The Girl Who Was Forced by Her Stepsister to Marry the Cursed Duke

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

(Đang ra)

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

주딱

Đừng có hắc hóa chỉ vì một ảo ảnh do chính các người tưởng tượng ra chứ...

64 170

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

531 18473

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

(Đang ra)

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Nhị lưu trinh tham

Dù sao thì, ai bảo tôi nghèo cơ chứ? Không có tiền, nên phải đi làm Thiếu nữ Pháp thuật thôi...

180 2261

Monster Girl Doctor

(Đang ra)

Monster Girl Doctor

Origuchi Yoshino

Tại thành phố Lindworm, nơi quái vật và con người cùng chung sống với nhau, bác sĩ Glenn điều hành một phòng khám y tế dành cho các quái vật cùng với cô trợ lý Lamia của mình, Sapphee. Dù là nhận được

81 537

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

(Đang ra)

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

Mizuguchi Takafumi (水口敬文)

Một bộ phim hài lãng mạn, một thiên thần tinh nghịch và những viên kẹo ngọt ngào!

30 110

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

(Đang ra)

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

Corita (코리타)

Để miêu tả những tiểu thư quý tộc trẻ tuổi, họ hoặc là cực kỳ thô lỗ, hoặc là chẳng có chút nếp nhăn nào trong đầu. Nhưng mà, ngay cả khi những lời đồn đại như vậy đã truyền xa, vẫn có một chàng trai

94 830

Web Novel - Chương 18 -《Góc nhìn của Công tước》Phải Lòng Miltia

『Chủ nhân à...』

Đôi mắt đỏ của con hình nhân được Bhadra điều khiển cứ liên tục nhấp nháy. Việc đôi mắt nhấp nháy này có nghĩa là ma thuật của Bhadra đang bị rối loạn. Liệu rằng ông ấy đang không hài lòng điều gì, hay ma pháp của ông ấy đã trở nên không ổn định?

"...Sao thế?"

『Tóc của cậu...』

Tóc ư?

Từ khi bị kẹt trong hình dạng này, ta đã không thể thấy hay chạm được vào mái tóc của mình nữa, nói chi đến chải chuốt chúng, vì tất cả đã bị chôn vùi bởi lời nguyền.

『Vẫn là vẫn còn sót lại một chút tóc nhỉ...』

"...Bhadra... Sau vụ này, ta nhất định sẽ nhổ hết đám râu lởm chởm của ông, từng cọng một. Ông liệu mà chuẩn bị tinh thần đi nhé?"

『Tôi xin lỗi.』

Lúc ta lau mặt mình bằng một tấm khăn nóng được Miltia chuẩn bị cho, không hiểu sao... làn da của ta... Lần đầu tiên trong suốt một thời gian dài, cảm giác trên da ta đã trở lại giống với con người.

"Thưa ngài Maricle, bằng cách này mà chúng ta đã lau được gần hết 『lời nguyền』ra khỏi người ngài rồi đó ạ."

『Chủ nhân à, xin hãy nhìn cơ thể của mình đi...』

Con hình nhân máy đem tới một tấm gương có kích cỡ tầm một cuốn sách.

Hình ảnh ta thấy được trong gương... Nó là... là hình ảnh của một con người... Chính xác hơn là một người đàn ông.

Đúng la màu da ta vẫn còn đôi chút xám xịt và có thể thấy được những dấu vảy trông như bị nứt trên gáy và hai má ta, nhưng đây vẫn khác hoàn toàn so với ngoại hình của ta mọi khi, lúc còn bị những sinh vật kỳ dị và gớm ghiếc cứ liên tục chui ra bên dưới da.

Trái lại, hình ảnh phản chiếu trước mặt ta đây vẫn còn trông giống một 'người đàn ông' bình thường. Ta đã cố gắng rất nhiều lần để có thể phá bỏ lời nguyền này nhưng đây mới chính là lần đầu tiên ta trở về giống một con người đến mức này.

"N-Nàng tuyệt quá, Miltia...!"

"Vâng! Lần này đúng là bội thu đó ạ!"

"Không! Ta đang không có nhắc đến việc nàng khai thác hải sản đâu!"

Ta liền đưa mắt nhìn xung quanh và dừng lại khi thấy bãi cỏ đã đầy những thứ thủy quái bị nàng giết.

Mình thực sự thừa nhận đây là một mẻ bội thu!

"Nàng..."

Không hiểu vì sao... mà để lên tiếng nói ra những gì tiếp theo ta đã phải lấy hết can đảm đến mức hệt như đang phải chiến với ma vương.

"...Cái... Cái ngoại hình đáng sợ này của ta... Nó không... không ghê tởm chút nào sao?"

Là vì nàng đang đứng ngược sáng? Hay là do ta đã vô thức tránh mặt nàng khi nhận ra bản thân quá yếu ớt?

Ta không tài nào biết được biểu cảm trên khuôn mặt Miltia lúc này là gì. Điều duy nhất ta cảm nhận được là trái tim đang đập lên thình thịch như chuẩn bị nhảy ra khỏi lồng ngực bất cứ lúc nào.

Rốt cuộc là vì sao?

"Hơ? Không đâu ạ... Em là lại... cho đó là ghê tởm... Chuyện này... ngài Maricle à... Việc ngài có khả năng luôn luôn tạo ra hải sản tươi ngon mà không cần phải đánh bắt... Thực ra thiếp... cảm thấy có chút ghen tỵ với ngài ạ."

G H E N T Ỵ?

Ta đã không thể tin vào tai mình nữa song thứ làm ta giật mình nhất chính là cách nàng tỏa sáng khi mỉm cười và được ánh đỏ của hoàng hôn chiếu rọi từ phía sau. Thậm chí đến cả những bậc thánh thần cũng không còn có thể so được với nàng nữa rồi...

Rồi dần dần, ánh sáng ấy chiếu rọi vào lồng ngực ta.