Chắc cuộc chạm mặt vô tình với đám người khó chịu hôm qua đã khiến mức độ căng thẳng của mình tăng lên.
Dù tôi đã tự nhủ bản thân sẽ chỉ xem một chút nhưng sau vài video, đồng hồ đã hiện hai giờ sáng. Thế là tôi đành nhấc mông lên giường đi ngủ. Đến khi thức dậy, mặt trời đã lên đến đỉnh đầu.
“Hôm qua mình đã lỡ rồi thì hôm nay phải đi vậy…”
Hôm nay, tôi tính ghé qua Animember, cửa hàng anime mà hôm qua tôi định tới. Trước là tôi cần mấy tập cuối của bộ truyện bản thân đang đu cùng vài cuốn doujinshi. Sau là tranh thủ tìm quanh cửa hàng thêm mấy cái đĩa anime và vài cuốn sách mới.
Đúng rồi, mình cũng muốn thử đào lại mấy bộ cũ nữa… Ghé qua Seizaban luôn vậy.
“Thôi thì hôm nay ăn trưa ngoài luôn vậy.”
Trong khi rửa mặt, tôi cứ phân vân xem nên ăn trưa ở đâu. Nếu tôi dậy sớm hơn thì đã tự nấu rồi. Tiếc thay giờ đã là quá trưa và tôi còn nhiều nơi phải đi nên tôi quyết định thay vì nấu thì sẽ dọn dẹp căn hộ rồi đi ăn trưa muộn chút.
Trong khi lên kế hoạch, tôi tranh thủ dọn dẹp chút đỉnh. Phương châm của tôi là luôn đảm bảo bản thân dành sự nỗ lực tối thiểu, vừa đủ để giữ căn phòng gọn gàng.
Căn hộ tôi đang ở là dạng căn hộ cho thuê dành riêng cho lính đánh thuê. Lẽ ra tất cả những gì tôi cần làm là xách đống rác ra quẳng vào máng đổ rác thường được lắp trên mỗi tầng. Thế nhưng hệ thống đó không được lắp ở đây, một phần có khi là vì muốn phía quản lý nắm được xem mấy vị khách của mình có còn sống hay không.
Thay vào đó, ở đây để một dãy thùng cho nhiều loại rác khác nhau dưới tầng hầm. Người thuê có thể thoải mái đem rác xuống đổ bất kỳ lúc nào mặc kệ lịch thu gom.
Phía quản lý cũng khá thoải mái với mấy vụ như khất nợ tiền phòng hay tự tu sửa căn hộ.
Thế nhưng, hợp đồng vẫn ghi rõ nếu tiền trọ không được thanh toán trong sau tháng và không thể liên lạc với người thuê, phía quản lý có thể xem như đối phương đã chết. Mọi tài sản trong phòng sẽ được thanh lý hoặc vứt bỏ. Nhưng nếu phía quản lý có thể liên lạc được với thân nhân người thuê, họ ít nhất cũng phải bàn bạc trước với bên kia trước khi ra quyết định.
Về con tàu của tôi, nó vẫn đang đỗ trong nhà chứa của Hội Đánh thuê nên không cần lo.
Quay lại chuyện căn hộ, chỗ tôi thuê có một phòng ngủ và một phòng khách kiêm phòng ăn, kèm theo đó là một bếp cùng phòng vệ sinh và phòng tắm tách biệt. Ngoài ra cũng có một vài căn hộ có cấu trúc tương tự nhưng với hai hay ba phòng ngủ – thỉnh thoảng bắt tôi có gặp vài cặp vợ chồng với con cái tại cửa ra vào dưới tầng một.
Cơ mà vì chắc chắn là tôi sẽ chẳng bao giờ có khách tới chơi nên tôi đem luôn giường ngủ ra phòng khách.
Còn căn phòng ngủ được hoán cải thành phòng đọc và máy tính với những kệ đầy truyện tranh, tiểu thuyết, doujinshi cùng đĩa anime. Nhắc về mấy tựa game nhạy cảm, cá nhân tôi thấy chơi chúng khá là vô vị. Trò chơi đầu tiên tôi mua vẫn còn nằm trên giá. Về phần figurine, chỉ nghĩ tới việc trưng bày chúng thôi đã khiến tôi sởn gai ốc rồi nên bản thân đã đặt ra nguyên tắc phải tránh xa chúng.
Nhìn chung, ngoại trừ phòng máy thì căn hộ tôi cũng không khác bình thường là bao.
Vì chỉ có một người đàn ông sống ở đây nên hơi bừa bộn một chút nhưng tôi đã tự hứa với bản thân rằng mình sẽ không để nó thật sự bẩn. Thực ra, tôi còn không được phép để điều đó xảy ra.
Trong tòa chung cư này đã từng có một gã lúc nào cũng để phòng mình bẩn thỉu và không chịu dọn dẹp dù đã nhiều lần bị nhắc nhở. Thế là trong một hôm gã ta đang đi làm nhiệm vụ, quản lý đã bán sạch toàn bộ đồ đạc trong phòng.
Nhân tiện, những hình phạt kiểu đó đã được ghi rõ trong hợp đồng. Nhỡ có dính thì cũng chẳng kháng cáo được đâu.
Sau khi dọn dẹp, tôi thay sang một bộ đồ tươm tất rồi hướng đến Animember.
Điểm đến của tôi nằm tại quận thương mại trung tâm của thành phố Palbea, cách ga Palbea tầm mười phút đi bộ, nơi đó lại cách chỗ tôi ở mười phút đi tàu theo tuyến Đường sắt Empress tình từ nhà ga gần chỗ tôi ở.
Tình trạng tắc đường cả dưới đất lẫn trên không đều thường xuyên xảy ra ở thành phố này bới lưu lượng lớn ô tô và mô tô bay. Thế nên đi tàu với những chặng dài rồi đi bộ đoạn ngắn thường là cách nhanh nhất, dù nhanh hay chậm vẫn phụ thuộc vào thời điểm trong ngày.
Trên hành tinh Hein, thủ đô của đế chế, có một hệ thống được quản lý bởi chính quyền thành phố với nhiệm vụ vận chuyển cá nhân bằng xe con nhộng. Và bởi trên hành tinh Ittsu này không có thứ đó nên tôi phải chọn phương tiện khác.
Thêm nữa, tôi thật ra cũng thích tự mình dạo bước trên những con phố hơn.
Trên các tuyến đường mặt đất và cả “đường không” — khu vực trên không nơi xe được phép lưu thông — những chiếc xe bay và mô tô bay lao vút qua nhau. Khung cảnh thành phố còn được tổ điểm thêm bằng đủ loại công trình từ thấp, trung đến cao tầng.
Người đi bộ qua lại trên các con phố cũng khá đông đúc. Những quảng cáo ba chiều xuất hiện khắp nơi, từ các cửa hàng vang lên những bài hát thịnh hành xen lẫn những đoạn nhạc quảng cáo. Tôi bắt gặp các quầy nước và quán cà phê trên mái nhà, những máy bán hàng và thùng rác biết đi, và một cửa hàng kẹo nơi nhân viên android để lộ cả cơ cấu bên trong. Tôi còn nhìn thấy một tòa chung cư cao tầng với bãi để xe ngay cạnh. Vì hầu hết thời gian của tôi trôi qua trong những môi trường đe dọa đến tính mạng, tôi thật sự rất thích ngắm nhìn những con phố yên bình và nhàm chán như thế này.
Tùy vào hành tinh và khu vực, sẽ có những nơi giống như khu ổ chuột cực kỳ không an toàn nên ở những chỗ đó tôi vẫn cần phải cẩn thận.
Cơ mà thành phố Palbea ít ra cũng có tỉ lệ tội phạm tương đối thấp, có lẽ tôi sẽ an toàn ở đây.
Địa chỉ của Animember nằm trong tòa nhà Mashitomo tại quận thương mại. Nơi này chật cứng với hàng tá cửa hàng bán đủ loại đồ sưu tầm anime, hàng theo sở thích, thẻ bài trao đổi và trò chơi. Seizaban cũng ở trong tòa nhà này luôn.
Có lẽ một phần vì tôi đến đúng lúc người ta đi ăn trưa nên Animember không có nhiều khách lắm.
Tỷ lệ giữa nhân viên android và con người trong cửa hàng là năm mươi năm mươi. Thỉnh thoảng android còn cosplay để chào mừng khách hàng nữa. Cũng bởi chúng có thể dễ dàng thay đổi bộ phận cơ thể nên đôi khi kết quả trông giống hệt nhân vật gốc.
Hiện giờ, nhân vật Chisato Nishikino và Takina Kamigishi từ "Reset Recall" đang cực kỳ nổi tiếng.
Tôi bắt đầu tìm tập mới nhất của mấy tựa tiểu thuyết, truyện tranh và doujinshi yêu thích. Sau khi thanh toán, tôi hướng đến Seizaban và tận hưởng việc vùi đầu vào những bộ truyện cũ. Rời khỏi đó xong, tôi dành thời gian lượn lờ khắp Mashitomo trước khi quay về.
Sau khi thời gian bữa trưa đã qua và các quán ăn đã vãn khánh, tôi ghé vào một nhà hàng đồ ăn nhanh. Tôi định sẽ về nhà rồi đến Hội Đánh thuê.
Lý do cho việc này là vì trong lúc ăn trưa, tôi nhận được một lệnh triệu tập đột xuất. Chúng tôi thường gọi nó là “lệnh đỏ”.
Hôi Đánh thuê có thể gửi những lệnh này đến bất kỳ thành viên nào. Trừ khi vắng mặt do lý do bất khả kháng, ai cũng buộc phải đến. Về lý do được miễn thì có mấy thứ như đang trong nhiệm vụ khác, bị thương dẫn tới không thể vận động hoặc mắc bệnh (hoặc đang mang thai đối với thành viên nữ). Tàu chiến bị mất hay đang bảo trì cũng được miễn.
Có vẻ lệnh triệu tập này được gửi tới các thành viên thuộc mọi chi nhánh của Hội Đánh thuê trong phân khu Poeto. Cố tình phớt lờ hay từ chối sẽ dẫn tới một vài hình phạt đáng kể.
Vì thế, tôi đã về nhà sửa soạn mọi thứ cần thiết để có thể lên đường bất cứ lúc nào rồi đi thẳng đến Hội. Tôi gặp Lohnes.
“Sao rồi.”
“Này. Cậu tới trễ.”
“Tôi bị bất ngờ vì khi đang ăn trưa thì chợt có lệnh đến. Vậy sao bọn họ lại gửi lệnh đỏ thế?”
Lão già Lohnes trả lời, thái độ cực kỳ không thoải mái.
“Nếu cậu muốn thông tin chi tiết thì chờ ba mươi phút nữa sẽ có một cuộc họp của phía quân đội. Nhưng nhìn chung có vẻ họ đang tính bảo chúng ta bắt đầu một chiến dịch lớn để dọn không tặc.”
Và thế là ba mươi phút sau, tất cả lính đánh thuê đã đến được yêu cầu tập trung tại sảnh chính nơi hay dùng làm lễ. Trong đám đông, tôi chợt thấy bóng dáng của Quý ngài Cáu kỉnh, Quý ngài Anh hùng và Fialka.
Nhưng thế cũng nghĩa là…
“Lâu rồi không gặp. Thuyền trưởng Ouzos.” Ai đó vui vẻ chào tôi, giọng như đang líu lo.
“Tôi biết cô sẽ tới mà…” Tôi thở dài.
Wrist-Com của tôi vừa nhận được cuộc gọi từ chiếc chiến cơ hạng nhẹ WVS-09 – Rossweisse, hiện đang được sở hữu bởi Quý ngài Cáu kỉnh. Cổ là một loại siêu vũ khí tự ý thức vừa được đào lên từ một cái phế tích văn minh cổ đại nào đó.
Dù chắc chắn là bản thân đã cho cổ vào danh sách đen trên cả tàu lẫn Wrist-Com nhưng tôi quyết định bỏ qua không nghĩ về việc cổ lọt qua kiểu gì.
“Ngài đã có câu trả lời mới về đề nghị trở thành đồng đội của tôi chưa ạ?”
Mặc dù chiếc Wrist-Com tôi dùng thuộc loại khá nhỏ, nó vẫn được trang bị màn chiếu, cho phép tôi thấy rõ nụ cười nhẹ của Rossweisse.
“Tôi nhớ là đã từ chối rồi mà nhỉ? Chưa kể, nếu cô ở đây nghĩa là cô vẫn cặp với Quý ngài Cáu kỉnh?” Tôi hỏi, nói rõ ý định của mình và tình trạng hiện giờ của cổ.
Câu trả lời của Rossweisse khá tàn nhẫn.
“Gã ta khóc lóc và cầu xin tôi cho gã trở lại nên chúng tôi vẫn đang cặp với nhau. Nhưng tôi đã chuẩn bị sút gã đi bất cứ lúc nào.”
Đúng như tôi nghĩ: Rossweisse không hề đáng tin.
Bởi vì kỹ năng của tôi cao hơn Quý ngài Cáu kỉnh nên cô ta mới đề nghị với tôi. Nói cách khác nếu cổ tìm được đối tượng mới vượt trội hơn, tôi sẽ bị cổ quẳng đi như Quý ngài Cáu kỉnh kia.
Trong khi tôi còn đang trò chuyện với cô ta, một người lính trung niên vạm vỡ đứng trên bục hiện lên trước mặt chúng tôi thông qua hình chiếu.
“Được rồi, chúng ta sẽ bắt đầu cuộc họp triển khai nội dung nhiệm vụ! Lính đánh thuê, chú ý!” Ông ta hét lên gọi chúng tôi.
Tôi cứ tưởng ông ta sẽ giải thích chiến lược cho nhiệm vụ lần này nhưng xem ra không phải.
“Được rồi, cho phép tôi giải thích nhiệm vụ.”
Một người mới bước lên bục thay ông ta. Đó là một sĩ quan cũng nổi tiếng trong bộ máy tuyên truyền của quân đội như Riol Barnekust lúc trước. Người vừa bước lên bục phát biểu là Đại úy Priscilla Hyliat.
Cô là con gái của Đại tướng Lascoz Hyliat — một người ưu tú và tài năng đến mức nhiều người xem ông là một trong hai quân nhân xuất sắc nhất trong hàng ngũ Quân đội Đế chế — và hiện đang giữ chức phó chỉ huy Đội Cận vệ Hoàng gia. Với mái tóc đen, đôi mắt tím và làn da trắng như sứ, cô là một mỹ nhân sở hữu vóc dáng khiến người ta phải ngước nhìn. Chẳng đếm nổi bao nhiêu gã đã bị cô nàng hớp hồn. Thêm nữa, khi nhắc đến năng lực chỉ huy chiến thuật và duy trì tính hiệu quả của hậu cần, nghe nói cô ta còn vượt qua cả cha mình
Từ góc nhìn của bộ máy tuyên truyền, cô ta quả là một mẫu vật hoàn hảo.
Với biểu cảm nghiêm trọng, Đại úy Hyliat giải thích kế hoạch của nhiệm vụ này.
“Trong chiến dịch này, nhiệm vụ của lính đánh thuê là chiếm giữ các cứ điểm trong đợt tấn công của chúng ta vào căn cứ của băng không tặc Kaides. Chiến dịch lần này đóng vai trò vô cùng quan trọng trong nỗ lực xóa sổ băng không tặc Kaides tàn ác và hùng hậu.”
“Tôi ghét cô ta.” Rossweisse thì thầm, lẩm bẩm nguyền rủa cô nàng đại úy kia.
Sự thật là Rossweisse không phải kẻ duy nhất tỏ thái độ đó với Đại úy Hyliat. Nói sao nhỉ? Dù Đại úy hành động như một quân nhân, cô ta luôn mang một bầu không khí khiến người khác vô thức muốn bảo vệ. Cô ta cũng tỏ ra cực kỳ khéo léo trong việc thao túng và nhờ vả người khác.
Chưa kể, đây còn không giống kỹ năng cô ta học được mà gần như là tài năng thiên bẩm. Nói thẳng ra, cô ta là kiểu người mà cảm giác như sinh ra đã có chút tinh ranh. Tuy vậy, rất có thể cô chỉ đang làm công việc của mình một cách hết sức nghiêm túc, và chính điều đó lại khiến danh tiếng của cô trở nên có thiện cảm hơn nữa.
Mà chắc gì cô ta sẽ dính dáng gì đến tôi. Chưa kể bản thân tôi cũng không thật sự hứng thú với cổ.
“Thêm nữa, khi tiến hành chiến dịch này, chúng ta sẽ được hỗ trợ từ một nguồn lực cực kỳ mạnh mẽ và quen thuộc.”
Đại úy Hyliat nhìn sang hướng một người đàn ông mặc bộ đồ phi công màu đen – hình như là hàng đặt may. Trên màn hình chiếu hiện lên hình ảnh ông ta.
“Lính đánh thuê mọi người hẳn đã quen với vị này. Trong tổ chức gọi là Hội Đánh thuê, có một người đã từng đặt chân đến mọi nơi trong vũ trụ đã biết. Xin giới thiệu, một trong mười hai người được xếp hạng Vua: Albert Sirclud!”
Khi nghe tên mình xướng lên, người đàn ông mặc đồ đen giơ một cánh tay lên ra hiệu muốn phát biểu.
