Thắp Lại Thanh Xuân

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

558 3756

Công Chúa Phản Diện Sẽ Không Chết Trong Cuộc Chiến Vương Quyền

(Đang ra)

Công Chúa Phản Diện Sẽ Không Chết Trong Cuộc Chiến Vương Quyền

一个路过的five

Mọi chuyện hình như bắt đầu đi chệch hướng rồi...

30 152

Không Ngừng Chinh Phục Thiếu Nữ Và Cố Gắng Để Không Bị Họ Giết

(Đang ra)

Không Ngừng Chinh Phục Thiếu Nữ Và Cố Gắng Để Không Bị Họ Giết

Tiểu Nha Tê Hạn Đồng

Chàng thiếu niên am hiểu tâm lý học vô tình có được năng lực đọc thấu suy nghĩ và dự đoán cái chết. Thế nhưng chẳng hiểu vì sao, những cô nàng cầm dao phay truy sát cậu ở phía sau lại ngày một đông hơ

580 1500

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

448 29732

Tôi đã được tái sinh vào một thế giới trò chơi mà tôi không biết gì về nó, nhưng tôi sẽ bảo vệ thế giới gốc bằng tất cả sức mạnh của mình

(Đang ra)

Tôi đã được tái sinh vào một thế giới trò chơi mà tôi không biết gì về nó, nhưng tôi sẽ bảo vệ thế giới gốc bằng tất cả sức mạnh của mình

ウスバー

Đây là câu chuyện về một nhân vật chính bị ném vào một thế giới mà anh không biết một chút nào, chiến đấu hết mình bằng nỗ lực và nghị lực để chạy ngược chiều với cốt truyện gốc!

81 898

Tập 03 - Chương 222: Lần đầu tiên thuộc về chị rồi nhé

Chương 222: Lần đầu tiên thuộc về chị rồi nhé

Là khu danh lam thắng cảnh duy nhất của thành phố Ngọc Hàng nổi tiếng khắp cả nước, Tây Hồ thường xuyên mở cửa miễn phí, thu hút một lượng lớn du khách trong và ngoài nước đến tham quan.

Tuy nhiên, Tây Hồ vào tháng Hai đã bước vào thời điểm vô cùng lạnh giá.

Dòng người đi dạo bên bờ hồ đã thưa thớt đi nhiều.

Vào lúc ba rưỡi chiều, hai người trẻ tuổi mặc áo phao dày cộm cùng nhau đi đến ven hồ, miệng thở ra hơi trắng, phóng tầm mắt nhìn về phía Đình Hồ Tâm ở phía xa.

"Nhiệt độ hôm nay hình như đã xuống dưới 0 độ rồi." Lý Lạc mặc chiếc áo phao mà Ứng Thiền Khê đã chọn cho cậu, bên trong là chiếc áo len do Nhan Trúc Sanh tặng, thân dưới là chiếc quần dài Từ Hữu Ngư chọn, còn trên cổ là chiếc khăn len do chính tay Ứng Thiền Khê đan.

Còn Từ Hữu Ngư ở bên cạnh thì mặc chiếc áo phao màu đỏ nhạt mà Lý Lạc gợi ý, trên cổ quàng chiếc khăn trắng mà trước đó Lý Lạc bảo chị chọn.

Lúc này chị đưa hai tay ra, đặt trước miệng, khẽ hà hơi nóng, sau đó nói: "Dưới 0 độ rồi, sao vẫn chưa có tuyết nhỉ? Nếu có thể thưởng thức cảnh 'Đoạn Kiều tàn tuyết' thì tốt biết mấy."

"Hình như nghe nói là có khả năng sẽ có tuyết." Lý Lạc nhìn bầu trời âm u lúc này, "Nhưng ở chỗ chúng ta, thường thì dù có tuyết cũng chỉ là tuyết nhỏ thôi."

"Kệ đi, mấy cái đó không quan trọng." Từ Hữu Ngư xua tay, sau đó quay đầu nhìn Lý Lạc, lấy điện thoại ra lắc lắc vài cái, cười híp mắt nói: "Học đệ, bây giờ là ba rưỡi, bắt đầu từ lúc này, em là bạn trai của chị rồi nhé, tính giờ trong vòng một tiếng."

"Dù chị có nói thế đi nữa..." Lý Lạc thở dài, "Dù sao cũng không phải thật, chị muốn thế nào mới tính là lấy..."

Chữ "tài" trong "lấy đề tài" còn chưa kịp nói ra, bàn tay đang đút trong túi áo phao của Lý Lạc bỗng cảm thấy một thứ gì đó lành lạnh thò vào trong túi mình.

Quay đầu nhìn lại, cậu phát hiện Từ Hữu Ngư đã đưa bàn tay trái của mình vào, quấy loạn một hồi trong túi áo cậu, rồi nắm chặt lấy tay cậu.

"Như thế này thì sao?" Từ Hữu Ngư không nhìn cậu nữa, mà nhìn thẳng vào mấy con thuyền nhỏ đang trôi dạt giữa lòng hồ, giọng nói trở nên nhẹ bẫng, "Em đã từng nắm tay cô gái nào khác chưa?"

Tay của Từ Hữu Ngư rất thon dài và mảnh khảnh, Lý Lạc đã biết từ lâu rồi, nhìn chị gõ bàn phím viết chữ cứ như là đang nhìn một đôi tay linh hoạt lướt trên những phím đàn piano đen trắng vậy.

Còn về việc nắm tay, thì đây cũng chẳng phải lần đầu...

Bị Từ Hữu Ngư hỏi như vậy, Lý Lạc người sở hữu cung điện ký ức liền lập tức nhớ lại cảnh tượng trên bãi cỏ sân tập trường học khi bị Ứng Thiền Khê kéo đi quay MV "Đợi em tan học" cách đây không lâu.

Lúc đó, để cậu có cảm xúc, Ứng Thiền Khê cũng từng chủ động nắm lấy tay cậu như thế này.

Chỉ là khi đó thời tiết chưa lạnh như bây giờ, tay của Ứng Thiền Khê nhỏ nhắn, nằm gọn trong lòng bàn tay Lý Lạc, đầu ngón tay cũng chỉ chạm đến khớp ngón tay đầu tiên của cậu.

Nắm tay Ứng Thiền Khê sẽ mang lại một cảm giác muốn che chở và thỏa mãn khi bao bọc hoàn toàn lấy cô ấy, ngay lập tức kích phát ham muốn nâng niu của phái nam.

So với cô ấy, lòng bàn tay của Từ Hữu Ngư lớn hơn nhiều.

Mặc dù vẫn nhỏ hơn tay Lý Lạc một chút, nhưng nó đặc biệt thon dài mảnh khảnh, lành lạnh nắm lấy tay Lý Lạc.

Bóp vào có chút cảm giác của xương, khớp ngón tay rõ rệt, nhưng làn da thì mịn màng, xúc cảm trơn láng, khiến Lý Lạc ngẩn người tại chỗ ngay lập tức.

"Sao không nói gì thế?" Từ Hữu Ngư đưa bàn tay còn lại ra, tò mò huơ huơ trước mặt Lý Lạc.

Lý Lạc hoàn hồn, vô thức né tránh ánh mắt của Từ Hữu Ngư: "Ờ... không có gì."

"Không lẽ em chưa từng nắm tay cô gái nào khác à?"

"Nói một cách nghiêm túc thì có một lần, nhưng chỉ nắm trong chốc lát thôi."

"Ồ?" Từ Hữu Ngư nhướng mày, "Để chị đoán xem nào, là Khê Khê, hay là Trúc Sanh?"

"Khê Khê."

"Ra là vậy." Từ Hữu Ngư đảo mắt một vòng, lại truy hỏi: "Vậy nếu nói một cách không nghiêm túc thì sao? Chắc là không chỉ một lần rồi nhỉ?"

"Cái này thì..." Lý Lạc cười ngượng ngùng, " Trúc Sanh cũng có một lần, nhưng không tính là nắm tay."

Hôm đêm hội Tết Dương lịch, cậu bảo Nhan Trúc Sanh vào bồn hoa hái vài bông hoa, kết quả Nhan Trúc Sanh làm bẩn tay mình, thế là Lý Lạc đưa cô ấy vào nhà vệ sinh rửa tay.

Nhan Trúc Sanh tự mình không rửa, cứ bắt cậu phải rửa cho.

Tuy quả thực không phải nắm tay, nhưng cậu cầm tay Nhan Trúc Sanh để kỳ cọ tẩy rửa, tiếp xúc còn nhiều hơn cả nắm tay thông thường.

"Haiz..." Từ Hữu Ngư khẽ thở dài, "Hóa ra đến cả 'hàng cũ' cũng không phải à, làm sao đây, chị bắt đầu thấy chê em rồi?"

"Chẳng phải chính chị nói là muốn lấy đề tài hay sao." Mặt Lý Lạc đen lại, không nói nên lời mà thốt lên.

"Nhưng đây là lần đầu tiên chị nắm tay đấy nhé." Từ Hữu Ngư quay đầu nhìn cậu, nụ cười rạng rỡ nở trên môi, bàn tay trong túi khẽ bóp nhẹ tay Lý Lạc, "Tất nhiên, ngoại trừ bố mẹ chị ra, thì em là chàng trai cùng lứa đầu tiên đấy."

"...Có phải em nên quỳ xuống tại chỗ để cảm ơn đại ân đại đức của học tỷ không?"

"Thế thì không cần, nhưng mà." Từ Hữu Ngư cười nói, "Bây giờ là thời gian hẹn hò, em không được gọi chị là học tỷ nữa."

"Thế gọi là gì?"

"Em thấy sao? Em là bạn trai chị, nên gọi chị là gì?"

"Hữu Ngư?"

"Hửm?"

"Tiểu Ngư?"

"Em nói xem?"

"Thôi cứ gọi là học tỷ đi." Lý Lạc cười nói, "Em thấy như vậy có vẻ thú vị hơn."

"Ồ~" Từ Hữu Ngư được cậu thức tỉnh, lập tức bật cười: "Chị nhớ ra rồi, có phải đám con trai các em thích cảm giác đóng vai nhân vật kiểu này hơn không?"

"Cứ coi là vậy đi."

"Vậy em gọi chị là mẹ cũng không sao đâu." Từ Hữu Ngư hì hì cười, kiễng chân vỗ vỗ đầu cậu.

Nghe thấy câu này, khóe mắt Lý Lạc lập tức giật giật: "Chị mơ đẹp quá đấy."

"Nhưng mà." Từ Hữu Ngư trêu chọc xong, xoay người nói tiếp: "Vì đây không phả là lần đầu em được nắm tay, vậy chị phải lấy đi một vài cái 'lần đầu tiên' khác từ người em mới được, nếu không thì hơi lỗ vốn."

"Chị còn muốn thế nào nữa?"

"Cái này thì~" Từ Hữu Ngư cười híp mắt nhìn cậu, cũng không thấy có động tác gì.

Nhưng Lý Lạc lại cảm nhận được bàn tay mảnh khảnh trong túi lại bắt đầu động đậy, sau khi làm cho cả bàn tay cậu hơi xòe ra, Từ Hữu Ngư cũng đồng thời xòe tay mình ra.

Kẽ tay và kẽ tay khảm vào nhau một cách hoàn hảo, giống như tạo vật được Thượng đế đo đạc tỉ mỉ, hai bàn tay áp sát hoàn toàn vào nhau, không để lại một kẽ hở nào.

"Như thế này thì sao?" Khóe mắt Từ Hữu Ngư cong cong, nhìn Lý Lạc trêu chọc: "Cái 'lần đầu tiên' như thế này, có phải là thuộc về chị rồi không?"

Lý Lạc cảm nhận bàn tay ấm áp trong túi đã được cậu sưởi ấm hoàn toàn, làn da mịn màng trơn láng dán chặt vào nhau.

Cậu nhìn Từ Hữu Ngư một cái, sau đó âm thầm hít một hơi, dời tầm mắt về phía cảnh hồ, cuối cùng chỉ khẽ gật đầu, ừ một tiếng nhỏ.

"Được rồi được rồi, còn xấu hổ nữa cơ đấy." Từ Hữu Ngư nắm tay cậu, bắt đầu đi dạo dọc bờ hồ, "Đi dạo với chị một vòng đi."

Lý Lạc gật đầu, đi theo Từ Hữu Ngư về phía trước, cứ như vậy mười ngón tay đan vào nhau, dạo bước bên bờ Tây Hồ ngày đông.

Cảnh này người này, thật sự là huyền ảo.

Chẳng hiểu sao mà từng bước từng bước lại trở thành thế này.

Cho đến khi Từ Hữu Ngư kéo cậu đến chỗ bến thuyền đậu bên hồ, kéo cậu lên một chiếc thuyền nhỏ, sự chòng chành lắc lư trên mặt nước cuối cùng cũng khiến cậu tạm thời thoát ra khỏi cảm giác hư ảo đó.

Quay đầu nhìn Từ Hữu Ngư bên cạnh, Lý Lạc có chút thẫn thờ trong giây lát.

Giống như lại trở về từng cảnh tượng chung sống sớm tối, cùng nhau đi chơi với chị ấy ở kiếp trước.

Nhưng quay trở lại hiện thực, thì lại thực sự là sống lại một đời.

Rõ ràng điểm khởi đầu đã khác từ lâu, nhưng lại tình cờ đi đến cảnh ngộ tương tự.

Duyên phận đúng là một thứ khó nói.

"Cô bé cùng bạn trai đi du lịch à?" Ông lái thuyền vừa chèo thuyền, vừa cười hì hì chào hỏi Từ Hữu Ngư.

Dù sao Từ Hữu Ngư đưa tiền cũng hào phóng, không hề mặc cả với ông, tâm trạng ông lái thuyền cũng đặc biệt tốt, còn có sức để bắt chuyện với khách.

Từ Hữu Ngư cười hì hì ôm lấy cánh tay Lý Lạc, thân thiết dán sát vào cậu: "Đúng vậy đúng vậy, bác nhìn chuẩn lắm ạ."

"Ha ha, có gì mà chuẩn với không chuẩn, hai đứa nắm tay nhau đi tới đây, bác đâu có mù." Bác lái thuyền cười khà khà nói, "Nghe giọng cháu, chắc là người địa phương hả?"

"Bọn cháu từ bên khu Ân Giang qua đây chơi ạ."

"Ồ ồ, bên Ân Giang à, bác cũng có họ hàng ở đó."

Bình thường Từ Hữu Ngư rất ít khi nói chuyện với người lạ như vậy.

Nhưng trong trạng thái lấy đề tài, chị lại tràn đầy năng lượng, vô cùng nhiệt tình trò chuyện với ông lái thuyền, thỉnh thoảng lại kéo Lý Lạc khoe ân ái, hoàn toàn không nhìn ra là đang diễn.

Ngược lại là Lý Lạc, từ đầu đến cuối đều ngồi ngay ngắn, mặc cho tay mình bị Từ Hữu Ngư bóp nặn nghịch ngợm.

Cảm thấy có chút chịu không nổi.

"Bạn trai cháu cảm giác hơi nội tâm nhỉ, lên thuyền xong chẳng thấy nói năng gì."

"Tính cách anh ấy thế đấy ạ, bác đừng chấp, đừng nhìn bây giờ anh ấy ít nói, bình thường đối xử với cháu tốt lắm." Từ Hữu Ngư hì hì cười, quay đầu nói với Lý Lạc: "Đúng không anh trai~"

Tiếng "anh trai" này khẽ lướt qua tai Lý Lạc, khiến cậu rùng mình một cái.

Lý Lạc khó khăn gật đầu, cười gượng với ông lái thuyền một cái.

Bác lái thuyền cũng nhìn ra được, chàng trai này chính là kiểu người hay thẹn thùng, phối với một cô gái hoạt bát cởi mở thế này đúng là bù trừ cho nhau.

Còn Từ Hữu Ngư ngồi bên cạnh Lý Lạc thì cảm nhận rõ rệt cơ thể cậu run lên, lập tức nổi hứng, ghé sát vào tai Lý Lạc hỏi nhỏ: "Lúc chị gọi em là anh trai, hình như em có phản ứng rồi nhỉ? Quả nhiên con trai đều thích kiểu này mà."

Lý Lạc bất lực quay đầu đi, giả vờ như không nghe thấy.

Nhưng Từ Hữu Ngư đã khẽ lắc lắc cánh tay cậu, dùng giọng điệu nũng nịu dịu dàng mà bác lái thuyền không nghe rõ được, nói khẽ: "Chồng ơi~ anh nói một câu đi mà~"

"Học tỷ..." Lý Lạc lại rùng mình một cái, vội vàng quay đầu lại, "Chị thế này là hơi quá rồi đấy, chúng ta bây giờ là người yêu, chứ không phải vợ chồng."

"Nhưng giữa những người yêu nhau gọi như vậy cũng khá thường thấy mà?" Từ Hữu Ngư nghiêng đầu nói.

"...Học tỷ, chị hãy bình thường lại đi, em sợ."

"Ha ha~" Từ Hữu Ngư đắc ý cười lớn, "Cậu học đệ ứng biến tự nhiên, ung dung bình thản trước kia đâu mất rồi? Bây giờ sao lại không chịu nổi trêu chọc thế này."

Lý Lạc nghe thấy lời này, mặt lập tức đen lại, thầm nghĩ chị tung mấy chiêu cuối này ra, người đàn ông nào mà chịu cho thấu?

Cũng may Từ Hữu Ngư không trêu chọc cậu mãi, ngồi trên thuyền ngắm cảnh một lúc, khoảng chừng bốn năm mươi phút, chiếc thuyền nhỏ lại cập bến.

Sau khi hai người lên bờ, rất ăn ý tiếp tục nắm tay, mười ngón tay đan vào nhau đi dạo bên hồ.

Giữa đường thèm ăn, Từ Hữu Ngư mua cho mỗi người một chiếc xúc xích nóng, một cốc trà sữa, tay hai người lúc này mới buông ra.

Nhưng để lấy đề tài, Từ Hữu Ngư đương nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội này.

Thấy chiếc xúc xích trong tay Lý Lạc chỉ còn lại miếng cuối cùng, chị liền chộp lấy tay cậu, làm bộ cắn vào.

"Ê!" Tay Lý Lạc run lên, trơ mắt nhìn Từ Hữu Ngư ăn miếng xúc xích cuối cùng mình đang ăn dở vào miệng.

Nhìn dáng vẻ quyến rũ với khóe miệng dính chút dầu mỡ của chị, nghĩ đến việc trong miệng chị đang ăn xúc xích của mình, Lý Lạc nhất thời ngẩn người, đáy lòng trào dâng một cảm xúc khó tả.

"Cảm giác thế nào?" Từ Hữu Ngư giơ tay lên, chọc chọc vào ngực Lý Lạc, "Phải ghi nhớ cho kỹ nhé, lần sau có thể viết vào trong sách."

Lý Lạc mím môi, ánh mắt vô thức rơi trên chiếc xúc xích trong tay Từ Hữu Ngư.

Chú ý đến ánh mắt của Lý Lạc, Từ Hữu Ngư lập tức nở nụ cười, không hề để ý mà đưa chiếc xúc xích của mình đến bên miệng cậu: "Nè, cho em nếm một miếng đấy."

"Không sao chứ?"

"Chúng ta là người yêu mà, sao chị lại chê em chứ?" Từ Hữu Ngư cười rạng rỡ, chiếc xúc xích trong tay càng áp sát môi Lý Lạc hơn, "Há miệng ra, a~"

Lý Lạc thuận theo bầu không khí lúc này, khẽ mở môi, cắn một miếng xuống.

Thực ra mùi vị chẳng có gì khác biệt.

Nhưng cậu luôn cảm thấy nó ngọt hơn chiếc cậu vừa ăn một chút.

Từ Hữu Ngư nhìn chiếc xúc xích đã bị cắn một miếng của mình, ánh mắt thẫn thờ một giây, sau đó lặng lẽ cắn một miếng lên đó, nhai chậm nuốt kỹ trong miệng, đáy lòng cũng dâng lên một cảm giác khác lạ.

Nhìn Lý Lạc bên cạnh, Từ Hữu Ngư cười vui vẻ, thầm nghĩ, hôm nay đúng là thu hoạch lớn về cảm hứng mà.

Cảm giác lại có rất nhiều chi tiết đời thường có thể viết vào trong sách rồi.

...

Bắt đầu từ ba rưỡi, hai người đi đi dừng dừng dọc theo Tây Hồ, lại ngồi thuyền thưởng thức cảnh đẹp trên Tây Hồ.

Rồi lại đi bộ ngược lại dọc theo bờ hồ.

Đi đi về về, mất hơn hai tiếng đồng hồ.

Nói là trò chơi người yêu một tiếng, nhưng thực tế cho đến tận sáu giờ tối, khi rời khỏi bờ Tây Hồ, tay của Lý Lạc và Từ Hữu Ngư mới chính thức buông ra.

"Xong rồi." Từ Hữu Ngư vỗ vỗ tay, cười hì hì nói, "Chuyến đi lấy đề tài người yêu hôm nay kết thúc viên mãn, tuy rằng hơi quá giờ, nhưng cũng coi như thu hoạch tràn trề, học đệ thấy thế nào?"

"...Rất tốt."

"Thái độ lấy lệ này của em là sao?"

"Dù sao bây giờ đã không còn là người yêu nữa rồi, lấy lệ một chút cũng không sao chứ?"

"Được được được, sau khi giải trừ trạng thái người yêu, cái miệng này của em lập tức trở nên lợi hại ngay nhỉ."

"Dù sao học tỷ cũng không muốn người nhà biết chuyện chị đang viết tiểu thuyết đâu đúng không? Cho nên em khuyên chị vẫn nên ngoan ngoãn một chút thì tốt hơn."

"Em hơi bị kiêu ngạo quá mức rồi đấy."

"Đói bụng rồi, chị muốn ăn gì?" Lý Lạc cười cười, chuyển chủ đề hỏi, "Đã nói trước rồi, em mời."

"Có nhà hàng nào thích hợp cho các cặp đôi không? Chúng ta lại lấy đề tài lần nữa nhé?" Từ Hữu Ngư cười híp mắt đề nghị.

"Bác bỏ."

"Xì, keo kiệt."

"Là học tỷ chị tham lam quá thì có."

"Rõ ràng lúc em lấy đề tài vừa rồi cũng khá vui vẻ mà."

"...Có à? Em chỉ thấy rất dày vò thôi."

"Học đệ, em nói vậy chị sẽ buồn lắm đấy."

"Đừng để em nhìn thấy vết thương của chị giữa thanh thiên bạch nhật là được."

"Nếu em muốn xem... sau khi về phòng, cũng không phải là không thể đâu nha~ anh trai~"

"Im miệng! Chị làm em sợ đấy!"

"Mẹ kiếp! Em thật sự không biết tận hưởng gì cả, đãi ngộ này người khác không có đâu! Em hãy biết trân trọng một chút đi."

"Sợ là em không có phúc hưởng, chị cứ bình thường lại đi."

"Hừ! Chị muốn ăn đồ Tây! Ăn bít tết! Chọn cái đắt nhất mà gọi! Xem chị có ăn cho em nghèo luôn không!"

"Chị vui là được."

"Chồng ơi anh thật tốt~"

"Mẹ nó chứ... nói chuyện tử tế vào!"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!