The School’s Princess Secretly Shows Her Embarrassed Side Only to Me

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

(Đang ra)

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Nhị lưu trinh tham

Dù sao thì, ai bảo tôi nghèo cơ chứ? Không có tiền, nên phải đi làm Thiếu nữ Pháp thuật thôi...

183 2298

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

(Đang ra)

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

주딱

Đừng có hắc hóa chỉ vì một ảo ảnh do chính các người tưởng tượng ra chứ...

68 176

Monster Girl Doctor

(Đang ra)

Monster Girl Doctor

Origuchi Yoshino

Tại thành phố Lindworm, nơi quái vật và con người cùng chung sống với nhau, bác sĩ Glenn điều hành một phòng khám y tế dành cho các quái vật cùng với cô trợ lý Lamia của mình, Sapphee. Dù là nhận được

83 548

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

(Đang ra)

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

Mizuguchi Takafumi (水口敬文)

Một bộ phim hài lãng mạn, một thiên thần tinh nghịch và những viên kẹo ngọt ngào!

31 110

Tôi lỡ nói với một mỹ nữ đang định nhảy từ sân thượng rằng ‘trước khi chết hãy lấy đi sự trong trắng của tôi đi’… và cô ấy đồng ý!?

(Đang ra)

Tôi lỡ nói với một mỹ nữ đang định nhảy từ sân thượng rằng ‘trước khi chết hãy lấy đi sự trong trắng của tôi đi’… và cô ấy đồng ý!?

Rindo

Một câu chuyện romcom tuổi trẻ xoay quanh việc “tốt nghiệp đời trai” với mỹ nữ số một trường, cứu cô ấy khỏi nạn bắt nạt, và cả hai cùng cố gắng thoát khỏi kiếp cô đơn để tận hưởng cuộc sống học đường

100 259

Tôi Đã Trở Thành Anh Trai Của Thiên Đỉnh

(Đang ra)

Tôi Đã Trở Thành Anh Trai Của Thiên Đỉnh

geulsseuneungongjang

Thế nhưng, dường như có gì đó bất ổn với tình trạng của em gái tôi.

37 150

WN - Prologue

──Bố thường nghĩ gì khi chụp hình ạ?──

Tôi đã từng hỏi bố như vậy, nhưng lại không nhớ hỏi khi nào.

Tôi cũng không nhớ tại sao mình lại làm vậy. Có lẽ đó chỉ là sự tò mò của trẻ con, hoặc cũng có thể đó chỉ là bài tập về nhà kiểu “Hãy tìm hiểu về công việc của bố mẹ em”, dạng dạng như vậy.

──Hừm… Nếu phải nói ra thì, chắc là lưu giữ những khoảnh khắc đẹp mãi mãi chăng?──

──Huh? Ý bố là sao ạ?──

Giờ đây khi đã lớn lên, tôi mới hiểu được ý nghĩa của lời nói đó. Nhưng lúc ấy, tôi chả hiểu cái gì cả, trong khi bố tôi thì cứ mỉm cười đầy ẩn ý. Lưu giữ những khoảnh khắc đẹp mãi mãi sao? Nghe cứ như lời thoại trong phim ấy.

──Lớn lên con sẽ hiểu thôi, Takumi. Nhưng trước hết, con cũng cần phải tự tìm ra điều đó trước đã.──

──Tìm… cái gì ạ?──

──Cái đó còn phải hỏi sao? Tất nhiên là…──

Bố tôi đã nói gì đó với vẻ mặt đắc ý. Nhưng trước khi kịp nhớ ra ông ấy nói gì, thì ý thức của Anno Takumi là tôi, đã kéo trở về thực tại.

(…Chuyện quái gì đang xảy ra vậy?)

Một buổi chiều sau giờ học, khi mà tôi đã bắt đầu làm quen với lớp mới trong năm hai cao trung của mình, tôi tình cờ bắt gặp một cảnh tượng không thể tin nổi khi đi ngang qua một căn phòng học trống.

「Ưm… Mình vẫn chưa chụp được tấm nào ưng ý cả…」

Giữa khung cảnh đó, là cô gái xinh đẹp nhất trường, thậm chí có lẽ đẹp nhất cả nước Nhật, đồng thời cũng là bạn cùng lớp tôi – Shinomiya Rinoa, đang ngồi trên bàn và chụp ảnh selfie.

Điều đáng chú ý hơn, là cô ấy đang chụp trong khi mặc đồng phục khá hớ hênh.