Arc 8 - Chương 96: Những người đồng lòng hợp lực
“Ừm, chúng tôi đã đạt được thỏa thuận rồi.”
Khi tôi trở lại phòng họp sau khi nói chuyện với Linos, Eberhardt đón tôi với một nụ cười rạng rỡ. Tiểu thư Mariana và Flegel cũng đang trò chuyện vui vẻ trong bầu không khí ấm áp.
Tính ra chỉ mới mười mấy phút, không ngờ là vấn đề lại được giải quyết nhanh đến vậy.
“Ồ... nhanh thật nhỉ.”
“Phải, vì cả hai bên đều mong muốn xây dựng quan hệ hữu hảo. Chúng tôi đã hứa rằng từ nay về sau sẽ hỗ trợ lẫn nhau vì Đế quốc.”
Tiếp lời Eberhardt, tiểu thư Mariana cũng nói thêm với ánh mắt đầy quyết tâm, “Tôi nhất định sẽ thuyết phục được cha. Nếu cha biết được nhà công tước Gerlesif đã chủ động tỏ thiện chí, chắc chắn người sẽ chấp thuận.”
Thật đáng tin cậy, hoàn toàn không phải một tiểu thư yếu mềm cần được che chở, mà thực sự mang phong thái của người đại diện Công tước gia Line.
“Vậy sao?”
“Vâng, thêm nữa... tôi cũng phải thưa chuyện với cha về ngài Flegel.”
Giọng cô chan chứa vẻ vui mừng. Flegel gãi má và quay mặt đi, hai tai đỏ bừng. Tình cảm giữa họ rõ ràng đến mức cuộc họp với Eberhardt cứ như chỉ là cái cớ.
“Flegel giờ không còn là quý tộc của Vương quốc. Tuy nhiên, hiện tại cậu ấy đang tận tâm phục vụ Điện hạ Rune. Cá nhân tôi tin rằng mối quan hệ của hai người chắc chắn sẽ được chấp thuận.”
“Aldia, đừng khen tôi thế chứ...”
“Tôi chỉ nói sự thật thôi. Mọi người đều đánh giá cao nỗ lực của cậu.”
Hôn ước của hai người đã từng bị huỷ bỏ vì tình hình chính trị, nhưng lúc này Flegel đã rời bỏ gia tộc tử tước Margneuer và đến Đế quốc cùng tôi. Tôi không muốn nói là báo đáp, nhưng tôi cảm thấy thật tốt khi Flegel đã có được vị thế để hướng đến hạnh phúc riêng của mình.
“Chúc mừng nhé.”
“...Ừm, đi theo ông quả là quyết định đúng đắn.”
Chỉ một câu như thế thôi cũng đủ để tôi tin rằng những gì mình đã làm đến nay không hề vô nghĩa.
“Xin lỗi vì phá vỡ bầu không khí tốt đẹp, nhưng tôi muốn thảo luận về phương hướng sắp tới. Được chứ?”
Eberhardt chủ động chuyển đề tài. Tôi gật đầu, trở lại vẻ nghiêm túc. Tiểu thư Mariana cũng tỏ ra nghiêm nghị.
“Vâng, tôi cũng đã nghe về sự việc ở vùng Dilst rằng vương quốc Reshfeld đã gây chiến.”
“Nói thế không đúng... đó thậm chí còn không thể gọi là chiến tranh. Chỉ là một số kẻ ngu xuẩn tự tiện kéo quân sang đánh.”
Lienos cắt ngang lời tiểu thư Mariana với ánh mắt bực bội. Đúng như hắn nói, đó chỉ là một hành động xâm lược thiếu kế hoạch do một số phần tử cực đoan của vương quốc Reshfeld tiến hành.
“Nếu đó thực sự là ý chí chung của toàn bộ Vương quốc khi chọn đối đầu với Đế quốc Valugan, thì tầng lớp thượng tầng bên đó đúng là toàn lũ bất tài.”
“Đế quốc là cường quốc quân sự lớn nhất lục địa này. Quả thật, việc Vương quốc dám tiến công vào Dilst có phần nông nổi… Điều đáng chú ý là quân đội Vương quốc thiếu hẳn sự phối hợp.”
Eberhardt gật đầu đồng ý với Linos và bổ sung thêm. Nhìn chung, về việc ai là kẻ chủ mưu, phía chúng tôi cơ bản cũng đã nắm được. Nhị Hoàng tử của Vương quốc Reshfeld, kẻ vốn nuôi lòng thù địch với Điện hạ Valtrune, hẳn chính là đầu sỏ.
À, bên này có mối liên hệ với Tứ Hoàng tử Ixion, nên cũng có thể đoán trước phần nào động thái bên kia và chuẩn bị đối sách.
“Chắc giờ này kẻ gây ra chuyện bên đó đang phải chịu trách nhiệm rồi.”
“Dù vậy thì bên ta cũng không có lỗi. Tự làm tự chịu thôi.”
Linos và Flegel đưa ra những ý kiến cay nghiệt. Có lẽ vì đó không phải chuyện của họ nên họ không tỏ ra quá bận tâm.
“Thôi, chuyện đó để hôm khác bàn kỹ hơn. Cách ứng xử với Vương quốc từ nay e rằng phải cân nhắc thận trọng.”
Dù sao thì cũng không thiếu chuyện để nói về Vương quốc. Quan hệ giữa hai nước đã bắt đầu rạn nứt. Nghĩ đến đống công việc chất chồng và những việc cần làm phía trước, tôi chỉ muốn ôm đầu.
“Đúng vậy. Từ nay chúng ta có thể hợp tác vì tương lai của đất nước này mà!”
“Mariana nói phải. Hãy cùng đoàn kết vì mục đích chung.”
Từ khi đặt chân tới Đế quốc Valugan, tôi đã gặp được không ít người đáng tin cậy. Chính Điện hạ Valtrune đã dẫn lối cho tôi tới đây. Việc tôi có thể gặp được những mối nhân duyên tốt đẹp thế này, tất cả đều nhờ em.
“Hah... đừng mơ mộng nữa. Nước ngoài thì cũng quan trọng, nhưng trong nước cũng còn cả mớ chuyện cần lo kìa.”
“Linos này, đừng căng thẳng thế. Thư giãn một chút đi.”
“Anh nên lo lắng hơn một chút mới phải đấy!”
Chúng tôi mỉm cười nhìn mối quan hệ tốt đẹp giữa hai anh em nhà công tước Gerlesif. Sau đó, mọi người tiếp tục trao đổi thêm nhiều chuyện khác, còn những vấn đề trọng yếu thì thống nhất sẽ bàn kỹ vào lần gặp mặt kế tiếp.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
