Thắp Lại Thanh Xuân

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi đã được tái sinh vào một thế giới trò chơi mà tôi không biết gì về nó, nhưng tôi sẽ bảo vệ thế giới gốc bằng tất cả sức mạnh của mình

(Đang ra)

Tôi đã được tái sinh vào một thế giới trò chơi mà tôi không biết gì về nó, nhưng tôi sẽ bảo vệ thế giới gốc bằng tất cả sức mạnh của mình

ウスバー

Đây là câu chuyện về một nhân vật chính bị ném vào một thế giới mà anh không biết một chút nào, chiến đấu hết mình bằng nỗ lực và nghị lực để chạy ngược chiều với cốt truyện gốc!

81 897

Đây là Solomon, đến từ Phòng Xúc tiến Thống trị Thế giới.

(Đang ra)

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

(Đang ra)

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

jjangppareuntokki

Vậy mà tôi lại chuyển sinh thành một người như thế.

343 1399

Hoa Khôi Lạnh Lùng Ở Trường Lại Là Bạn Gái Đáng Yêu Qua Mạng

(Đang ra)

Hoa Khôi Lạnh Lùng Ở Trường Lại Là Bạn Gái Đáng Yêu Qua Mạng

Vô Thượng Tà

Lưu Khổng đột nhiên phát hiện ra, nàng hoa khôi vốn nổi tiếng lạnh lùng trong truyền thuyết... hình như chính là cô bạn gái yêu qua mạng của mình!

225 534

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

136 2838

Tập 02 - Chương 104: Thích

Chương 104: Thích

"Ai ủng hộ Từ Hữu Ngư đắc cử chủ nhiệm, xin mời giơ tay."

"Được rồi, tiếp theo, những bạn ủng hộ Tần Nhã Vi, xin mời giơ tay."

"Vậy thì, chủ nhiệm CLB Văn học từ nay về sau sẽ do bạn Từ Hữu Ngư phụ trách."

Trong tiếng vỗ tay rộn rã, Từ Hữu Ngư lên đài phát biểu cảm tưởng. Tần Nhã Vi thì hậm hực trở về chỗ ngồi, tâm trạng rõ ràng không được tốt lắm.

Lý Lạc vốn cũng là một thành viên trong đám đông vỗ tay, cho đến khi Từ Hữu Ngư cuối cùng tuyên bố, Ứng Thiền Khê lớp 10-1 và Lý Lạc lớp 10-8 sẽ đảm nhiệm chức vụ phó chủ nhiệm trong một năm tới, Lý Lạc tức thì đờ người ra.

"Không phải chứ... sao lại bắt em làm phó chủ nhiệm?"

Sau khi kết thúc tiết tự học tối, đi trên đường về nhà, Lý Lạc mặt đầy vẻ cạn lời hỏi Từ Hữu Ngư.

"Chẳng phải chị đã hứa với cậu rồi sao?" Từ Hữu Ngư kinh ngạc nhìn Lý Lạc, "Lúc đầu mời cậu vào CLB Văn học, chị đã nói gì rồi? Đợi chị lên làm chủ nhiệm, cậu sẽ là phó chủ nhiệm."

"... Em tưởng chị nói đùa với em thôi."

"Hả, nực cười! Từ Hữu Ngư này nói một là một, hai là hai, sao có thể nuốt lời?"

"Hê hê." Lý Lạc nhìn cái kẻ từng hứa với độc giả trong bộ Thời Đại Văn Nghệ là sẽ viết thêm chương nhưng cuối cùng lại lặn mất tăm này, nở một nụ cười lạnh lùng.

Sau đó, Lý Lạc lại hỏi: "Chẳng lẽ phó chủ nhiệm không cần bỏ phiếu tranh cử sao? Lúc trước các chị chẳng phải đều phải bỏ phiếu?"

"Bỏ phiếu là do Đoàn Khâm Điền bày ra thôi." Từ Hữu Ngư xua tay, "Mỗi chủ nhiệm đều có cách chọn người riêng, hoàn toàn tùy vào sở thích của mình. Trong CLB vốn dĩ không có quy định rõ ràng phải chọn thế nào, mấy năm trước toàn là chủ nhiệm trực tiếp chỉ định đấy."

"Chị đây là đang đi ngược lại bánh xe lịch sử rồi đấy nhé." Lý Lạc kịch liệt phê phán.

"Còn trách chị nữa à?" Từ Hữu Ngư lườm cậu một cái, "Ai là người không muốn viết bản thảo mỗi tháng một lần hả?"

"Việc đó thì liên quan gì đến phó chủ nhiệm?"

"Bởi vì phó chủ nhiệm chính là người phụ trách đi thu bản thảo mỗi tháng đấy." Từ Hữu Ngư tốt bụng nhắc nhở cậu, "Cậu không muốn viết thì chị không nói, cậu không nói, sẽ không ai biết đâu. Thầy Khổng cũng đâu có rảnh mà đi kiểm tra cái này."

"Ra là vậy... Mà này, thầy Khổng phụ trách CLB Văn học rốt cuộc là vị nào vậy? Đến giờ tớ vẫn chưa thấy mặt."

"... Chính là giáo viên chủ nhiệm lớp cậu đấy." Từ Hữu Ngư cạn lời, "Nhưng giáo viên phụ trách các CLB sở thích thường chỉ đứng tên cho có thôi, chỉ có các CLB thi đấu mới có giáo viên trực tiếp quản lý."

"Mẹ kiếp! Lão Khổng cái lão này chưa từng nói với em chuyện này."

"Thì giờ cậu biết rồi đấy." Từ Hữu Ngư mỉm cười nói, "Sau này nhờ cậy cả vào cậu và Khê Khê nhé. Đương nhiên, Khê Khê hiện tại vẫn là phó chủ tịch Hội học sinh, bình thường cũng khá bận, nên sau này công việc thu bản thảo của CLB Văn học chủ yếu nhờ vào cậu vậy."

Lý Lạc: "... Bảo là phó chủ nhiệm, thực ra là một chân sai vặt đúng không?"

"Chẳng phải trí nhớ cậu tốt sao?" Từ Hữu Ngư nói, "Chị nghe Khê Khê bảo, lúc mới khai giảng cậu chỉ nhìn qua một lần là nhớ hết tên cả lớp, vậy nên việc đòi bản thảo này giao cho cậu làm là hợp lý nhất rồi."

"..." Lý Lạc mặt đầy vạch đen, không biết nói gì cho phải. Nếu người ta biết Cung điện Ký ức của cậu lại được đem ra dùng vào việc này, chắc chắn cậu sẽ bị tất cả những người trọng sinh khác cười nhạo.

...

Ở phía bên kia, Nhan Trúc Sanh trong lớp sau khi kết thúc tiết tự học tối thứ ba liền dọn dẹp cặp sách, một mình xuống lầu đi về phía ký túc xá.

Khu ký túc xá của Phụ Nhất Trung nằm ở phía đối diện con đường bên ngoài cổng trường. Dưới sự trông coi của bảo vệ trường, Nhan Trúc Sanh thuận lợi băng qua đường, bước vào khu ký túc xá, liếc nhìn siêu thị dưới lầu trên đường về phòng.

Nghiêng đầu suy nghĩ kỹ một hồi, Nhan Trúc Sanh đi theo dòng người vào siêu thị, mua một đống lớn đồ ăn vặt, xách túi nilon trở về phòng ký túc xá.

Lúc này mấy người bạn cùng phòng đều đã về. Người thì đang tắm, người đã lên giường nằm, người thì lén lút chơi điện thoại hoặc tán gẫu.

Nhan Trúc Sanh đặt túi nilon lên giường, sau đó lấy ra vài gói đồ ăn vặt từ bên trong, lần lượt đưa cho các bạn cùng phòng.

"Cho tớ à?" Chu Tuệ Nghiên - bạn ngồi bàn trước của Lý Lạc - ngẩn người ra, không ngờ Nhan Trúc Sanh đột nhiên lại đưa cho mình một gói đồ ăn vặt, tức thì có chút kinh ngạc.

Nhan Trúc Sanh gật đầu, sau đó cũng chia cho mỗi người khác một gói, kể cả người đang tắm cũng được cô đặt đồ ăn vặt lên giường.

Trong phòng ký túc xá rơi vào một khoảng không gian yên tĩnh đến kỳ lạ. Nhưng Nhan Trúc Sanh chỉ lặng lẽ cất chỗ đồ ăn vặt còn lại vào cặp sách, sau đó đi tắm.

Ngay khi Nhan Trúc Sanh vừa vào phòng tắm, trong phòng ký túc xá lập tức râm ran tiếng bàn tán.

"Cậu ấy bị làm sao thế nhỉ? Tự nhiên lại tặng đồ ăn vặt." 

"Có gì không tốt đâu? Có đồ ăn miễn phí là tốt rồi mà." 

"Một gói đồ ăn vặt mà muốn mua chuộc tớ sao? Vụ tập quân sự lần trước làm tớ tức suốt bao lâu nay." 

"Hơn nữa bình thường cậu ấy cũng chẳng mấy khi chơi với con gái chúng mình." 

"Suốt ngày dính lấy lớp trưởng, tớ thấy có vấn đề lắm." 

"Các cậu không biết à? Cậu ấy với Lý Lạc sớm đã ở bên nhau rồi." 

"Thật hay giả vậy? Sao tớ chưa nghe nói bao giờ." 

"Không tin các cậu hỏi Chu Tuệ Nghiên đi, cậu ấy trước đây lén kể với tớ đấy." 

"Ây da đã bảo là không được nói với người khác mà! Cái cậu này thật là..." 

"Đã nói đến nước này rồi còn giấu giếm cái gì nữa, mau kể đi, mau kể đi." 

"Thì là... thì là... các cậu không biết đâu, lúc hai người họ ngủ trưa ấy..." 

"Cậu nói vậy tớ cũng nghe loáng thoáng rồi, CLB Rock các cậu biết không? Lý Lạc trước đó còn chưa phải thành viên, sau đó thì..." 

"Ha ha ha~ Chả trách, tớ đã bảo mà, xinh đẹp đúng là có thể muốn làm gì thì làm, thật ngưỡng mộ quá đi."

Vừa ăn đồ ăn vặt Nhan Trúc Sanh tặng, các bạn trong phòng ký túc xá vừa trò chuyện rất vui vẻ. Tiếng nước trong phòng tắm chảy ào ào đóng vai trò như bản nhạc đệm.

Nhan Trúc Sanh tựa lưng vào cửa, gãi gãi đầu, cảm thấy phương pháp Lý Lạc nói dường như không hiệu quả lắm.

...

Ngày hôm sau sau khi kết thúc tiết Toán, Nhan Trúc Sanh lấy một gói đồ ăn vặt từ trong cặp ra đưa cho Lý Lạc bên cạnh.

"Cậu mua lúc nào thế?" Lý Lạc nhận lấy gói khoai tây chiên, xé ra nếm thử.

"Tối qua." Nhan Trúc Sanh nói, "Vẫn còn nhiều lắm."

"Này, cậu cũng ăn đi." Lý Lạc đưa tới trước mặt Nhan Trúc Sanh. Nhan Trúc Sanh cúi đầu, đưa tay lấy một miếng nhét vào miệng.

Sau đó cô nhìn thấy Lý Lạc đứng dậy, đi đến bên cạnh Hứa Quảng Đào ngồi bàn trước, vỗ vỗ vai đối phương: "Khoai tây chiên Nhan Trúc Sanh mua đấy, nếm thử đi."

"Ồ, ồ ồ..." Hứa Quảng Đào thụ sủng nhược kinh lấy một miếng, sau đó quay đầu nói với Nhan Trúc Sanh: "Cảm ơn nhé."

"Chu Tuệ Nghiên cậu có lấy không?" Lý Lạc nhìn sang bạn cùng bàn của Hứa Quảng Đào.

"Hả? Tớ... ờ... tớ không cần đâu." Chu Tuệ Nghiên lắc đầu.

"Lớp trưởng cho tớ miếng coi." Chúc Vũ Phi ở phía bên kia kêu gào.

"Khoai tây chiên này có phải của tớ đâu." Lý Lạc quay người lại, đưa gói khoai tây chiên về phía đó, rồi lại thu tay về một cách rất đáng ăn đòn: "Cậu phải nói sao?"

"Nhan Trúc Sanh, ban cho tớ một miếng khoai tây chiên đi!" Trương Quốc Hoàng nhanh nhảu trả lời, dưới cái gật đầu hài lòng của Lý Lạc, cậu ta thuận lợi lấy được một miếng khoai tây chiên, nhướng mày đắc ý với Chúc Vũ Phi.

"Mẹ kiếp! Cậu thật là mất mặt quá đi." Chúc Vũ Phi cười mắng một câu, sau đó lập tức quay đầu nói: "Nhan Trúc Sanh! Dù sao chúng ta cũng là đồng nghiệp mà, cho miếng khoai tây chiên chắc không quá đáng chứ?"

Nhan Trúc Sanh gật đầu. Thế là Lý Lạc cười hì hì đưa gói khoai tây chiên qua cho Chúc Vũ Phi một miếng.

"Hứa Doanh Hoan có muốn không?" Lý Lạc nhìn cái kẻ ngồi phía trước đang quay đầu lại với vẻ thèm thuồng, đung đưa gói khoai tây chiên trong tay.

"Hì hì, lớp trưởng là tốt nhất." Hứa Doanh Hoan lạch bạch chạy tới.

"Liên quan gì đến tớ, đây là của Nhan Trúc Sanh."

"Sanh Sanh~" Hứa Doanh Hoan chớp chớp đôi mắt lấp lánh, nói với Nhan Trúc Sanh một cách sến súa: "Tớ là người hâm mộ mười năm của cậu đấy~ cực kỳ thích nghe cậu hát luôn."

Nhan Trúc Sanh gật đầu. Lý Lạc ban cho một miếng khoai tây chiên.

Đúng lúc Hoa Tú Tú đi vệ sinh xong từ cửa sau bước vào, khi đi qua lối đi này thì bị gói khoai tây chiên của Lý Lạc chặn lại.

"Của Nhan Trúc Sanh đấy, ăn không?"

"Ồ." Hoa Tú Tú ngẩn người ra một lát, sau đó cầm lấy miếng khoai tây chiên, nói với Nhan Trúc Sanh: "Cảm ơn nhé."

"Chị Yên, làm một miếng?" Lý Lạc lại nói với Sử Yên Nhiên bên cạnh.

"Hả? C-cảm ơn." Sử Yên Nhiên không ngờ Lý Lạc lại gọi mình, bàn tay nhỏ mũm mĩm nhận lấy một miếng, sau đó suy nghĩ một chút, lại vội vàng lấy từ trong ngăn bàn ra một túi kẹo trái cây: "Lớp trưởng, cái này cậu lấy không?"

"Chỉ cho mình tớ thôi à?" Lý Lạc nhướng mày.

"Không có không có." Sử Yên Nhiên liên tục lắc đầu, chia cho Hứa Doanh Hoan bàn trước, Chúc Vũ Phi và Trương Quốc Hoàng bàn sau, cũng như các bạn học khác xung quanh.

Cuối cùng chia đến chỗ Nhan Trúc Sanh.

"Cảm ơn." Nhan Trúc Sanh nhận lấy viên kẹo trái cây, cẩn thận xé vỏ kẹo, bỏ vào miệng. Một vị ngọt chưa từng được nếm qua lập tức lan tỏa trong lòng.

Còn phía Lý Lạc, đi đi lại lại một vòng, một gói khoai tây chiên đã chia hết sạch. Lý Lạc nhét vỏ bao khoai tây chiên vào thùng rác, ngồi lại vào chỗ giữa tiếng chuông vào học, phủi phủi tay, nói với Nhan Trúc Sanh: "Tớ chỉ làm mẫu một lần thôi nhé, sau này cậu tự đi mà tặng, đừng có lúc nào cũng chỉ đút cho một mình tớ ăn."

Nhan Trúc Sanh mím môi, hơi phiền não cau mày: "Hơi khó đấy."

"Vậy cậu có thích cảm giác vừa rồi không?"

"... Thích."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!