The Strongest in the Supernatural School Lurks in Peace – A Beyond-Standard Monster Pretends to Be Incompetent and Dominates the School from the Shadows

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

(Đang ra)

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

주딱

Đừng có hắc hóa chỉ vì một ảo ảnh do chính các người tưởng tượng ra chứ...

64 168

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

531 18465

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

(Đang ra)

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Nhị lưu trinh tham

Dù sao thì, ai bảo tôi nghèo cơ chứ? Không có tiền, nên phải đi làm Thiếu nữ Pháp thuật thôi...

180 2255

Monster Girl Doctor

(Đang ra)

Monster Girl Doctor

Origuchi Yoshino

Tại thành phố Lindworm, nơi quái vật và con người cùng chung sống với nhau, bác sĩ Glenn điều hành một phòng khám y tế dành cho các quái vật cùng với cô trợ lý Lamia của mình, Sapphee. Dù là nhận được

81 535

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

(Đang ra)

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

Mizuguchi Takafumi (水口敬文)

Một bộ phim hài lãng mạn, một thiên thần tinh nghịch và những viên kẹo ngọt ngào!

30 110

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

(Đang ra)

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

Corita (코리타)

Để miêu tả những tiểu thư quý tộc trẻ tuổi, họ hoặc là cực kỳ thô lỗ, hoặc là chẳng có chút nếp nhăn nào trong đầu. Nhưng mà, ngay cả khi những lời đồn đại như vậy đã truyền xa, vẫn có một chàng trai

94 830

Vol 01 - Prologue

“――Cảm ơn vì tất cả những gì ông đã làm cho tôi.”

Người thiếu niên với mái tóc đen cúi đầu, giọng nói không hề biểu lộ cảm xúc. Năm nay, cậu ấy sẽ là học sinh năm nhất cao trung. Mang dáng người sêm sêm như những người cùng lứa tuổi, đôi mắt đen thẫm ẩn hiện sau những lọn tóc rối bời.

Nếu chỉ nhìn vào bộ đồng phục học sinh của cậu thiếu niên đang mang đó thì có lẽ sẽ làm mọi người cảm thấy cậu chỉ "bình thường" như bao người khác. Tuy vậy, nếu phải chỉ ra thêm một thứ nổi bật khác ở cậu ta thì...

“…Không có gì. Nhưng liệu cậu có thể thay cái gương mặt đấy đi được không? Cho dù có bàn về cái gì đi chăng nữa thì nó đều quá vô hồn. Với cái này thì việc kết bạn sẽ khá khó khăn đấy.”

Kể từ khi nhận nuôi cậu ta, chưa một lần ông thấy cậu thay đổi nét mặt. Và cái thứ đặc biệt là đôi mắt xanh mờ đục chẳng hề bộc lộ bất kì cảm xúc, nó không khỏi làm người ta liên tưởng tới những viên bi rẻ tiền.

“Tôi không định làm những việc như vậy. Ông hiểu rõ mà, phải không? Ông cũng như vậy thôi.”

“…Ừ, đúng là như thế.”

Vừa nghe dứt câu, cậu thiếu niên liền cúi đầu xuống rồi bước đi mà không hề ngoảnh lại nhìn người đàn ông kia thêm lần nữa. Từng bước đi đều dứt khoát và không có bất kì sự do dự nào.

Người dõi theo bóng lưng của cậu ấy duy chỉ có một người đàn ông cao lớn và một người khác có vẻ là người hầu đi cùng.

“Thưa ngài, chúng ta không biết nhiều chi tiết… Như vậy thì có ổn không?”

“Về việc đưa cậu ta vào đây… hay là việc hỗ trợ để cậu ta có thể vào học ở học viện này đều không phải là thứ mà ngươi cần bận tâm đâu.”

Người đàn ông là người duy nhất trong ngôi nhà này biết về cậu thiếu niên. Ông cũng chính là người đã giấu kín sự hiện diện của cậu, đảm bảo rằng điều đó sẽ không bao giờ bị lộ ra. Vì vậy mà khi có người đặt câu hỏi, ông thậm chí còn không buồn đưa ra một câu trả lời cụ thể.

“…Nhưng cậu ta thực sự là ai vậy?”

Bỗng, người hầu buột miệng hỏi thêm một câu. Nhưng ngay cả như thế, ông cũng không có ý định giải đáp thắc mắc.

Tuy nhiên, khi ánh mắt ông lần nữa chạm phải hình bóng của cậu thiếu niên đang rời đi. Bằng một cách kì lạ nào đó, những từ ngữ dần tự hình thành trong đầu ông.

Cậu ta là đứa con ngoài giá thú của một dòng dõi từng có thể nuốt chửng cả các vị thần, họ mạnh mẽ và khôn ngoan vượt lên tất cả. Tuy nhiên, cậu thiếu niên đó lại là người chắc chắn sẽ nói thật nhiều hơn bất kỳ ai khác, ngay cả trong lúc cậu đang nói dối.

“…Ừm, cậu ta chỉ là một kẻ dối trá, chỉ có vậy thôi.”

Cậu ấy, nếu trong cách gọi thường thấy thì hẳn sẽ được gọi là ‘anh hùng chính nghĩa’, nhưng thực ra phải hoàn toàn ngược lại ―cậu ta chính là một con quái vật.