cô muốn thấy giờ đã thay đổi rồi?"
“Không thể nào!”
Eileen đứng bật dậy khỏi ghế.
Cô vẫn luôn trăn trở.
Liệu ngày mai chỗ bánh mì còn lại có thể giúp các em no.
Khi các em đổ bệnh, cô chỉ có thể ở bên, hoàn toàn vô lực.
Chật vật cô mới tạm ổn định được trại trẻ, cô phải làm hàng tá công việc với không chút thời gian nghỉ, dẫu vậy đó vẫn là không đủ.
Tuyệt vọng, cô tha thiết cầu mong sẽ có người giang tay giúp đỡ.
Và như đáp lại lời khẩn cầu đó, người ấy đã xuất hiện.
Carl.
Anh chẳng đòi hỏi lại điều gì, chỉ đơn giản là giúp đem tới sự no ấm cho trại trẻ.
Nhờ có anh, lũ trẻ không còn chịu cảnh đói rét nữa. Chúng đã được đi học
Anh hẳn là một quan chức của Đế quốc.
Sirius tinh ý đã nhận ra điều đó.
Đế quốc.
Eileen đã nghĩ nếu cô có thể nuôi dưỡng những đứa trẻ này thành công dân có ích cho Đế quốc, liệu đó cũng là một cách để trả ơn anh ấy?
Vì lẽ đó, trại trẻ Haven đã trở thành Học viện đào tạo Haven.
“Thưa hiệu trưởng, có lẽ đây là lúc để cô giảm tải những gánh nặng ấy.”
Cô đã quên đi mục đích ban đầu khi giúp đỡ trẻ em nghèo sao?
Eileen bàng hoàng nhìn vào gương.
“Đây thật sự là mình ư?”
Cô đeo trang sức đắt tiền, món quà từ ân nhân, cơ thể cô đã thay đổi rõ rệt, trở nên đầy đặn vì ít vận động.
Dẫu vậy.
Vẫn chưa là quá muộn.
Ngay trước khi Eileen chuẩn bị tháo những món trang sức đắt đỏ và bước ra ngoài thì có một tài liệu đặc biệt khiến cô chú ý.
Danh sách các nhà tài trợ
Tên của Carl không còn trên đó nữa.
A
Mọi chuyện đã sai ở đâu?
Cô đã đánh mất bản ngã con người mình sao?
“Sirius, cô phải làm sao bây giờ?”
“Thưa Hiệu trưởng, đó là điều tự bản thân cô phải tìm ra. Không thể mong cầu câu trả lời từ người khác.”
Đúng thật là vậy.
Eileen cắn chặt môi.
"Sirius, em hãy quản lý học viện đi. Chỗ này không cần cô nữa rồi."
"Hiệu trưởng cô đang…?"
"Cô rời đi đây. Tới những nơi cần tới."
Từ ngày đó, Eileen lang thang khắp những vùng đất hoang vu. Tới những nơi người dân còn đói rét, còn khổ bệnh.
Thật sự rất khó khăn.
Có những ngày cô thậm chí chẳng có lấy gì bỏ bụng, có những lần mạng sống cô đặt trong tình huống ngàn cân treo sợi tóc. Dẫu vậy cô vẫn đi. Nhu cầu cho sự giúp đỡ không bao giờ nguôi giảm, luôn nhiều hơn lượng hoa trong bất cứ khu vườn nào.
Má cô trở nên hốc hác. Tóc cô xơ cứng và rối rắm. Móng tay cô gãy vụn. Một số không thể tin vào sự thay đổi của cô, khó mà nhận ra đây là người phụ nữ lần đầu họ gặp.
Nhưng cô không bận tâm.
Số người đi theo cô càng ngày càng nhiều.
Dần dần cô được biết tới như "Thánh Nữ của chốn Hoang Dã".
Cuối cùng, cô đặt chân tới Erindale, vùng đất của cái chết.
Lạ kỳ thay, cỏ hoa bắt đầu mọc lên ở mọi nơi cô đặt chân tới.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
