Chương 209: Giả vờ ngủ
Cảm nhận được sức nặng trên hai vai, Lý Lạc vô cùng có nguyên tắc mà xem hết bộ phim.
Cũng may lần này cậu thông minh, chọn bộ phim chỉ dài tiếng rưỡi, đến hơn một giờ sáng, cuối cùng cũng xem tới đoạn kết.
Nhìn nam nữ chính trong phim ôm hôn nhau làm hòa, Lý Lạc lặng lẽ gập máy tính lại, sau đó nhìn sang hai bên.
Kết quả, vào một khoảnh khắc nào đó.
Lý Lạc cũng không biết có phải mình hoa mắt hay không.
Cứ cảm thấy Nhan Trúc Sanh hình như vừa chớp mắt một cái.
Mịa nó cậu không lẽ nãy giờ vẫn luôn giả vờ ngủ đấy chứ?
Lý Lạc ôm lấy mối nghi ngờ như vậy, bất động thanh sắc mà tĩnh lặng lại.
Đầu tiên cậu đỡ lấy đầu Ứng Thiền Khê, cẩn thận đặt cô nằm xuống gối.
Sau đó quay đầu nhìn sang Nhan Trúc Sanh, cũng đặt cô nằm xuống như vậy.
Sau đó, cậu liền từ cảm giác của tay mà nhận ra điều bất thường.
Dù sao người khi thực sự ngủ say, cả người đều ở trạng thái không còn sức lực, đỡ đầu thấy nặng trịch.
Nhưng Lý Lạc lúc đỡ đầu Nhan Trúc Sanh đặt xuống, lại cảm nhận rõ ràng cổ của cô cũng đang hơi dùng sức theo bản năng.
Điều này khiến cậu cười khẩy, nhìn Nhan Trúc Sanh đang im lặng "ngủ say" trước mặt, tròng mắt đảo quanh một lượt.
Cậu thò tay vào trong chăn, nắm lấy tay Nhan Trúc Sanh, rồi kéo ra ngoài.
Sau đó cậu xách cổ tay Nhan Trúc Sanh, giơ cao lên, vừa giơ vừa lẩm bẩm trong miệng: "Nghe chuyên gia nước ngoài bảo, khi người ta ngủ say, nếu giơ tay lên thì sẽ theo bản năng cứ giơ mãi như vậy, nếu mà rơi xuống thì chứng tỏ là đang giả vờ ngủ."
Nói xong, Lý Lạc buông tay mình ra.
Quả nhiên, cánh tay Nhan Trúc Sanh giơ cao chót vót, không có ý định nhúc nhích chút nào.
Thấy cảnh này, Lý Lạc tức khắc bị cô làm cho phì cười, có chút dở khóc dở cười nhìn con bé này, chả biết phải nói gì cho phải.
"Được rồi được rồi, đừng giả vờ nữa." Lý Lạc vẻ mặt cạn lời, đưa tay nhéo nhéo gò má trắng hồng của Nhan Trúc Sanh, "Học xấu rồi nhé, còn giả vờ ngủ nữa cơ à?"
Nhan Trúc Sanh bị cậu nhéo thì mở mắt ra, mặt không cảm xúc nói: "Lý Lạc, cậu nhéo tớ tỉnh rồi."
"Thế thì thật là ngại quá đi mà." Lý Lạc trợn trắng mắt.
Cũng không biết con bé này là ngay từ đầu đã giả vờ ngủ, hay là vốn dĩ thực sự ngủ thiếp đi, nhưng giữa chừng lại tỉnh dậy.
Dù sao đi nữa, hiện tại đang tỉnh là tốt rồi.
"Phim cũng xem xong rồi, cậu nên về phòng ngủ đi." Lý Lạc nói.
"Thế còn Khê Khê?"
"Cậu ấy ngủ say rồi, cứ để cậu ấy ngủ đi đã."
"Thế tớ cũng ngủ say rồi." Nhan Trúc Sanh nhắm mắt lại, làm bộ không thèm nói chuyện nữa tớ thực sự ngủ say rồi đây.
Lý Lạc suýt nữa thì bị cô làm cho tức cười.
"Giường lớn đơn đẹp đẽ không ngủ, cứ phải đi chen chúc à?"
"Cảm thấy rất an tâm." Nhan Trúc Sanh lại mở mắt ra, "Không thể ngủ cùng nhau sao?"
"Không thể."
"Thế tại sao Khê Khê lại được?"
"Bởi vì cậu ấy ngủ say rồi."
"Tớ cũng có thể ngủ say được mà."
"Ít nhất hiện tại cậu đang tỉnh."
"Lý Lạc cậu đáng ghét quá."
"Này này, đừng có công kích cá nhân nha."
Lý Lạc đấu khẩu với cô vài phút, thấy dáng vẻ kiên định này của cô, rốt cuộc cũng mềm lòng, bất lực nói: "Ngủ ở đây cũng được, nhưng cậu phải mang chăn của mình qua."
"Tại sao?"
"Khê Khê lúc ngủ thích tranh chăn, tớ sợ cậu buổi tối bị lạnh."
"Ồ." Nhan Trúc Sanh lần này mới chịu leo xuống giường, đi ra khỏi phòng ngủ của Lý Lạc, một lúc sau, cô ôm chăn trở lại đây.
Kết quả Lý Lạc định thần nhìn lại, tức khắc kỳ quái hỏi: "Sao cậu mang tới tận hai chiếc chăn?"
"Cái này là của tớ." Nhan Trúc Sanh đặt chiếc chăn của mình xuống, sau đó lại đặt chiếc chăn kia sang phía Ứng Thiền Khê, "Chiếc này là của Khê Khê."
"... Cậu mang của cậu ấy sang làm gì?"
"Không phải cậu bảo Khê Khê buổi tối sẽ tranh chăn sao?" Nhan Trúc Sanh vẻ mặt thuần khiết nói: "Tớ sợ cậu bị lạnh."
Nghe câu nói quen thuộc này, Lý Lạc tức khắc im lặng, không còn gì để nói.
Thế là hai phút sau, ba người nằm song song trên giường, mỗi người một chiếc chăn.
Lý Lạc vì chăn của mình khá lớn, không gian ở giữa lại nhỏ, đành phải đắp chăn của mình lên trên chăn của hai người bên cạnh.
Nhưng dù sao đi nữa, có sự ngăn cách của chăn, cuối cùng cũng có thể giúp cậu ngủ yên ổn.
Nhan Trúc Sanh cũng không có thêm động tác nhỏ nào dư thừa, đại khái là thực sự rất tò mò về cảm giác ngủ cùng bạn bè.
Sau khi Lý Lạc đồng ý cho cô ngủ lại, cô quả thực rất nhanh đã chìm vào giấc nồng, nhịp thở dần dần ổn định.
Lý Lạc nhìn sang hai bên, một bên là góc nghiêng đáng yêu hơi bĩu môi khi ngủ say của Ứng Thiền Khê.
Bên kia, chính là góc nghiêng tinh tế vô cùng điềm tĩnh và an ổn khi đã ngủ của Nhan Trúc Sanh.
Lần trước Từ Hữu Ngư và Ứng Thiền Khê ngủ bên cạnh cậu, vì bản thân cậu cũng mơ mơ màng màng, nên mãi đến lúc tỉnh lại phát hiện ra sự thật mới có chút hoảng hốt.
Nhưng lúc này là trước khi ngủ đã ý thức được sự thật này, tâm thái ít nhiều có chút không giống lắm.
Đến mức cậu hơi khó đi vào giấc ngủ.
Ngay cả việc trở mình cũng không làm được, dù sao bị kẹp giữa hai người, không gian có hạn, trở mình dễ làm hai cô nàng tỉnh giấc.
Thế là không biết từ lúc nào, Lý Lạc mới chìm vào giấc ngủ sâu.
Cho đến khi ánh nắng ban mai len lỏi qua rèm cửa, chiếu rọi căn phòng ngủ hơi sáng lên.
Lý Lạc đang ngủ say cảm thấy cánh tay mình bị ai đó giơ lên.
Giây tiếp theo, cánh tay rơi phịch xuống bụng, tức khắc làm cậu giật mình tỉnh giấc.
Quay đầu nhìn lại, liền thấy Nhan Trúc Sanh đang vẻ mặt tò mò định tiếp tục giơ tay cậu lên, khiến Lý Lạc một trận ngơ ngác: "Cậu làm gì thế?"
"Tớ đang xem cậu có giả vờ ngủ không." Nhan Trúc Sanh nói một cách nghiêm túc, "Cậu xem chuyên gia nước ngoài nào nói thế vậy? Ông ta là kẻ lừa đảo."
"Rõ ràng là cậu dễ lừa hơn thì có." Lý Lạc bất lực bật cười, "Rõ ràng là thứ đem ra để lừa trẻ con thôi mà cậu cũng tin, cậu cái này còn dễ lừa hơn cả học sinh tiểu học."
"Ngay từ đầu tớ đã biết là giả rồi." Nhan Trúc Sanh vẻ mặt nghiêm túc nói, "Tớ chỉ là tương đối tin tưởng cậu thôi."
"Thế trách tớ à?"
"Trách cậu."
"Vậy cậu ngủ no chưa?"
"No rồi." Nhan Trúc Sanh gật đầu, "Đi chạy bộ thôi?"
"Được."
Hai người leo xuống giường, rón rén đi vào nhà vệ sinh, không làm thức tỉnh Ứng Thiền Khê vẫn còn đang ngủ say.
Lúc rửa mặt, Lý Lạc nhìn thời gian trên điện thoại, phát hiện đã hơn bảy giờ sáng rồi.
Đúng là đã lâu lắm rồi mới ngủ dậy muộn như thế này.
"Cái này là bàn chải với cốc đánh răng lần trước cậu dùng này." Lý Lạc chỉ vào bộ đồ đánh răng trên giá nói.
Trước đó lần đầu Nhan Trúc Sanh ở lại đây, buổi chiều cùng Từ Hữu Ngư đi siêu thị mua đồ ăn vặt thì tiện tay mua luôn một ít đồ vệ sinh cá nhân.
Sáng hôm sau Nhan Trúc Sanh liền chạy vào phòng ngủ Lý Lạc đánh răng ở chỗ cậu, kết quả bộ đồ đánh răng này cứ để lại đây luôn, cũng không mang sang nhà vệ sinh bên kia.
Lúc này xem ra lại đỡ được rắc rối đi tới đi lui.
Hai người dùng chung một bồn rửa mặt, sau khi vệ sinh cá nhân đơn giản xong, Nhan Trúc Sanh liền về phòng ngủ mình để thay quần áo.
Lý Lạc thì nhìn Ứng Thiền Khê trên giường một cái, nghĩ đi nghĩ lại, vẫn là cầm quần áo vào nhà vệ sinh thay xong rồi mới đi ra.
Sau đó cậu tới cạnh giường, ôm chiếc chăn của Nhan Trúc Sanh lên, mang về phòng ngủ của cô đặt gọn gàng.
Hai người thu dọn một phen, liền rủ nhau xuống lầu chạy bộ buổi sáng.
Chạy một vòng quanh khu chung cư, ăn bữa sáng, rồi mua thêm một phần cho Từ Hữu Ngư và Ứng Thiền Khê.
Về đến nhà bảo Nhan Trúc Sanh gọi hai người kia dậy ăn cơm, Lý Lạc thì một mình trở về phòng ngủ, cuối cùng cũng giành lại được không gian riêng tư, tranh thủ lúc rảnh rỗi bắt đầu gõ chữ.
Đợi đến buổi sáng ba cô gái đi chợ mua thức ăn, bốn người ở đây cùng nhau ăn bữa cơm góp chung cuối cùng tại Bích Hải Lan Đình, buổi chiều liền ai về nhà nấy.
Tuy nhiên, trước khi đi, Nhan Trúc Sanh rút từ trong cặp ra một bức thư, âm thầm nhét vào lòng bàn tay Lý Lạc.
"Cái gì đây?" Lý Lạc cầm bức thư Nhan Trúc Sanh đưa tới, không khỏi nhướng mày hỏi.
"Thư bạn qua thư." Nhan Trúc Sanh nghiêm túc nói.
"Hai đứa mình cũng đâu phải bạn qua thư đâu."
"Bây giờ là bạn rồi." Nhan Trúc Sanh thấy cậu định bóc ra ngay, lập tức ấn tay cậu lại, "Cậu về nhà rồi hãy xem."
"Bên trong viết thứ gì không thể để người ta thấy à?"
"Lần đầu tiên tớ viết thư cho người khác." Nhan Trúc Sanh chớp chớp mắt, "Có chút xấu hổ."
Lý Lạc nhìn khuôn mặt trắng trẻo hồng hào của cô, nheo mắt nói: "Sao tớ không nhìn ra vẻ xấu hổ của cậu vậy nhỉ?"
"Lý Lạc, cậu nói nhiều quá." Nhan Trúc Sanh đeo cặp lên vai, đi ra cửa thay giày, "Tớ đi trước đây, mùng 2 gặp lại."
Nói xong, Nhan Trúc Sanh liền chào tạm biệt cả Ứng Thiền Khê và Từ Hữu Ngư đang thu dọn hành lý trong phòng ngủ, rồi rời khỏi căn 1502.
Lý Lạc cúi đầu nhìn bức thư trong tay, trở về phòng ngủ cất nó vào cặp, định bụng đợi về đến nhà rồi mới tranh thủ xem thử.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
