The Hidden Strongest Knight Executed in the Kingdom as a Traitor

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

(Đang ra)

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

주딱

Đừng có hắc hóa chỉ vì một ảo ảnh do chính các người tưởng tượng ra chứ...

64 174

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

531 18475

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

(Đang ra)

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Nhị lưu trinh tham

Dù sao thì, ai bảo tôi nghèo cơ chứ? Không có tiền, nên phải đi làm Thiếu nữ Pháp thuật thôi...

180 2266

Monster Girl Doctor

(Đang ra)

Monster Girl Doctor

Origuchi Yoshino

Tại thành phố Lindworm, nơi quái vật và con người cùng chung sống với nhau, bác sĩ Glenn điều hành một phòng khám y tế dành cho các quái vật cùng với cô trợ lý Lamia của mình, Sapphee. Dù là nhận được

81 538

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

(Đang ra)

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

Mizuguchi Takafumi (水口敬文)

Một bộ phim hài lãng mạn, một thiên thần tinh nghịch và những viên kẹo ngọt ngào!

30 110

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

(Đang ra)

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

Corita (코리타)

Để miêu tả những tiểu thư quý tộc trẻ tuổi, họ hoặc là cực kỳ thô lỗ, hoặc là chẳng có chút nếp nhăn nào trong đầu. Nhưng mà, ngay cả khi những lời đồn đại như vậy đã truyền xa, vẫn có một chàng trai

94 830

Web Novel - Arc 5 - Chương 61: Lý trí

Chỉ những kẻ sẵn sàng bị chém mới được phép chém người khác.

...Câu nói đó dường như tôi đã từng được nghe ở đâu đó.

Ban đầu, tôi không hiểu ý nghĩa của nó. Tại sao khi chém người khác lại phải chuẩn bị tinh thần bị chém chứ? Bị chém thì đau, và ở trường hợp xấu nhất là chết.

Nếu muốn giết người, tại sao không cố gắng để không bị chém?

...Ồ, thật ngây thơ.

Chỉ đến khi hối hận mới nhận ra rằng bằng cách đó sẽ không bảo vệ được điều gì.

Dù cơ thể bị cắt nát từng mảnh, vẫn phải tiếp tục vung kiếm. Chỉ khi làm được vậy mới có thể biến bản thân thành thanh kiếm thực thụ.

“M* kiếp, cút ra! Ughh... !”

“Tại sao lại bỏ chạy? Cầm vũ khí lên mà chiến đấu đi.”

Tôi cất tiếng hỏi, nhưng hắn chết rồi. Tước đi mạng sống dễ dàng như vậy, đúng ra đối phương cũng phải có thể giết chết tôi nếu muốn chứ.

Tình thế đã hoàn toàn xoay chuyển theo hướng có lợi cho chúng tôi. Số lượng tên cướp giảm rõ rệt, chỉ còn lại những xác chết nằm rải rác, cùng với những kẻ hấp hối sắp về chầu ông bà.

Những tên còn sót lại cứ run rẩy lùi từng bước mỗi khi tôi đến gần.

“Các người muốn cướp của cải mà? Quyết liệt lên chứ!”

“Điên à! Mày phải sống thì mới là cướp!”

“Các người nói gì thế... Giết quách đối phương trước đi là xong.”

“Mày... điên rồi. Hẳn là đầu óc có vấn đề rồi...”

Có lẽ vậy. Nhưng điên thì có gì sai đâu?

Tôi lặng lẽ chĩa kiếm vào chúng, tiến lên phía trước.

“Chỉ có một bên sống sót... Ta chỉ nói điều hiển nhiên mà thôi.”

Chiến tranh hay cuộc xung đột với bọn cướp đều như nhau, đều sẽ chấm dứt khi một bên bị xoá sổ. Bọn cướp là thứ dịch bệnh tai hoạ ở vùng Dilst. Nghĩa là, theo logic đó, chúng là kẻ thù của Công chúa Valtrune.

Và bất kỳ kẻ nào dám ngăn cản Công chúa Valtrune đều phải bị loại bỏ, dù có là cướp hay quý tộc cũng không quan trọng.

“Để Công chúa có thể thống trị, ta không cần thứ gì cản trở. Con đường nàng bước đi, ta sẽ dọn sạch! Tất cả những kẻ cản đường, đều phải chết.”

Đó là lý do tôi vung kiếm. Loại bỏ tất cả kẻ thù, để nụ cười của cô ấy mãi mãi hiện hữu trên môi.

“Haaaaa!”

Cầm kiếm, tôi lại tiếp tục truy đuổi. Cho dù chúng có chạy trốn cũng không quan trọng. Cho dù bị gọi là kẻ hèn nhát cũng được. Phải dứt khoát ngay từ đầu, nếu không sẽ ảnh hưởng về sau.

“Mia, Blatty! Hỗ trợ Aldia ngay! Nhanh lên!”

Tôi không nghe thấy gì ngoài tiếng xé gió của lưỡi kiếm và cảm giác chém qua từng thớ thịt.

“Al, dừng lại! Đừng làm vậy mà!”

“Aldia, không cần truy đuổi xa như vậy... mục tiêu là đẩy lùi bọn chúng thôi!”

Phải giết hết. Không được để chúng lấy cắp bất cứ thứ gì. Lòng thương xót là cảm xúc không cần thiết.

―― Giết hết tất cả!

“Ngài Aldia!”

────!

“...Tướng quân, Liziarete?”

Giọng của Liziarete xoá tan bóng tối trước mắt tôi. Tầm nhìn dần trở lại. Trước mắt tôi la liệt xác chết của bọn cướp.

“... Bọn cướp đã bị xoá sổ. Không cần phải đánh thêm nữa.”

“―― Ahh…”

... Tôi đã làm gì? Tôi đã.. hoàn toàn mất kiểm soát. Phá vỡ quy tắc, chỉ chăm chăm giết những kẻ thù trước mắt – chẳng khác gì hồi xưa.

“Al...”

“Aldia...”

Mia và Blatty lo lắng nhìn tôi. Một cảm giác áy náy dâng lên, tim như thắt lại, khiến tôi trở nên rối bời.

“... Xin lỗi. Tôi đã mất bình tĩnh.”

“Không... Chúng tôi cũng phải tự kiểm điểm vì đã giao phó toàn bộ cho anh. Nhưng mà...”

Liziarete cố nặn ra những từ cuối cùng.

“...Tôi không muốn thấy anh chiến đấu như vậy nữa.”

“――!”

“Tôi hiểu rằng ngài rất quyết tâm bảo vệ chúng tôi. Nhưng mà... chỉ một khoảnh khắc thôi, tôi đã sợ hãi.”