The Strongest in the Supernatural School Lurks in Peace – A Beyond-Standard Monster Pretends to Be Incompetent and Dominates the School from the Shadows

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 1

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 31

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11080

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 870

Vol 01 - Prologue

“――Cảm ơn vì tất cả những gì ông đã làm cho tôi.”

Người thiếu niên với mái tóc đen cúi đầu, giọng nói không hề biểu lộ cảm xúc. Năm nay, cậu ấy sẽ là học sinh năm nhất cao trung. Mang dáng người sêm sêm như những người cùng lứa tuổi, đôi mắt đen thẫm ẩn hiện sau những lọn tóc rối bời.

Nếu chỉ nhìn vào bộ đồng phục học sinh của cậu thiếu niên đang mang đó thì có lẽ sẽ làm mọi người cảm thấy cậu chỉ "bình thường" như bao người khác. Tuy vậy, nếu phải chỉ ra thêm một thứ nổi bật khác ở cậu ta thì...

“…Không có gì. Nhưng liệu cậu có thể thay cái gương mặt đấy đi được không? Cho dù có bàn về cái gì đi chăng nữa thì nó đều quá vô hồn. Với cái này thì việc kết bạn sẽ khá khó khăn đấy.”

Kể từ khi nhận nuôi cậu ta, chưa một lần ông thấy cậu thay đổi nét mặt. Và cái thứ đặc biệt là đôi mắt xanh mờ đục chẳng hề bộc lộ bất kì cảm xúc, nó không khỏi làm người ta liên tưởng tới những viên bi rẻ tiền.

“Tôi không định làm những việc như vậy. Ông hiểu rõ mà, phải không? Ông cũng như vậy thôi.”

“…Ừ, đúng là như thế.”

Vừa nghe dứt câu, cậu thiếu niên liền cúi đầu xuống rồi bước đi mà không hề ngoảnh lại nhìn người đàn ông kia thêm lần nữa. Từng bước đi đều dứt khoát và không có bất kì sự do dự nào.

Người dõi theo bóng lưng của cậu ấy duy chỉ có một người đàn ông cao lớn và một người khác có vẻ là người hầu đi cùng.

“Thưa ngài, chúng ta không biết nhiều chi tiết… Như vậy thì có ổn không?”

“Về việc đưa cậu ta vào đây… hay là việc hỗ trợ để cậu ta có thể vào học ở học viện này đều không phải là thứ mà ngươi cần bận tâm đâu.”

Người đàn ông là người duy nhất trong ngôi nhà này biết về cậu thiếu niên. Ông cũng chính là người đã giấu kín sự hiện diện của cậu, đảm bảo rằng điều đó sẽ không bao giờ bị lộ ra. Vì vậy mà khi có người đặt câu hỏi, ông thậm chí còn không buồn đưa ra một câu trả lời cụ thể.

“…Nhưng cậu ta thực sự là ai vậy?”

Bỗng, người hầu buột miệng hỏi thêm một câu. Nhưng ngay cả như thế, ông cũng không có ý định giải đáp thắc mắc.

Tuy nhiên, khi ánh mắt ông lần nữa chạm phải hình bóng của cậu thiếu niên đang rời đi. Bằng một cách kì lạ nào đó, những từ ngữ dần tự hình thành trong đầu ông.

Cậu ta là đứa con ngoài giá thú của một dòng dõi từng có thể nuốt chửng cả các vị thần, họ mạnh mẽ và khôn ngoan vượt lên tất cả. Tuy nhiên, cậu thiếu niên đó lại là người chắc chắn sẽ nói thật nhiều hơn bất kỳ ai khác, ngay cả trong lúc cậu đang nói dối.

“…Ừm, cậu ta chỉ là một kẻ dối trá, chỉ có vậy thôi.”

Cậu ấy, nếu trong cách gọi thường thấy thì hẳn sẽ được gọi là ‘anh hùng chính nghĩa’, nhưng thực ra phải hoàn toàn ngược lại ―cậu ta chính là một con quái vật.