Chương 4: Hiện Thực Của Những Giấc Mơ Hão Huyền
Bên trong văn phòng trạm kiểm soát tại cổng chính thành phố.
Gem ngậm một điếu xì gà lớn trong miệng, hếch cằm về phía Pania.
“Cái đó là do ngài Porim tạo ra đấy à?”
Cơ thể Pania càng co rụt lại hơn nữa.
Tôi liếc nhìn Gem một cái rồi lạnh lùng đáp.
“Phải. Có vấn đề gì không?”
Gem thở ra một làn khói dài thườn thượt.
Trong ánh mắt cô ta lộ rõ vẻ trách móc, cứ như thể đang hỏi tại sao tôi lại tự dưng đi bày thêm việc cho cô ta làm vậy.
“Ngài chưa nghe lời cảnh báo của chủ tịch Hiệp Hội sao? Nếu ngài cần một cô nàng mới, chúng tôi thiếu gì chỗ để cung cấp miễn phí cho ngài, sao phải làm cái trò này làm gì? À mà... vì ngài là chó nên có thể bị từ chối hoặc phải trả thêm phí dịch vụ đấy.”
Gem vừa trách móc tôi vừa cười khành khạch đầy khoái chí.
Đoạn, cô ta phà thẳng một ngụm khói thuốc vào mặt Pania.
“Khụ, khụ!”
“Nếu ngài thích cái hạng tầm thường nhếch nhác này thì để tôi tìm cho đứa khác, còn đứa này thì cứ đem đi xử luôn cho rảnh nợ. Sau đó ngài hãy đến quỳ lạy xin lỗi chủ tịch đi, đừng để chuyện này vạ lây đến tôi. Nếu ngài thấy khó xuống tay, tôi có thể trực tiếp làm giúp ngài.”
“Cái gì? Xử? Cô vừa lải nhải cái quái gì đấy?”
Từ lũ dân nghèo cho đến đám thiếu nữ ma pháp này, rốt cuộc bọn chúng coi Pania là cái gì không biết?
Giọng điệu của tôi cũng không kìm được mà trở nên hung hãn.
Vả lại, lý do Seraphina ngăn cản việc bổ nhiệm thiếu nữ ma pháp mới là để duy trì quyền lực.
Nhưng còn Pania thì sao?
Ngay cả một thiếu nữ ma pháp hạng dưới như Gem nhìn qua cũng thấy cô ấy chẳng có chút sức mạnh nào đáng kể.
Cũng đúng thôi, ma lực thì không mạnh, năng lực sát thương lại càng không.
Một kẻ không đủ khả năng để trở thành một biến số đe dọa đến quyền lực.
Chẳng lẽ với tầm này, tôi lại không thể thuyết phục nổi Seraphina sao?
Làm gì có con hổ nào lại đi lo lắng một con kiến sẽ cắn chết mình cơ chứ.
Pania nãy giờ không nói nổi một lời, chỉ cúi gằm mặt xuống sàn nhà run rẩy bần bật.
Có vẻ cô ấy đã bị sốc khi nghe thấy từ xử.
Tôi đặt chân lên bàn tay Pania để trấn an cô ấy.
“Đừng lo. Sẽ không có chuyện đó đâu.”
Cô ấy là một thiếu nữ ma pháp thực thụ mà tôi đã tìm thấy giữa thế giới tàn tạ này. Tôi tuyệt đối sẽ không để cô ấy phải chết.
Dù cô ấy có hơi yếu đuối và dễ bị bắt nạt thật... nhưng điều đó có thể sửa đổi dần dần sau.
“Ngài định thế thật đấy à? Đừng có bướng bỉnh nữa...”
“Kẻ đang bướng bỉnh ở đây là ai mới được chứ!”
Gem im bặt.
Cô ta thừa hiểu rằng quyền bổ nhiệm thiếu nữ ma pháp là của tinh linh, nên phản ứng đó là lẽ đương nhiên.
Cô ta cũng chẳng lạ gì việc kẻ thực sự đang ngang ngược ở đây chính là Seraphina.
Nhưng dù chết, cô ta cũng chẳng bao giờ dám thốt ra điều đó.
Cuối cùng, điều cô ta lựa chọn là.
“Ngài dựa vào cái gì mà làm loạn lên khi bản thân chẳng có chút sức mạnh nào thế? Ngài Porim này, tôi vốn không định nói đến mức này đâu. Nhưng nói thẳng ra, ngài chẳng khác nào một kẻ mang án tử, chủ tịch bảo chết thì ngài phải chết thôi. Thế nên bảo sao thì làm vậy đi cho rồi, đừng làm phiền đến người khác nữa.”
Đó là cái uy thế của Seraphina.
Gem phun ra những lời lẽ sắc lạnh như súng liên thanh rồi bồi thêm một câu cuối.
“Tôi nói cho ngài biết rõ, nếu chủ tịch ra lệnh giết ngài, tôi sẽ giết.”
Giết?
Đúng là cái miệng không xương, muốn thốt ra gì thì thốt.
Cô ta định thách thức tôi thật à?
===================
<Tra cứu năng lực của Gem>
Thiết quyền bất hoại: Sở hữu đôi nắm đấm tuyệt đối không thể bị tổn hại.
Ma đạo được sinh ra từ sự mãnh liệt của công thủ nhất thể.
Cội nguồn là sự phục tùng sức mạnh, cô ta sẽ đứng từ vị trí cao nhất nhìn xuống đám đông và tiến về phía trước.
Tất cả mọi người sẽ phải hò reo trước sự mãnh liệt đó.
Đây là cái giá của khế ước và nhất thiết phải được thực hiện.
===================
Đến cả phần mô tả năng lực của cái đứa này cũng tốt đến thế cơ à.
Cách biệt về lực chiến quá lớn, tôi cũng không nghĩ là năng lực của Pania có thể giành chiến thắng được.
“……Đi thôi, Pania.”
“V-Vâng!!”
Pania như chỉ chờ có thế, vội vàng đứng bật dậy.
Tôi bước ra khỏi trạm kiểm soát.
Pania vừa liếc trộm Gem vừa lầm lũi theo sau tôi.
Khi chúng tôi đã đi được nửa quãng đường qua cổng chính, giọng của Gem lại vang lên từ phía sau.
“Nếu ngài đã quyết chí như vậy thì tôi cũng biết thế. Chắc là chẳng bao lâu nữa chúng ta sẽ tái ngộ theo một cách chẳng tốt lành gì đâu. Cứ đi đi. Còn mày, con khốn kia. Lần này tao nể mặt ngài Porim mà tha cho đấy, nhưng chỉ cần thấy lũ rác rưởi của mày lảng vảng quanh đây thêm lần nữa, tao sẽ thả quân xử sạch không còn một mống. Cút.”
Nghe thấy lời đó, Pania nhắm nghiền mắt lại, đưa tay ôm chặt lấy đầu.
Một hành động cho thấy cô đang phải chịu đựng áp lực cực độ đến mức tôi cũng cảm nhận được.
Bị dân làng lợi dụng, chứng kiến lũ du côn hành hung người rồi lại bị một thiếu nữ ma pháp khác đòi xử lý ngay trước mặt…
Tôi hơi chậm bước lại, đi song song bên cạnh Pania.
Lúc này, thay vì những lời an ủi sáo rỗng, việc ở bên cạnh có lẽ sẽ giúp ích cho cô ấy nhiều hơn.
Dù bản thân Pania đang thấy khổ sở, nhưng thực ra tôi không nghĩ đây hoàn toàn là chuyện xấu.
Bởi vì dẫu có là thiếu nữ ma pháp hạng bét đi chăng nữa, địa vị của cô ấy vẫn gần với tầng lớp thống trị hơn hẳn lũ dân nghèo hay một kẻ chỉ biết sống dựa vào sắc mặt người khác như tôi.
Chỉ cần ích kỷ một chút thôi là cô ấy đã có thể sống một đời an nhàn, nhưng Pania lại chẳng có chút lanh lợi nào đến thế.
‘Khi đứng ở vị trí cao hơn, cô sẽ nhìn thấy những thứ khác biệt.’
Với ý nghĩ đó, chúng tôi đã về đến khu ổ chuột.
***
Ánh mắt của dân làng dành cho Pania sau vụ biểu tình đã hoàn toàn thay đổi.
Một khi nhận ra cô không phải là cứu tinh có thể đưa họ vào thành phố, thứ họ dành cho cô là sự lạnh nhạt lộ liễu.
Chẳng ai nói ra miệng, nhưng sự thù địch ngầm ấy rõ rệt đến mức ngay cả tôi cũng cảm nhận được.
Thứ họ khao khát không phải là xây dựng một thành phố, mà là được đặt chân vào thành phố có sẵn.
Không một ai tham gia vào việc lao động tập thể nữa.
Pania chỉ lặng lẽ làm việc một mình qua từng ngày.
Ngày qua ngày, Pania dần héo mòn, quầng thâm nơi hốc mắt càng lúc càng đậm sâu.
Dáng vẻ đường hoàng, tự tin khi mới trở thành thiếu nữ ma pháp đã hoàn toàn biến mất.
Pania như thu nhỏ lại, cuối cùng cô chỉ còn biết co quắp người, vừa đi vừa dáo dác nhìn quanh một cách bệnh hoạn, ánh mắt không dám rời khỏi mặt đất.
Nhìn cô như vậy, ngay cả tôi cũng thấy đau đ lòng.
“Pania. Thôi được rồi. Dừng lại đi.”
“Không sao đâu ạ... Tôi không thể đưa mọi người vào thành phố, nên tôi phải làm việc chăm chỉ hơn nữa...”
Ngay khoảnh khắc Pania vừa dứt lời, một tiếng bộp vang lên, một cục bùn nhão dính chặt lên mặt cô.
“Tất cả là tại chị!”
Một đứa trẻ nhếch nhác nấp sau khúc gỗ đang gào thét vào mặt Pania.
Pania chết lặng, để mặc vết bùn trên mặt mà trân trân nhìn đứa bé.
Nhưng đáp lại cô chỉ là những lời chỉ trích dữ dội hơn.
“Tại chị mà cha em đến giờ vẫn chưa gượng dậy nổi! Xin lỗi đi! Đồ tồi!!”
Chắc là con trai của một kẻ đã tham gia cuộc biểu tình bốn ngày trước.
Một người dân nghèo đói suy nhược mà phải chịu những trận đòn nhừ tử như thế, thì bốn ngày chưa dậy nổi cũng chẳng có gì lạ.
Thế nhưng.
Dù có là con nít đi chăng nữa, lấy lý do gì mà Pania phải cam chịu sự vô lý này?
“Thế ai bảo bọn mày tự tiện đi biểu tình hả? Tự làm tự chịu rồi giờ lại đổ lỗi cho người khác à?! Cút đi!”
Đứa trẻ nhìn tôi rồi nhìn Pania, mếu máo chực khóc rồi chạy biến về hướng ngược lại.
Tại nơi đó, chỉ còn lại tôi và một Pania lấm lem bùn đất.
“Pania... Cô không sao chứ?”
Pania không thèm lau vết bùn trên má, chỉ im lặng cúi gằm mặt.
Đôi vai cô bắt đầu run rẩy.
Tí tách, tí tách.
Những giọt nước mắt rơi xuống, thấm ướt mặt đất khô cằn.
“Tại sao lại là tôi?”
Tiếng lầm bầm vang lên trên nền đất ẩm.
Dù cô không nói rõ chủ ngữ, nhưng đáng tiếc thay, tôi hiểu thấu ý nghĩa ẩn sau câu hỏi đó.
“……”
“Tại sao lại là tôi?”
Thấy tôi không trả lời, Pania hỏi lại lần nữa.
Nhưng lần này, giọng cô nghẹn ngào vì tiếng khóc nức nở.
Cô đã không còn cố gắng tìm kiếm sự công nhận giá trị từ dân làng nữa.
Nhìn dáng vẻ ấy, lòng tôi càng thắt lại.
“Pania là người ưu tú nhất trong số những thiếu nữ ma pháp mà tôi từng thấy...”
Nghe tôi nói, Pania khụy xuống đất và khóc như một đứa trẻ.
“...Không phải đâu. Hức... Không thể nào... Không phải thế đâu... hức...”
Giọng cô nhỏ dần rồi tan loãng trong tiếng khóc.
Những âm thanh ấy trộn lẫn với tiếng ù ù nhức nhối bên tai tôi.
Đầu óc tôi như muốn nổ tung.
“Lũ khốn kiếp thua cả loài cầm thú kia! Vừa vừa phái phải thôi chứ! Đây là làng của các người mà! Do các người tự chuốc lấy cả thôi! Cái lũ rác rưởi không đáng để được giúp đỡ này!”
Tôi gào thét về phía những dãy lều san sát nhau.
Tôi không mong đợi một lời đáp trả, nhưng nếu không hét ra những lời này, tôi cảm giác mình sẽ không thể chịu đựng nổi cơn thịnh nộ đang trào dâng.
Thế nhưng, thật kinh ngạc làm sao.
Và cũng thật trơ trẽn làm sao, những tiếng đáp trả đã vang lên.
“Ai mượn mày giúp chứ?!”
“Nếu đã làm thì làm cho tử tế vào!”
“Mày tưởng bọn tao muốn sống ở cái nơi rác rưởi này chắc? Bọn tao muốn sống ở trong thành phố!”
Đầu óc tôi đang nóng bừng như muốn nổ tung bỗng chốc đông cứng lại.
Mọi nỗ lực của Pania… tất cả đã trở thành đống rác rưởi rồi sao?
Sự hụt hẫng khiến tôi nghẹn lời.
Không, lũ người đó thế nào cũng mặc kệ.
Điều quan trọng nhất lúc này là Pania.
Vốn dĩ cô ấy đã rất mong manh rồi, nghe những lời độc địa đó sao có thể chịu đựng nổi.
Tôi cúi đầu, chậm rãi liếc mắt nhìn lên Pania.
‘Cái, cái gì thế này…?’
Thứ đầu tiên hiện lên trong tâm trí tôi khi nhìn thấy gương mặt cô ấy là những chiếc xô đặt trước lều ở khu ổ chuột.
Những chiếc xô bị bóp méo, vặn vẹo và rạn vỡ một cách thảm hại, những vết tích đó giờ đây đang hằn rõ trên gương mặt Pania.
Vẻ mặt mà tôi từng thấy lúc ở cuộc biểu tình giờ đây còn u ám hơn gấp bội, cô ấy trân trân nhìn xuống nền đất bẩn.
Pania trong nguyên tác không phải hạng người sẽ lộ ra vẻ mặt như vậy.
Cô ấy vốn là một người tươi sáng, lạc quan, là kiểu người mà chỉ cần đứng gần thôi cũng đủ thấy tràn đầy năng lượng.
Một Pania như thế… lại bị chính tay tôi biến thành ra nông nỗi này sao…?
Tôi chẳng còn mặt mũi nào để nhìn cô ấy nữa.
Định thốt lời ủi an, nhưng cuối cùng tôi chỉ biết gục đầu xuống trong câm lặng.
“Đồ hèn nhát, thấy lũ người trong thành phố là sợ hãi chạy mất dạng!”
“Tại con khốn như mày mà chúng tao mới đứng lên, mày phải có trách nhiệm chứ! Các thiếu nữ ma pháp khác đều hữu dụng như thế, sao cái thứ của nợ nhà mình lại vô tích sự thế này!”
Vô số lời thóa mạ ném thẳng vào lưng Pania.
Cơ thể cô ấy lảo đảo.
“Cái lũ trơ trẽn này…!”
Ngay khoảnh khắc tôi định hét ngược lại phía những túp lều, cơ thể tôi bỗng bổng lên không trung.
Pania cẩn thận ôm lấy tôi vào lòng rồi lê từng bước chân nặng nề.
Nơi chúng tôi dừng chân là một túp lều nhỏ và tồi tàn nhất nằm tận góc làng.
Pania tựa lưng vào vách lều, ôm chặt lấy tôi và vùi mặt vào bộ lông của tôi.
Trong vòng tay cô ấy, một sự run rẩy nhè nhẹ không ngừng truyền đến.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
