Thắp Lại Thanh Xuân

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

558 3756

Công Chúa Phản Diện Sẽ Không Chết Trong Cuộc Chiến Vương Quyền

(Đang ra)

Công Chúa Phản Diện Sẽ Không Chết Trong Cuộc Chiến Vương Quyền

一个路过的five

Mọi chuyện hình như bắt đầu đi chệch hướng rồi...

30 152

Không Ngừng Chinh Phục Thiếu Nữ Và Cố Gắng Để Không Bị Họ Giết

(Đang ra)

Không Ngừng Chinh Phục Thiếu Nữ Và Cố Gắng Để Không Bị Họ Giết

Tiểu Nha Tê Hạn Đồng

Chàng thiếu niên am hiểu tâm lý học vô tình có được năng lực đọc thấu suy nghĩ và dự đoán cái chết. Thế nhưng chẳng hiểu vì sao, những cô nàng cầm dao phay truy sát cậu ở phía sau lại ngày một đông hơ

580 1500

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

448 29732

Tôi đã được tái sinh vào một thế giới trò chơi mà tôi không biết gì về nó, nhưng tôi sẽ bảo vệ thế giới gốc bằng tất cả sức mạnh của mình

(Đang ra)

Tôi đã được tái sinh vào một thế giới trò chơi mà tôi không biết gì về nó, nhưng tôi sẽ bảo vệ thế giới gốc bằng tất cả sức mạnh của mình

ウスバー

Đây là câu chuyện về một nhân vật chính bị ném vào một thế giới mà anh không biết một chút nào, chiến đấu hết mình bằng nỗ lực và nghị lực để chạy ngược chiều với cốt truyện gốc!

81 898

Tập 01 - Chương 84: Mở thư

Chương 84: Mở thư

【Lý Lạc:】

【Chào cậu】 

【Cậu có lẽ sẽ thấy lạ, tại sao tôi lại viết thư cho cậu】 

【Tôi chỉ có thể nói, cô gái càng xinh đẹp thì cậu càng tiếp cận cô ấy, cậu sẽ càng rơi vào cái bẫy của nhan sắc】

 【Tôi rất thất vọng về cậu, nếu cuối cùng cậu không gia nhập câu lạc bộ Văn học, có lẽ tôi còn đánh giá cậu cao hơn một chút】 

【Nhưng rốt cuộc cậu vẫn bị Từ Hữu Ngư dụ dỗ vào câu lạc bộ Văn học, chẳng qua chỉ là mẩu củi khô góp phần thêm vào việc cô ta leo lên chức chủ nhiệm mà thôi】

 【Cậu có lẽ vẫn đang tự đắc trong lòng, tận hưởng sự đãi ngộ khác biệt, đắm chìm trong ảo tưởng vạn nhất cô ta thích mình】

 【Ở đây, tôi chỉ có thể nhẫn tâm đâm thủng bong bóng trong lòng cậu, nói cho cậu biết một số sự thật tàn khốc】 

【...】

Hơn hai trăm chữ trên mới chỉ là phần mở đầu. Phía sau là đủ thứ chuyện về Từ Hữu Ngư, một số việc cô ấy làm bị suy diễn vô căn cứ từ góc độ thuyết âm mưu, khiến khóe miệng Lý Lạc co giật liên hồi. Hóa ra sự đố kỵ giữa các cô gái lại khiến góc nhìn sự việc trở nên như thế này sao?

Lý Lạc càng xem càng thấy vui, không ngờ ngay cả ở một ngôi trường như Phụ thuộc số 1 cũng không thiếu những kẻ kỳ quặc. Chẳng qua là hướng phát triển của sự kỳ quặc hơi khác nhau một chút thôi. Cứ lấy bức thư của Tần Nhã Vi này mà nói, cả bài chẳng có từ ngữ chửi bới nào nhưng lại có thể cảm nhận được sự chán ghét và đố kỵ của cô ta đối với Từ Hữu Ngư ở khắp mọi nơi. Chẳng trách ngay cả Từ Hữu Ngư cũng phải khen ngợi một tiếng là kẻ viết văn giỏi.

Chuyện này nếu đặt ở trường cấp ba kiếp trước của cậu, chuyện các bạn nữ đánh nhau cậu còn nghe qua, nhưng đúng là chưa từng thấy kiểu viết thư mỉa mai châm chọc thế này. Đúng không hổ là câu lạc bộ Văn học nha. Những thứ khác Lý Lạc vẫn chưa nhìn ra lắm, nhưng cái bản lĩnh mắng mỏ lẫn nhau giữa những người làm văn chương này thì đúng là có thừa kế được chút ít tinh túy.

Sau khi xem xong thư của Tần Nhã Vi, Lý Lạc đặt nó sang một bên, sau đó nhìn ba bức thư còn lại, cầm bức của Hoa Tú Tú lên. Mở phong bì ra, nét chữ thanh tú của Hoa Tú Tú hiện ra trên mặt giấy.

【Lớp trưởng:】 

【Chào cậu】 

【Lý do viết bức thư này không phải là muốn trở thành bạn thư với cậu, chỉ là có vài lời trong lòng, có lẽ dùng cách này mới dễ dàng nói ra miệng hơn】

 【Tớ phải nói lời cảm ơn cậu】

 【Trước đây tớ cảm thấy bản thân có chút tự cao tự đại, vì chức vị lớp trưởng mà thậm chí còn ngầm mỉa mai cậu trong lúc tranh cử】 

【Sau đó tớ phát hiện ra, rất nhiều việc cậu làm đều là những việc mà tớ trước đây không làm được, thậm chí nghĩ cũng không nghĩ tới】 

【Điều này đã làm tớ thay đổi rất nhiều quan niệm và cái nhìn】

 【Cho nên lần bầu cử ban cán sự này tớ đã không lên đài】 

【Tớ tự nhận thấy ở lớp 8 hiện tại, tớ không phải là sự lựa chọn tốt nhất】 

【Lý Lạc làm lớp trưởng, tớ nghĩ hiện tại trong lớp chắc không có mấy người thấy có vấn đề gì】

 【Nhưng nếu là tớ, cho dù thực sự trở thành lớp trưởng, e rằng cũng sẽ có người cảm thấy không xứng đáng】 

【Khi tớ nhận ra điều này, tớ hiểu rằng khoảng cách giữa tớ và cậu ở phương diện này xa đến mức nào】

【Cho nên...】 

【Rất vui được tiếp tục đảm nhận chức vụ lớp phó lớp 8】 

【Quãng đời cấp ba sau này, xin lớp trưởng chỉ giáo nhiều hơn】 

【—— Hoa Tú Tú】 

【Ngày 6 tháng 9 năm 2014】

Lý Lạc: "..." Cái đồ nhà cậu cứ tranh cử đi chứ! Bị thuyết phục hoàn toàn là cái quái gì thế? Lý Lạc xem xong thư của Hoa Tú Tú, có chút không nói nên lời. Không ngờ đám người này không lên đài tranh cử lớp trưởng lại là vì trước đó cậu làm quá tốt? Biết thế đã không đối xử tốt với các cậu như vậy, đúng là lấy oán báo ân mà!

Lý Lạc bất lực lắc đầu, nhìn sang hai bức thư còn lại, đưa tay chạm vào bức của Từ Hữu Ngư trước.

【Gửi cậu em khóa dưới yêu quý:】 

【Chị sẽ không nói câu chào em nữa, nghe sến súa quá】 

【Rất vui vì em có thể gia nhập câu lạc bộ Văn học, góp một phần sức lực cho việc chị trở thành chủ nhiệm, haha~】 

【Nếu theo suy nghĩ của Tần Nhã Vi, ước chừng sẽ nghĩ là chị đã dùng mỹ nhân kế gì đó chăng】 

【Đáng hận là chị còn phải dùng một tháng làm vệ sinh để hoàn trả!】 

【Nếu em còn chút lương tâm, có lẽ nên miễn giảm cho chị một chút】 

【Tóm lại là, rất vui được quen biết em, điều này đã thêm không ít niềm vui cho cuộc sống thuê nhà của chị, cũng như là sự thèm ăn nữa】 

【Cơm em nấu rất ngon, chị rất thích】 

【Nhưng dù sao cũng là câu lạc bộ Văn học, với tư cách là phó chủ nhiệm, vẫn phải làm gương cho mọi người】 

【Dưới đây là một số danh sách sách gần đây của chị, xin chia sẻ với em】 

【Tiểu thuyết truyền thống:】 

【...】 

【Tập tản văn:】 

【...】

【Dã sử dật sự:】 

【...】 

【Giải trí mạng:】 

【...】 

【"Tôi thực sự không phải là minh tinh"】 

【Trên đây là những thứ không biết em có hứng thú không, mong chờ em cũng chia sẻ một số tác phẩm yêu thích của mình】 

【—— Học tỷ Từ Hữu Ngư xinh đẹp và tự tin】 

【Ngày 6 tháng 9 năm 2014】

Khi thấy cái tên "Tôi thực sự không phải là minh tinh" xuất hiện trong mục văn học mạng, Lý Lạc ôm mặt thở dài. Nếu không phải bản thân chưa từng để lộ bất kỳ dấu vết nào, Lý Lạc đều phải nghi ngờ cái đồ này có phải cố ý hay không nữa. Nhưng chị và Tần Nhã Vi đúng là hiểu rõ lẫn nhau thật đấy... Lý Lạc bật cười lắc đầu, đột nhiên cảm nhận được niềm vui của việc qua lại bằng thư từ rồi. Thỉnh thoảng đọc thư như thế này, quả thực cảm giác khác hẳn với việc nói chuyện trực tiếp.

Nghĩ đến đây, Lý Lạc lại nhìn sang bức thư cuối cùng. Không biết Ứng Thiền Khê đã viết những gì.

【Đồ ngốc nghếch:】 

【Thấy cậu chắc chẳng có ai gửi thư cho đâu, tớ mới đại phát từ bi viết bức thư này đấy】 (vết gạch xóa) 

【Bọn mình bình thường ở cùng nhau, cảm giác trong thư cũng chẳng có gì hay để nói】 

【Nhưng cứ hễ nghĩ đến việc sẽ cùng cậu ngồi trong phòng học trường Phụ thuộc số 1, vẫn thấy thật kỳ diệu】 

【Mới chỉ vài tháng trước, tớ còn tưởng chúng ta sắp phải xa nhau rồi】 

【Khi tớ phát hiện cậu bắt đầu buông xuôi bản thân, thực ra tớ đã rất buồn】 

【Nhưng cậu đã cho tớ một điều bất ngờ】 

【Nhưng tớ hy vọng nếu còn có lần sau, cậu vẫn nên nói rõ với tớ thì tốt hơn】 

【Kiến thức cấp hai vẫn còn khá đơn giản, còn nếu là kỳ thi đại học, có tớ giúp ôn tập chắc chắn sẽ mạnh hơn nhiều so với việc cậu tự mình nỗ lực mù quáng】 

【Cậu đã hứa với tớ sẽ thi đỗ đại học Tiền Giang, nhưng lần thi khảo sát đầu năm này cậu chỉ đứng thứ hơn ba trăm toàn khối, vẫn phải tiếp tục cố gắng hơn nữa mới được】 

【Có vấn đề gì không hiểu, cứ việc đến hỏi tớ bất cứ lúc nào, đừng có lúc nào cũng giữ kẽ như vậy được không, tớ là đứng đầu khối đấy nhé】 

【Còn nữa nè】 

【Cậu cảm thấy ở trong lớp thế nào? Làm lớp trưởng có vui không? Hay là thực sự thấy mệt?】 

【Nếu thực sự không muốn làm, vạn nhất ảnh hưởng đến hiệu quả học tập của cậu, tớ nghĩ cậu cũng có thể nói một tiếng với giáo viên chủ nhiệm bên cậu】 

【Lúc lên lớp cũng phải nghiêm túc nghe giảng, đừng có lơ đễnh, trước đây cậu toàn thích lúc lên lớp tán gẫu với Triệu Vinh Quân trên vở nháp, nhớ sửa cái tật xấu này đi】 

【Sau đó thì... nếu cậu cảm thấy mỗi tối đều phải vào bếp làm đồ ăn đêm hơi mệt, nhưng lại ngại từ chối yêu cầu của học tỷ, thì cậu cứ lén lút nói riêng với tớ, tớ sẽ nghĩ cách】 

【Tớ biết nấu ăn là một việc rất vất vả, cậu không thể vì quan tâm đến cảm nhận của người khác mà để bản thân chịu ấm ức】 

【Hoặc cậu cũng có thể dạy thêm cho tớ, sau này tớ cũng có thể giúp đỡ thêm chút việc trong bếp】 

【Ngoài ra, mỗi ngày cậu phải ngủ sớm một chút, không được chơi máy tính nhiều, cậu đã hứa với tớ rồi đấy, nếu không tớ không biết ăn nói thế nào với chú dì đâu】 

【Chăn màn ga giường đều phải siêng thay giặt, nếu cậu lười làm, lần tới lúc tớ dọn dẹp sẽ giúp cậu xử lý luôn】 

【Nhưng sau kỳ thi cấp ba, tớ cảm thấy cậu đã trưởng thành hơn rất nhiều, chắc cũng không cần tớ phải lo lắng nhiều như thế nữa rồi】 

【Tóm lại, rất vui vì chúng ta vẫn có thể ở cùng một trường cấp ba】 

【Tương lai, tớ cũng hy vọng chúng ta vẫn có thể ở cùng một trường đại học】 

【Cho nên cậu phải cố gắng lên đấy!】 

【Đừng phụ sự kỳ vọng của tớ dành cho cậu】 

【Ồ đúng rồi, không được cho người khác xem đâu đấy, nếu không tớ giết cậu luôn】 

【—— Ứng Thiền Khê】 

【Ngày 6 tháng 9 năm 2014】

Lý Lạc: "..." Đây là cái mà cậu nói ở đoạn đầu, là "cảm giác trong thư chẳng có gì hay để nói" đấy hả? Năm bức thư, ngoại trừ bức thư tố cáo dài hơn một nghìn chữ của Tần Nhã Vi ra, thì chính là cậu viết nhiều nhất đấy biết không.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!