Chương 129: Dì nấu cơm lại không cần nấu cơm nữa
Kể từ khi đồng ý cho Ứng Thiền Khê quay MV, Lý Lạc đã phát hiện ra một vấn đề hơi khó giải quyết.
Không phải là chê Ứng Thiền Khê luôn kéo cậu đi ghi hình ở khắp nơi trong trường, mà là sau khi ghi hình xong, Ứng Thiền Khê còn cần tải những video này lên máy tính.
Rồi dùng máy tính để tiến hành công việc cắt ghép chỉnh sửa.
Thế là... Lý Lạc đã có mấy buổi tối không thể tập trung gõ chữ rồi.
"Hôm nay vẫn phải cắt ghép sao?"
Nhìn Ứng Thiền Khê vừa tắm xong mặc một bộ đồ ngủ, sau khi gõ cửa thì đi vào phòng ngủ, Lý Lạc tắt phần mềm gõ chữ, thở dài hỏi.
"Ừm... không tiện sao?" Ứng Thiền Khê đi đến bên cạnh máy tính nhìn một cái, "Cậu đang làm gì đấy?"
"...Chơi game." Lý Lạc giật giật khóe miệng, thành thật nhường vị trí cho cô, "Vậy cậu cắt ghép video đi."
Nói xong, Lý Lạc liền lấy máy sấy tóc ra, để Ứng Thiền Khê ngồi xuống, yên tâm mày mò MV, còn mình thì bật máy sấy tóc, giúp cô sấy khô tóc.
Tận hưởng sự phục vụ của Lý Lạc, Ứng Thiền Khê thoải mái híp mắt lại, sau đó bắt đầu thao tác phần mềm cắt ghép, theo một số phương án cô thiết lập trong đầu, bắt đầu xử lý các tư liệu đã ghi hình.
Vì mới bắt đầu tập tành cắt ghép video, cô sử dụng phần mềm chưa thạo lắm, nên cắt rất chậm.
Theo tốc độ hiện tại, kết hợp với phong cách cứ cách hai ngày lại muốn ghi hình lại một số tư liệu của cô, Lý Lạc rất nghi ngờ liệu MV của bài hát này có thể xong trong năm nay hay không.
Nếu việc này ảnh hưởng đến hiệu suất gõ chữ của cậu thì hơi tệ.
Bởi vì bài hát "Chờ em tan học" này, trước đó mặc dù Nhan Trúc Sanh nói sẽ đề xuất cho công ty bên phía mẹ cô ấy, nhưng hiện tại xem ra ước chừng là không được để mắt tới.
Cho nên tất cả nỗ lực hiện tại làm cho bài hát này thực ra đều chỉ là làm vì đam mê mà thôi.
Tầm quan trọng chắc chắn không bằng cuốn "Tớ thực sự không phải là minh tinh" trong tay cậu.
Mặc dù cuốn sách này sau khi đạt mức đăng ký trung bình khoảng 3700 thì rơi vào giai đoạn trì trệ, nhưng tiền nhuận bút tháng Mười vừa qua, với lượng cập nhật 6000 chữ mỗi ngày của cậu, vẫn mang lại cho Lý Lạc thu nhập ròng 20.000 tệ.
Đợi đến ngày 12 khi tiền nhuận bút được phát, gửi vào thẻ ngân hàng của cậu, tiền tiết kiệm của cậu có thể thực sự vượt qua cột mốc 100.000 tệ.
Số tiền này đặt trên người một người trọng sinh thì nói ra có chút mất mặt.
Nhưng dù sao cậu cũng chỉ là một học sinh lớp 10, số tiền này cầm trong tay cậu còn chẳng biết tiêu thế nào.
Nếu có thể, cậu khá muốn mua một cửa hàng trên con phố phía tây Đại học Tiền Giang.
Đợi sau này tàu điện ngầm thông tuyến, Long Hồ Thời Đại Thiên Nhai xây dựng xong, giá cửa hàng ở đó có thể nói là mỗi ngày một giá.
Lúc đó giá nhà xung quanh đều từng có lúc vượt quá 25.000 tệ một mét vuông, chưa nói đến cửa hàng xung quanh, 30.000-40.000 tệ một mét vuông vẫn có người mua.
Vị trí địa lý tốt một chút thậm chí có thể bị đẩy giá lên trên 50.000 tệ.
Ngay cả sau này giá nhà bắt đầu giảm đi, phía Long Hồ Thiên Nhai vì có kinh tế sinh viên do Đại học Tiền Giang thúc đẩy, giá cửa hàng vẫn duy trì ở mức trên 30.000 tệ.
Nếu có thể mua một mặt bằng như vậy trước khi có tin tức xây dựng tàu điện ngầm và Long Hồ Thiên Nhai, thì hoàn toàn là một vụ làm ăn chắc thắng không lỗ.
Chỉ tiếc là Lý Lạc hiện tại trong tay cũng chỉ có 100.000 tệ.
Hơn nữa cho dù có tiền, cậu là người vị thành niên cũng không thể đứng tên mua nhà riêng lẻ, vẫn phải tìm cách xúi giục bố mẹ.
Đó đều là những chỗ rắc rối.
Cũng may căn nhà ở Bích Hải Lan Đình này đã thành công lấy được, Lý Lạc cũng tạm thời không nghĩ nhiều nữa.
Con người vẫn phải biết đủ.
"Cậu đang nghĩ cái gì thế?!"
Bàn chân ngọc còn vương những giọt nước của Ứng Thiền Khê đạp một phát lên mu bàn chân Lý Lạc, hờn dỗi nói với cậu, "Máy sấy của cậu làm tớ nóng quá rồi nè!"
"À à, xin lỗi xin lỗi, tớ lơ đãng tí." Lý Lạc vội vàng dời máy sấy ra, mới phát hiện tóc của Ứng Thiền Khê đã sấy khô rồi.
"Cậu không phải định trả thù tớ vì cướp máy tính của cậu đấy chứ?" Ứng Thiền Khê nheo mắt đầy hoài nghi nói, "Chơi game có gây nghiện thế không?"
"Làm gì có chuyện đó." Lý Lạc lắc đầu lia lịa, "Tớ bị kỹ thuật cắt ghép cao siêu của cậu thu hút, suốt quá trình xem cậu sản xuất MV, xem đến mê mẩn luôn rồi."
"Suốt ngày chỉ toàn nói xằng nói bậy." Ứng Thiền Khê lườm cậu một cái, tuy nhiên bàn chân trắng trẻo vểnh lên dưới gầm bàn vẫn lộ ra một chút suy nghĩ trong lòng.
Ở trong phòng ngủ của Lý Lạc Lý Lạcm cho đến tận 10 giờ đêm, Ứng Thiền Khê mới hơi luyến tiếc tắt máy tính, nói với Lý Lạc đang nằm trên giường xem điện thoại: "Tớ về phòng đây, cậu cũng ngủ sớm đi."
"Ừm, biết rồi."
Ứng Thiền Khê bước ra khỏi phòng Lý Lạc, cái đầu lại thò vào từ ngoài cửa: "Chúc ngủ ngon nha."
"Ngủ ngon."
Gật đầu hài lòng, Ứng Thiền Khê đóng cửa phòng ngủ của Lý Lạc lại, trở về phòng mình.
Nằm trên giường ôm lấy con Pikachu trên tủ đầu giường, theo thói quen trước khi ngủ mỗi ngày gần đây, khẽ đánh vài cái vào đầu Pikachu.
Sau đó lại xoa vài cái để an ủi, Ứng Thiền Khê đặt Pikachu lại đầu giường, quay người ôm lấy thú nhồi bông gấu trúc, ngọt ngào đi vào giấc mộng.
...
Sáng thứ Bảy, mượn thời gian của tiết tự học cuối cùng, Lý Lạc chào hỏi cả lớp, để Trúc Vũ Phi dẫn đội, diễn tập một chút đội hình phương trận lúc tiến vào lễ khai mạc đại hội thể thao.
"Lớp 8 lớp 8, khí thế ngút trời, đấu chí sục sôi, xưng vương thao trường!"
Cũng may hiệu quả huấn luyện lúc quân huấn vẫn chưa quên sạch, phương trận đi cũng khá ra dáng.
Mặc dù khẩu hiệu này trong mắt Lý Lạc có hơi sến súa một chút, nhưng trưa hôm kia cậu đã xem qua khẩu hiệu và lời tuyên bố giới thiệu của các lớp khác nộp lên, chỉ có thể nói là kẻ tám lạng người nửa cân, nên cậu cũng không để tâm lắm.
Dù sao lúc khai mạc cậu còn phải với tư cách thành viên CLB Rock, rời đội sớm để chuẩn bị, lúc đó cậu cũng không cần hô cái này trong đội ngũ.
Đợi huấn luyện kết thúc, mọi người quay lại lớp, tiếng chuông tan học cũng theo đó vang lên.
Nhan Trúc Sanh sau khi dọn dẹp cặp sách xong, liền dùng ánh mắt sáng quắc nhìn về phía Lý Lạc.
"Cậu nhìn tớ chằm chằm thế làm gì?" Lý Lạc bị cô nhìn thấy không tự nhiên cho lắm, khoác cặp lên hỏi, "Chủ tịch hôm qua chẳng phải đã nói, Tạ Thụ Thần chiều nay phải tham gia buổi tập huấn thi đấu của CLB Toán học sao? Cho nên đợi chiều mai mới tập hợp huấn luyện lại, hôm nay không còn việc gì nữa chứ?"
Nhan Trúc Sanh gật đầu, sau đó nói: "Nhưng tớ đã nói với dì nấu cơm rồi, hôm nay không cần đến nhà tớ nấu cơm."
"...Cậu đúng là ăn chực đến nghiện rồi nhỉ." Lý Lạc giật giật khóe miệng, "Tiền thuê dì nấu cơm đã trả rồi, cậu thế này không phải là lãng phí sao?"
"Không sao đâu, đều thanh toán theo lượt mà, dì nấu cơm bình thường cũng còn các khách hàng khác." Nhan Trúc Sanh lắc đầu, giải thích xong, tiếp tục dùng ánh mắt đơn thuần đó nhìn cậu.
Giống như một con cún bên lề đường, ngoan ngoãn nhìn chiếc xúc xích nóng hổi trong tay cậu, rõ ràng là rất muốn, nhưng cứ ngồi xổm đó nhìn, một vẻ mặt ngoan ngoãn.
Đợi cậu chủ động đưa xúc xích trong tay qua, nó mới ngoan ngoãn há miệng tận hưởng món ngon.
"Được rồi được rồi, trưa nay sang chỗ tớ ăn đi." Lý Lạc khoác cặp bước ra ngoài lớp, vẫy vẫy tay bảo Nhan Trúc Sanh đi theo.
"Không đợi Khê Khê sao?" Nhan Trúc Sanh chạy bước nhỏ đến bên cạnh Lý Lạc, nghiêng đầu nhắc nhở.
"Chiều nay cậu ấy phải đi tập huấn thi toán mà, chiều tối mới về."
"Vậy còn đàn chị?"
"Đàn chị phải bận chuyện đại hội thể thao, chiều nay cũng phải ở lại trường."
"Ồ, ra là vậy."
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
