Chương 172: Cầu xin cậu đấy
"Ơ? Lớp trưởng, câụ cũng đến à?"
Khi Từ Hữu Ngư đi theo Lý Lạc về phía bộ trống jazz, Thiệu Hữu Bằng đang dạy người khác chơi bass lập tức chú ý đến cô. Thực tế Từ Hữu Ngư đã không còn là lớp trưởng của cậu ta nữa. Khi phân lớp, cô chọn khối xã hội, hiện ở lớp 16. Còn Thiệu Hữu Bằng vẫn ở lại lớp 1. Nhưng nhìn thấy Từ Hữu Ngư, cậu vẫn theo phản xạ thốt ra tiếng gọi lớp trưởng.
Nghe thấy tiếng chào của Thiệu Hữu Bằng, Từ Hữu Ngư lịch sự gật đầu với cậu. Kết quả là Thiệu Hữu Bằng càng thêm hăng hái, vội hỏi: "Lớp trưởng, muốn thử chơi bass không? Tớ có thể dạy cậuị."
Nghe cậu ta nói vậy, Từ Hữu Ngư lập tức lắc đầu từ chối: "Không cần đâu, cậu cứ bận việc đi, người xếp hàng còn đang đợi kìa." Nói xong, cô chỉ vào Lý Lạc: "Có người nói muốn dạy tôi chơi trống jazz, tôi đến xem cậu ta có bốc phét không."
"Hả?" Thiệu Hữu Bằng ngẩn người, sau đó bật cười nói: "Lý Lạc đang đùa đấy à? Cậu ấy còn chưa chạm vào trống jazz bao giờ, sao có thể biết dùng?"
"Vậy sao?" Từ Hữu Ngư đầy nghi hoặc, nhưng vẫn theo Lý Lạc đến chỗ Ngưu Thanh Linh.
Chỉ thấy Lý Lạc cười hi hí nói với Ngưu Thanh Linh: "Chị Linh, cho em mượn bộ trống chơi tí được không?"
"Hửm?" Ngưu Thanh Linh vốn đang rảnh rỗi phát chán, thấy Lý Lạc đi tới còn tưởng có việc gì, kết quả lại là mượn trống: "Cậu cũng biết cái này?"
"Chỉ biết một chút xíu thôi." Lý Lạc ra dấu tay, ngón trỏ và ngón cái chụm lại, khiêm tốn nói: "Nhưng lòe mấy người ngoại đạo chắc không vấn đề gì."
"Vậy cậu lên đi." Ngưu Thanh Linh cũng là kiểu thích xem náo nhiệt, trực tiếp nhường chỗ, cười hì hì nói: "Trước đây cậu luyện qua rồi à?"
"Luyện qua một chút sơ sơ." Nhưng mà là luyện trong đầu.
Lý Lạc ngồi vào bộ trống, cầm lấy hai dùi trống, động tác thả lỏng, sau khi hai chân dẫm lên bàn đạp điều khiển liền nhanh chóng vào trạng thái. Thiệu Hữu Bằng và Tạ Thụ Thần đều tò mò ngó sang, Nhan Trúc Sanh cũng dừng cây guitar trong tay, nhìn về phía Lý Lạc.
Nhưng Lý Lạc chỉ cười với họ, sau đó vừa giơ dùi trống vừa hô: "Chuẩn bị, một hai ba, lên!"
Dứt lời, động tác của cậu đã hạ xuống. Nhịp trống quen thuộc lập tức lọt vào tai Thiệu Hữu Bằng và những người khác. Dưới sự dẫn dắt của sự phối hợp ăn ý nhiều ngày qua, bao gồm cả Nhan Trúc Sanh, mấy người lập tức vào trạng thái, thế mà lại theo nhịp trống nhanh chóng bắt vào đoạn đầu của bài hát "Trái Tim Dũng Cảm".
Ngưu Thanh Linh đầy kinh ngạc nhìn Lý Lạc đang vô cùng thoải mái, không ngờ tên này lại giấu nghề sâu như vậy. Trình độ đánh trống này cảm giác không hề kém cô chút nào. Nếu Lý Lạc biết Ngưu Thanh Linh đang ngạc nhiên điều gì, chắc chắn cậu sẽ có chút ngượng ngùng. Bởi vì thứ cậu mượn vốn dĩ là ký ức vận động của chính Ngưu Thanh Linh, hoàn toàn là sao chép 1:1. Dưới sự hỗ trợ của chế độ Linh hồn nhập thể, so với chính chủ thì hiệu quả gần như đúc cùng một khuôn.
Nhưng dù sao cũng là để dạy Từ Hữu Ngư chơi trống, nên Lý Lạc chỉ dẫn dắt Thiệu Hữu Bằng và mọi người diễn tấu một hai phút rồi dừng lại, ra hiệu cho họ tiếp tục để các bạn học khác trải nghiệm nhạc cụ.
Sau đó Lý Lạc mỉm cười nhìn Từ Hữu Ngư: "Chị à, thế nào? Muốn thử không?"
"Tôi có thể sao?" Từ Hữu Ngư đi đến cạnh Lý Lạc, tò mò ngắm nhìn bộ trống, "Cái này phải làm thế nào?"
"Chị ngồi vào đây trước đi." Lý Lạc nhường chỗ cho cô, sau khi Từ Hữu Ngư ngồi xuống thì đưa cho cô một dùi trống, mình giữ lại một cái.
"Cái này là trống bass (trống cái), dùng chân dẫm lên bàn đạp, chị dẫm một cái nó sẽ vang một tiếng." Lý Lạc chỉ vào chân phải của Từ Hữu Ngư, "Đúng, chính là như vậy."
Từ Hữu Ngư thử dẫm vài cái, nghe thấy tiếng trống trầm đục vang lên, lập tức thấy hứng thú: "Sau đó thì sao?"
"Chúng ta làm đơn giản thôi, chị nhìn cái trống này." Lý Lạc chỉ vào cái trống đối diện Từ Hữu Ngư, "Cái này gọi là trống lẫy (Snare), dùng dùi trống trong tay chị gõ vào đây."
Từ Hữu Ngư nghe theo chỉ huy của cậu, giơ dùi lên gõ một cái.
"Đừng căng thẳng thế, cánh tay thả lỏng một chút." Lý Lạc vỗ vỗ vào vai và cánh tay Từ Hữu Ngư, cả phần thân trên của cậu cúi xuống ngay sát đầu cô, tư thế như đang ôm hờ cô từ phía sau, "Lại lần nữa nào."
"Thế này?" Hai người dù sao cũng đã sống chung dưới một mái nhà mấy tháng trời, Từ Hữu Ngư chẳng hề để ý đến khoảng cách gần gũi này của Lý Lạc, chỉ làm theo lời cậu nói, gõ thêm một cái vào trống lẫy.
"Rất tốt, giờ làm theo lời tôi." Lý Lạc đưa dùi trống của mình ra nói với cô: "Bây giờ theo nhịp của tôi, tôi gõ chị gõ, chúng ta cùng làm."
Bùm, bùm, bùm. Tiếng trống lẫy vang lên đầy đơn điệu. Lý Lạc kiên nhẫn dẫn dắt cô, sau khi thấy cô dần quen với nhịp điệu này, cậu bảo cô tạm dừng lại rồi nói: "Giống nhịp vừa nãy, chị đừng dùng tay vội, dùng chân dẫm trống bass theo nhịp của tôi."
Nói xong, Lý Lạc tiếp tục gõ trống lẫy, còn Từ Hữu Ngư cũng làm theo lời cậu, bắt đầu dẫm bàn đạp, giữ nhịp trùng khớp với tiếng gõ trống của cậu.
"Rất tốt, chính là như vậy." Lý Lạc cười lên, "Bây giờ tôi dừng lại, chân chị đừng dừng, được không?" Từ Hữu Ngư gật đầu.
Thế là Lý Lạc dừng động tác, bên tai chỉ còn lại tiếng trống bass. Khi Từ Hữu Ngư đã quen nhịp, Lý Lạc lại đột ngột đưa dùi trống của mình ra, xen kẽ vào nhịp trống bass, gõ vang trống lẫy. Thế là một tiếng trống bass, một tiếng trống lẫy, hai thứ vang lên đan xen. Khung nhịp cơ bản đã sơ bộ hình thành.
"Rất tốt, giữ nhịp chân, sau đó tay theo động tác của tôi, nào." Tay trái Lý Lạc đưa ra, đỡ lấy cánh tay đang cầm dùi trống của Từ Hữu Ngư, dẫn dắt cô gõ vào trống lẫy.
Động tác này khiến hai người trông có vẻ thân thiết hơn. Khi Thiệu Hữu Bằng thoáng thấy cảnh này, cậu ta lập tức vừa hâm mộ vừa ghen tị, trong lòng còn thấy bất bình. Cái thằng Lý Lạc này, có Nhan Trúc Sanh rồi còn chưa đủ sao, sao lại còn tán tỉnh cả lớp trưởng yêu quý của mình nữa? Quá đáng rồi đấy!
Nhưng thấy Từ Hữu Ngư chẳng có ý định phản kháng gì, Thiệu Hữu Bằng chỉ có thể âm thầm "ăn giấm chua", trong lòng huyễn hoặc nếu là mình dạy cô đánh trống thì tuyệt vời biết bao. Nhưng hiện thực thật tàn khốc. Lý Lạc và Từ Hữu Ngư căn bản chẳng chú ý đến ánh mắt của cậu ta.
Khi Từ Hữu Ngư đã có thể tự nắm bắt nhịp điệu, trống bass và trống lẫy đan xen nhau tạo thành một khung nhịp cơ bản. Dùi trống trong tay Lý Lạc liền trống ra, đồng thời chân trái cậu cũng dẫm lên bàn đạp điều khiển Hi-hat ở bên kia. Đi kèm với nhịp điệu quy củ của Từ Hữu Ngư, Lý Lạc thỉnh thoảng lại xen kẽ thêm vài tiếng gõ và tiếng Hi-hat.
Thế là, nhịp điệu vốn vô cùng đơn điệu lập tức trở nên sống động bên tai Từ Hữu Ngư. Rõ ràng thứ cô làm chỉ là những động tác lặp đi lặp lại máy móc và đơn điệu, nhưng khi phối hợp với Lý Lạc, nó lại tạo ra cảm giác tuyệt vời đến vậy. Điều này khiến cô nhanh chóng chìm đắm vào đó, chơi đến là vui vẻ.
Mãi đến khi một thành viên Hội học sinh từ bên ngoài chạy vào, tìm đến chỗ Từ Hữu Ngư nói có việc tìm cô, Từ Hữu Ngư mới sực tỉnh khỏi niềm hứng khởi đó. Cô tiếc nuối trả lại dùi trống cho Ngưu Thanh Linh, đứng dậy nói với Lý Lạc: "Tôi có việc rồi, chỉ chơi được thế này thôi, đi trước đây."
"Có chuyện gì vậy?" Lý Lạc nhìn bạn học vừa chạy tới, tò mò hỏi.
"Bên sân bóng rổ có hai nam sinh đánh nhau." Bạn học đó bất đắc dĩ nói, "Chị ơi, chị mau qua xem đi."
"Đánh nhau à?" Từ Hữu Ngư nhíu mày, "Biết rồi, đi ngay đây."
Lý Lạc thấy vậy cũng chào Ngưu Thanh Linh một tiếng, sau đó nói với Nhan Trúc Sanh một câu rồi đi theo Từ Hữu Ngư về phía sân bóng rổ.
"Cậu đi theo làm gì?" Từ Hữu Ngư thắc mắc hỏi.
"Chẳng phải nói là đánh nhau sao?" Lý Lạc nhướng mày, "Tất nhiên là đi xem kịch rồi."
"Cậu thật là." Từ Hữu Ngư cạn lời, "Đúng là không sợ chuyện lớn mà."
Đáng tiếc là khi Lý Lạc và Từ Hữu Ngư đến hiện trường, người đã sớm bị những người can ngăn kéo ra rồi. Với tư cách Hội trưởng hội học sinh, Từ Hữu Ngư tiến lên tìm hiểu tình hình, biết được nguyên nhân là do chen hàng và tranh giành sân bóng dẫn đến tranh chấp, cô liền bảo người đưa người bị thương đến phòng y tế, sau đó báo cáo tình hình với Chủ nhiệm giáo dục.
Đợi đến khi xong xuôi mọi việc đã là hơn nửa tiếng sau.
"Phù... mệt chết được." Từ Hữu Ngư thở dài, ngồi xuống băng ghế dài cạnh sân bóng rổ. Lý Lạc đưa qua một chai nước.
"Cảm ơn." Từ Hữu Ngư nhận lấy nước, uống một hơi dài.
"Xem ra bận thật đấy."
"Cậu tưởng tôi nhàn hạ lắm chắc?" Từ Hữu Ngư liếc cậu một cái.
"Sáng nay chẳng phải khá nhàn sao? Còn rảnh xem chúng tôi bốc thăm."
"Hờ hờ." Từ Hữu Ngư cũng chẳng buồn cãi, chỉ phóng tầm mắt nhìn khung cảnh náo nhiệt trong trường, "Biết thế này đã không làm cái chức Hội trưởng này rồi, phiền chết đi được."
"Chị muốn chơi không?" Lý Lạc chỉ vào sân bóng rổ, "Giống như lúc nãy trong nhà thi đấu ấy."
"Sao?" Từ Hữu Ngư quay đầu nhìn cậu, "Chẳng lẽ em trai khóa dưới có thời gian rảnh đi cùng tôi à?"
"Giờ thì hết việc rồi mà." Lý Lạc nói, "Lúc nãy chẳng phải cũng theo chị chạy ngược chạy xuôi sao? Chiều nay tôi cũng chưa đi dạo được tí nào."
"Vậy thì không phải cậu đi cùng tôi, mà là tôi đi cùng cậu rồi." Từ Hữu Ngư cười hì hì, "Cậu cầu xin tôi đi thì tôi đồng ý."
Lý Lạc nhìn cô đầy cạn lời, nhưng nghĩ đến nụ cười vui vẻ thuần khiết trên mặt cô lúc chơi trống jazz trong nhà thi đấu, cậu vẫn bất đắc dĩ nói: "Cầu xin chị đấy, chị đi dạo với tôi một lát đi."
"Ừm... nếu cậu đã nói vậy." Từ Hữu Ngư cười đứng dậy, nhẹ nhàng phủi mông, sau đó phẩy tay: "Vậy tôi đành miễn cưỡng đi chơi với cậu một lát vậy."
"Hừ." Lý Lạc cười cười, đứng dậy theo, đi về phía sân bóng rổ: "Vậy thì trước tiên đi chơi bóng một lát nhé?"
"Không vấn đề gì, đi thôi."
...
Trên thảm cỏ góc Tây Nam sân vận động, Kiều Tân Yến vừa đi vệ sinh quay lại địa điểm dã ngoại, ngồi xuống cạnh Ứng Thiền Khê, nói với cô: "Khê Khê, hình như vừa nãy tớ thấy Lý Lạc đấy."
"Hửm? Ở phía nhà thi đấu à?"
"Không phải đằng đó, là ở sân bóng rổ cơ." Kiều Tân Yến nói, "Nhưng cũng có thể là tớ nhìn nhầm, ở hơi xa."
"Chắc chắn là nhìn nhầm rồi." Ứng Thiền Khê cười nói, "Tớ đã bảo cậu ấy rồi, cậu ấy nói bên Câu lạc bộ Rock bận xong, nếu có thời gian sẽ qua đây tìm chúng mình."
"Vậy à, thế chắc là tớ nhìn nhầm thật rồi."
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
