Chương 181 : Vũ điệu không hồi kết~
“Liệu nhóm của Satsuki-san có ổn không nhỉ…?” (Arge)
“Tốt hơn hết là em nên tập trung vào lúc này đi, Arge-san.” (Aoba)
“...Dạ vâng.” (Arge)
Dù tôi cảm thấy rất lo lắng cho mọi người ở tiệm cà phê Satsuki, nhưng việc tập trung vào trận chiến trước mắt lúc này cũng quan trọng không kém.
Chúng tôi đã hạ gục hơn 30 tên ma cà rồng.
Tôi được nghe nói đây là một chủng tộc hiếm, nếu chúng có thể tập hợp đông đảo như thế này, thì đơn vị săn đuổi do Shiba-san dẫn đầu quả là một mối đe dọa nghiêm trọng.
Tuy nhiên, khi thấy những sợi dây leo của Aoba-san trói chặt vài tên địch, sự chú ý của tôi lại dồn về phía lũ ma cà rồng.
Tôi xoay người né tránh một tia hỏa thuật đang lao tới.
“Chà, với kháng ma pháp của mình thì đòn này cũng chỉ thường thôi, nhưng bộ đồng phục này nó mà bị cháy thì phiền phức lắm.”
Tôi vung kiếm, chém gục tên ma cà rồng đã mất đi lý trí nhưng vẫn còn bản năng sử dụng ma pháp.
“...Phù~” (Arge)
“Arge-san, lâu rồi không gặp.” (Cô nàng Ninja tộc Oni)
“Ah…” (Arge)
Từ phía bên kia của đám ma cà rồng, một khuôn mặt quen thuộc hiện ra từ trong bóng tối.
“Uhm… cô chắc là Habotan-san đúng không?” (Arge)
“Vâng. Tôi là Habotan, thuộc hạ thân tín của Akisame-sama tại Nghị Viện Yotsuba.” (Habotan)
Sau khi xác nhận câu hỏi của tôi, cô ấy lặp lại tên mình và cúi đầu chào đầy cung kính. Cô ấy có vóc dáng cao ráo, mặc trang phục ninja kiểu Nhật và có một chiếc sừng trên đầu. Có vẻ cô ấy thuộc tộc “Oni”, một chủng tộc có năng lực thể chất cực kỳ xuất sắc.
Việc một ninja phục vụ cho gia tộc Higure – một trong bốn gia tộc chi phối chính trị của nước Cộng Hòa – xuất hiện ở đây, chứng tỏ phía Cộng Hòa cũng đã bắt đầu hành động.
“Phía nghị viện đã bắt đầu di chuyển rồi sao?” (Arge)
“Vâng. Đúng như dự đoán, kẻ địch đã gây ra một mớ hỗn độn trong thành phố… Cả bốn gia tộc đều đang bận rộn xử lý các rắc rối ở khắp nơi. Vì có quen biết với cô nên tôi tới đây để thông báo.” (Habotan)
“Tôi nghĩ chúng là binh lính của Đế Quốc.” (Arge)
“Chủ nhân của tôi cũng có cùng ý kiến như vậy. Tuy nhiên, chúng tôi phải bảo vệ thành phố trước đã, bất kể cuộc xung đột này có trở thành chiến tranh hay không.” (Habotan)
Vẫn như mọi khi, Akisame-san hành động thật nhanh lẹ. Anh ta luôn tỏ ra là một người ham chơi và hào nhoáng, nhưng thực chất lại là một kẻ cực kỳ khôn ngoan.
“Arge-san và những người bạn đồng hành, tôi có thể nhờ các bạn giúp một tay được không?” (Habotan)
“Được chứ. Tôi không thể bỏ mặc chuyện này được. Tôi có vũ khí rất hiệu quả khi đối phó với ma cà rồng, tôi nghĩ nó sẽ có ích.” (Arge)
“...Tôi rất biết ơn. Vậy thì… tôi cũng sẽ bắt đầu công việc của mình tại đây.” (Habotan)
Cúi đầu chào lần nữa, Habotan-san biến mất như thể hòa tan vào bóng đêm. Là sức mạnh của kỹ năng hay đơn thuần là kỹ thuật thượng thừa đây? Dù sao đi nữa, cô ấy là một người có thể dùng thuật ẩn thân rất đáng gờm.
“Hừm, Ninja và hoa anh đào. Cứ như trong phim Nhật Bản vậy.” (Aoba)
“Có lẽ những thứ đó đã được mang tới từ thế giới của chúng ta.” (Arge)
Sau vài câu tán gẫu, chúng tôi lại tiếp tục công việc phòng thủ.
Aoba-san hỗ trợ tôi bằng những sợi dây leo cực kỳ linh hoạt. Dây leo của cô ấy lùa kẻ địch như đang dẫn lối cho tôi bằng thanh kiếm “Suiren” – thứ vũ khí khắc tinh của ma cà rồng. Trong vài trường hợp, dây leo của cô ấy còn ngăn chặn các đòn tấn công và ma pháp của kẻ địch.
“Chị sẽ không để bất cứ thứ gì làm em bị thương lần nữa đâu.” (Aoba)
“Thực ra, từ khi sinh ra trong gia tộc Kuon đến giờ, em chưa bao giờ bị thương (về thể xác) cả!” (Arge)
Việc tôi không còn được gia tộc Kuon cần đến là điều không thể tránh khỏi. Bởi vì tôi đã không thể đáp ứng được kỳ vọng của gia đình.
Khoảng thời gian chậm chạp trôi qua trong cái thế giới đóng kín đó đối với tôi chỉ như một giấc ngủ dài, cho đến khi tấm màn cuộc đời khép lại.
Thế nhưng, giờ đây khi đã tái sinh ở thế giới này, tôi cảm thấy thực sự khó chịu với họ tận sâu trong thâm tâm. Tôi đã có những người bạn mới, đã mang nợ những người dân sinh sống ở thế giới này.
“Thật khó chịu và ghê tởm…” (Arge)
Để mà tận mắt nhìn thấy những người đã giúp đỡ mình bị tổn thương khiến trái tim tôi cảm thấy tồi tệ. Hơn nữa, việc nguyên nhân bắt nguồn từ gia tộc Kuon lại càng khiến sự bực bội của tôi tăng lên.
“Thế này thì làm sao mà ngủ trưa cho nổi…!” (Arge)
Dù không thể kiểm soát nổi cảm xúc của mình, tôi vẫn hiểu rõ một điều: Nếu không giải tỏa được sự ức chế này, tôi sẽ không bao giờ có thể đánh một giấc ngủ bình yên được.
“Những chuyện rắc rối này thì phải giải quyết nhanh gọn thôi.” (Arge)
“Phải rồi. Ta cũng nghĩ vậy. Ta cũng ghét những chuyện rắc rối lắm.” (Một giọng nói đầy sự nguy hiểm quyến rũ)
“E…!” (Arge)
Sự khó chịu trong lòng tôi đột ngột bị đông cứng lại.
Tôi thậm chí còn quên cả việc cử động cơ thể trong giây lát, một cảm giác kinh tởm tựa như bị bắn lén từ sau lưng.
Giọng nói đó rót vào tai tôi khiến tôi nổi hết cả da gà.
Mồ hôi lạnh bắt đầu thấm ra, cổ họng tôi dần trở nên khô khốc.
Toàn bộ cơ thể tôi như đang gào thét bảo tôi phải chạy trốn khỏi mối nguy hiểm này ngay lập tức.
Đó là một cô gái xinh đẹp, nhìn cũng trạc tuổi tôi. Mái tóc vàng kim và đôi mắt đỏ rực cho thấy cô ta cùng chủng tộc với tôi. Giống như Iris-san vậy.
Tuy nhiên, từ cô ta không hề có một chút không khí tươi sáng nào như Iris-san. Tôi chỉ cảm thấy sự nham hiểm và lạnh lùng. Cô ta đột ngột xuất hiện trên mái của một ngôi nhà dân gần đó và rõ ràng đang nhắm vào tôi.
“...... Ahaha ♪” (Elsie)
Nàng ma cà rồng tóc vàng cười rộ lên dưới ánh trăng. Răng nanh trắng nhởn lộ ra, đôi mắt đỏ rực nhìn xuống tôi đầy sự thèm khát.
“Đã lâu không gặp, Argento.” (Elsie)
“Elsie~ san~…” (Arge)
“Ara~, em vẫn còn nhớ ta sao. Ta thật hạnh phúc quá, hạnh phúc đến phát điên đi được.” (Elsie)
Cô ta thốt ra những lời đó như đang hát, trông thực sự rất vui sướng. Elsie-san, ma cà rồng Hoàng Kim.
Giống như Mutsuki-san, cô ta là một trong ba ma cà rồng hùng mạnh nhất.
“Phù, hôm nay em mặc bộ đồ hầu gái à? Trông dễ thương đấy chứ. Ta tự hỏi, chẳng lẽ cuối cùng em cũng đã có ý thức của một cô gái tuyệt vời rồi sao ? Ta còn muốn được nhìn thấy em khoác lên mình những bộ đồ khác nữa kìa.” (Elsie)
“Ưu……!” (Arge)
“Kusukusu (Kì hi hi)… Vậy thì, những gì ta dạy em về cảm giác đê mê đó cũng bõ công rồi…” (Elsie)
“A, ư…” (Arge)
Mặt tôi nóng bừng lên vì những lời cô ta nói. Tôi bị gợi nhớ lại những gì cô ta đã làm với mình trong lần đầu gặp gỡ.
Tôi đã bị đè xuống giường, bị liếm láp khắp cơ thể đến mức phải phát ra những tiếng rên rỉ đầy xấu hổ, bị hút máu, và bị cắn vào tai.
“Ưu…!” (Arge)
Toàn thân tôi run rẩy, đôi chân cứ như không chịu nghe lời mà chôn chân tại chỗ.
Dù lý trí mách bảo phải chạy mau, nhưng cơ thể lại phản ứng như thể vẫn còn ghi nhớ những gì cô ta đã làm với mình.
“Aha… cái vẻ mặt đó của em tuyệt thật đấy. Có vẻ như ta bắt đầu thích nó lắm rồi. Vậy thì, tối nay chúng ta lại hòa làm một nhé?” (Elsie)
“A…aaa…” (Arge)
Đến khi tôi kịp nhận ra, bóng dáng cô ta đã biến thành một vệt đen và xuất hiện ngay trước mặt tôi trong nháy mắt.
Đôi chân không thể di chuyển như ý muốn, và tôi ngay lập tức bị ép vào bức tường của một ngôi nhà dân.
Elsie-san đưa tay xuống và chạm vào bộ đồng phục của tiệm cà phê Satsuki (phần váy). Tôi cứ ngỡ cô ta sẽ xé toạc nó ra như lần trước, nhưng cô ta chỉ lướt nhẹ ngón tay lên làn da dưới lớp váy của tôi.
“Hi…” (Arge)
“Phù, phản ứng tốt đấy. Ra là hôm nay em có mặc đồ lót nhỉ? Thế này thì lúc lột ra sẽ vui lắm đây.” (Elsie)
“Không, dừng lại đi…” (Arge)
Tôi biết là không nên để ngón tay cô ta bò trườn trên cơ thể mình như thế, nhưng tôi không thể cử động nổi. Khi bị cô ta nhìn chằm chằm, cơ thể tôi cứng đờ và ý chí như bị tước đoạt.
“Nào, Argento. Hôm nay em sẽ thuộc về ta…” (Elsie)
“Buông cái tay ra khỏi người em ấy (Người con gái của ta) ngay…!!” (Aoba) ((T.N: Aoba chưa nói hết câu nhưng ý nghĩa thì chắc là vậy ? )
Giọng nói của Aoba-san đã kéo tôi trở về thực tại. Cơ thể tôi đã được những sợi dây leo của cô ấy quấn lấy và kéo về phía bên cạnh cô ấy.
“Em không sao chứ, Arge-san!?” (Aoba)
“V-Vâng… Cảm ơn chị rất nhiều, Aoba-san.” (Arge)
“...... Bạn của em vẫn cứ thích làm kỳ đà cản mũi người khác nhỉ.” (Elsie)
Giọng của cô ta có vẻ không phải là ghét bỏ, mà giống như đang tận hưởng tình huống này hơn.
Có lẽ đối với Elsie-san, cô ta chỉ nghĩ rằng số lượng “vật phẩm dễ thương” vừa tăng lên thôi.
Cô ta là kiểu người như vậy. Luôn thành thật với dục vọng của mình và chẳng bao giờ thèm che giấu.
“...... Tại sao cô lại ở đây?” (Arge)
“Ara~, dĩ nhiên là vì em đã từng ở đây rồi. Việc ta quan sát nơi này chẳng phải là điều hiển nhiên sao?” (Elsie)
“Ưu…!” (Arge)
Ra là vậy. Người này đã bắt được tôi một lần rồi.
Dù lúc đó tôi đã từ chối nhưng cô ta vẫn không bỏ cuộc.
Trong trường hợp đó, cô ta chắc chắn sẽ luôn để mắt tới những nơi tôi từng ghé qua.
“Thực ra, ta định đợi thêm một chút nữa mới đến bắt em đi cơ… Nhưng có vẻ như Thủ Đô đang rơi vào hỗn loạn, nên ta quyết định nhân cơ hội này ra tay luôn.” (Elsie)
Đúng như dự đoán, Elsie-san không có liên hệ gì với Đế Quốc cả. Cô ta xuất hiện ở đây hoàn toàn theo ý muốn cá nhân. Sự xuất hiện của một kẻ có đủ sức mạnh để được coi là “thế lực thứ ba” như cô ta quả thực là điều tồi tệ nhất. Chưa kể, mục tiêu của cô ta rõ ràng là tôi.
“Kusukusu (Kì hi hi).” (Elsie)
Elsie-san cười khúc khích khi nhìn tôi bằng ánh mắt nóng bỏng, trái ngược hoàn toàn với tôi đang vã mồ hôi lạnh.
Cùng lúc đó, ma lực của cô ta bắt đầu tăng vọt, báo hiệu rằng cô ta đã thực sự nghiêm túc.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
