The Hidden Strongest Knight Executed in the Kingdom as a Traitor

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

13 13

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

58 297

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

38 133

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

40 175

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

427 11505

Web Novel - Arc 6 - Chương 69: Điều cấm kỵ

“Rồi, giờ sang chuyện khác...”

Thảo luận xong về trận chiến ở vùng Dilst, Công chúa Valtrune đột ngột túm chặt lấy cổ áo tôi khi tôi còn đang chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra.

“Hự⁉︎”

―― Đ-đột nhiên Công chúa làm gì vậy!

Tình huống xảy ra quá bất ngờ khiến tôi không kịp suy nghĩ. Trước khi tôi kịp nhìn về phía Công chúa Valtrune, cô ấy đã thì thầm vào tai tôi.

“Tình cờ em nghe Liziarete kể rằng, cô ấy đã cho phép anh gọi tên cổ bằng biệt danh, có~ đúng~ không~?”

“────!”

“Phản ứng đó, có vẻ là thật rồi.”

―― Tại sao lại nhắc đến chuyện đó?

Đó là khi Liziarete đã say mèm. Chắc cô ấy cũng nghĩ rằng do bản thân không suy nghĩ thông suốt lúc đó... mà tôi thậm chí còn chẳng chắc là Liziarete có nhớ chuyện ấy không nữa.

“À ừm, đúng là... có thật, nhưng không có ý nghĩa đặc biệt gì cả.”

Mà nói thật, chủ đề đổi đột ngột quá. Chuyện gọi bằng biệt danh hay gì đó, đối với Công chúa Valtrune hẳn là chuyện chẳng đáng quan tâm chút nào. Vậy mà tại sao cô lại có phản ứng thái quá như thế?

“...À, rồi, không có ý nghĩa đặc biệt gì, thế hả?”

Công chúa Valtrune nhìn tôi với ánh mắt đầy ngờ vực, rồi lại áp sát hơn nữa.

“Anh biết không? Ở kiếp trước, Liziarete chưa từng cho phép bất kỳ người khác giới nào gọi mình bằng biệt danh. Cũng có thể hiểu là cô ấy không quan tâm đến vấn đề đó, nhưng...”

Cách nói vô cùng bóng gió. Ánh mắt hướng về phía tôi dường như ẩn giấu nhiều hàm ý khác nhau, khiến tôi không khỏi toát mồ hôi hột.

“Cô ấy cho phép anh gọi bằng biệt danh... mà bảo là không có ý nghĩa đặc biệt gì, anh nghĩ em sẽ tin được sao?”

Áp lực gì thế này. Dạo gần đây tôi luôn lo sợ, nhưng đã lâu rồi tôi mới thấy hoảng như thế này.

Không còn chút ánh sáng nào trong đôi mắt Công chúa Valtrune. Tôi có cảm giác nếu không khai ra hết thì sẽ không được tha thứ.

“À ừm, hôm trước thần đi uống riêng với Tướng quân Liziarete. Lúc đó Tướng quân Liziarete say quá và...”

“Anh tấn công cô ấy?”

“Không có tấn công gì cả!”

Chết tiệt, cứ như Blatty vậy, sao câu chuyện lại đi theo hướng phi lý thế này. Nếu mọi người cứ nghĩ rằng chuốc con gái nhà người ta say rồi tấn công là chuyện đương nhiên, vậy thì không phải tất cả đàn ông trên đời này đều là những con thú chỉ biết hành động theo bản năng sao?

Danh dự của cánh đàn ông chúng tôi xin được bày tỏ mối quan ngại sâu sắc về vấn đề này...

“Thưa Công chúa Valtrune, cách nói như vậy có hơi thiếu đứng đắn. Xin Người hãy thứ lỗi.”

“Haah...”

―― Tôi cũng đang muốn thở dài đây.

Tóm lại, đây là một sự hiểu lầm. Dù muốn giải thích như vậy nhưng tình hình lại như đang trầm trọng hơn. Thật sự tôi muốn khóc luôn.

“Nói chung là, việc Tướng quân Liziarete bảo thần gọi bằng biệt danh là sự thật. Tuy nhiên, đó là vì cô ấy say. Nếu là Tướng quân Liziarete bình thường thì sẽ không thể nào nói những điều như vậy.”

Hiểu lầm ơi xin hãy tan biến đi! - Tôi cầu nguyện từ tận đáy lòng.

Mà này, không thể nào vì chuyện như thế này mà đánh mất lòng tin với tư cách là hiệp sĩ của Công chúa Valtrune được. Xin hãy tha cho tôi đi.

“Hơn nữa, thần chưa từng gọi cô ấy bằng biệt danh đó lần nào cả!”

“Thật không?”

“Thật ạ!”

...Chắc là vậy. Theo trí nhớ thì đúng là tôi chưa từng gọi Liziarete là “Lia” lần nào cả.

Công chúa Valtrune im lặng. Dù không khí vẫn còn căng thẳng, nhưng trong đầu cô ấy dường như đang xem xét lại cách đối xử với tôi.

“Vậy sao...”

Giọng nói trong trẻo mang theo sắc thái như đã hiểu ra, và tôi thở phào nhẹ nhõm.

“Vâng.”

“Vậy thì không còn cách nào khác. Em sẽ tạm bỏ qua chuyện này.”

Tôi tò mò không biết mình suýt bị buộc tội gì, nhưng tôi không liều đến mức cất tiếng hỏi bởi nó trái với ý của cô. Tôi nên cảm thấy biết ơn vì được tha thứ mới phải.

Trong lúc tôi đang nghĩ không biết cơn bất mãn của Công chúa Valtrune đã được giải tỏa chưa và liệu tôi có được thả đi không, thì cảm thấy lực nắm cổ áo lại mạnh thêm. Giật mình, tôi nhìn về phía Công chúa Valtrune.

“Ơ...”

―― Lần này lại là chuyện gì đây?

Chưa kịp nói gì, Công chúa Valtrune đã lên tiếng.

“Aldia, anh có cảm thấy khó khăn khi gọi ai đó bằng biệt danh không?”

“Ơ... không, không hẳn... à, có lẽ cũng như mọi người thôi.”

“Vậy à, như mọi người sao.”

Nói rồi, cuối cùng Công chúa Valtrune cũng thả tôi ra. Cổ tôi bị siết đau phết.

“Khụ khụ... à, thưa Công chúa Valtrune?”

“Im.”

“V-vâng!”

Công chúa Valtrune đứng thẳng lên.

“Aldia, cách gọi, ‘Công chúa Valtrune’ đó...”

―― Cách gọi?

“Từ giờ, cấm tuyệt đối!”

―― Hả?

"im lang nao chang hiep si xamlul cua em" - Công chúa Valtrune không nói thế