Lời Bạt
Tôi chẳng rõ mình bắt đầu như thế từ bao giờ, nhưng cứ mỗi khi đối mặt với một vấn đề gì đó, tôi lại luôn vô thức chuẩn bị sẵn tinh thần cho sự thất vọng và chán chường. Việc lúc nào cũng dự tính và chờ đợi kịch bản tồi tệ nhất thực ra chẳng phải là điều hay ho gì cho cam. Có chăng, điểm cộng duy nhất là nếu bạn từ bỏ ngay từ vạch xuất phát, bạn sẽ đỡ tốn năng lượng hơn khi cái kết thất bại thực sự ập đến.
Khi bắt tay vào viết câu chuyện này vào tháng 10 năm 2007, tôi đã đinh ninh rằng mình sẽ chẳng bao giờ hoàn thành nổi nó. Đến lúc viết xong rồi, tôi lại tin chắc rằng mình sẽ chẳng thể nào chỉnh sửa hay cắt gọt kịp để đáp ứng các tiêu chuẩn khắt khe của giải thưởng Dengeki. Ngay cả sau khi đã gửi bản thảo đi, tôi vẫn tự nhủ như một lẽ đương nhiên rằng: "Chắc chắn mình sẽ bị loại sớm ở mấy vòng gửi xe thôi".
Chính vì thế, khi hay tin mình đoạt giải và sách được xuất bản, tôi hoàn toàn rơi vào trạng thái "trở tay không kịp", chẳng chuẩn bị gì cho việc viết lời bạt như thế này cả, và cho đến tận giây phút này, tôi vẫn thấy mình thật lúng túng. Tôi vốn muốn viết một điều gì đó thật sâu sắc, phong cách, một chút u buồn phảng phất giữa những tiếng cười hóm hỉnh, nhưng vì chẳng có ý tưởng nào chịu lóe lên trong đầu, nên tôi xin phép được viết ra những gì mình đang thực sự cảm nhận ngay lúc này.
Với tôi, việc hoàn thành được câu chuyện này đã là một phép màu rồi.
Bởi lẽ khi ngồi viết những dòng lời bạt cho phiên bản bỏ túi này — một chương kéo dài từ quá trình sáng tác — tôi vẫn không thể hình dung nổi xác suất để nó trở thành hiện thực lại nhỏ nhoi đến nhường nào.
Haruyuki, nhân vật chính của Thế Giới Gia Tốc, cũng là một người luôn cố gắng không hy vọng quá nhiều. Nhưng điểm khác biệt cốt yếu giữa cậu ấy và tôi chính là: Haruyuki sẽ vắt kiệt đến giọt sức lực cuối cùng chỉ để tiếp tục chạy trốn. Cậu ấy "tận tâm" một cách kỳ lạ với sự bi quan của chính mình.
Theo quan điểm cá nhân của tôi, dù quỹ đạo bạn chọn có là gì đi nữa, chỉ cần bạn còn giữ được năng lượng, thì sớm muộn gì một điều gì đó cũng sẽ xảy ra. Sự kiên định của Haruyuki là vô đối, nhưng nếu có một lý do nào đó giúp tôi giành được giải thưởng này ngoài phép màu và sự may mắn, thì tôi nghĩ đó chính là nhờ chút năng lượng ít ỏi mà tôi đã tích cóp được trong khi mải mê bi quan.
Để bản thảo thô này có thể trở thành một cuốn sách chỉn chu như các bạn đang cầm trên tay, tôi đã vô cùng vinh dự khi nhận được sự hỗ trợ vô giá từ rất nhiều người.
Xin gửi lời cảm ơn tới ngài Minoru Kawakami, không chỉ vì ngài đã dành thời gian quý báu trong lịch trình bận rộn để viết lời bình luận, mà còn vì những gợi ý sâu sắc cho các phân cảnh hành động quan trọng. Phần "Thế Giới Gia Tốc: Phiên bản Kawakami" mà ngài viết cho cuốn sách này là một trong những báu vật mà tôi trân trọng nhất. Cảm ơn Hima, người đã hiện thực hóa nhân vật chính của tôi một cách tuyệt vời, dù tôi từng e rằng việc hình ảnh hóa cậu ấy sẽ rất khó khăn. Cả những nhân vật khác nữa, họ sống động đến mức tôi gần như tin rằng đây mới chính là diện mạo vốn có của họ; chính hình ảnh trong tâm trí tôi về họ cũng đã thay đổi theo.
Gửi tới biên tập viên trực tiếp của tôi, ngài Kazuma Miki, người đã luôn kiên nhẫn và ân cần chỉ bảo dù tôi vốn chẳng phải là một kẻ dễ bảo, và dù khi đó tôi chỉ là một tay mơ chẳng biết mô tê gì. Nếu có thể luôn nhận được nguồn năng lượng biên tập dồi dào này, tôi sẽ tiếp tục gõ phím với tất cả những gì mình có.
Và gửi tới rất nhiều người đã ủng hộ tôi suốt bảy năm qua trên mạng toàn cầu. Chính nhờ sự sát cánh của tất cả các bạn mà tôi mới có được vị trí ngày hôm nay.
Cuối cùng, lòng biết ơn sâu sắc nhất tôi xin dành tặng các bạn, những độc giả đã đọc đến tận dòng này. Xin chân thành cảm ơn.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
