Chương 85: Lưu bút
Trước cửa nhà khách, nhìn khuôn mặt hơi tái nhợt và quầng thâm mắt mờ ảo của Ngô Sở Chi, Tần Hoàn đầy vẻ đau lòng.
“Sở Sở, tối qua không nghỉ ngơi tốt à?”
Ngô Sở Chi gật đầu, “Nhớ em, không có em ngủ cùng, không ngủ được.”
Thật ra tối qua cậu nghỉ ngơi rất tốt, hiếm khi ngủ chay với tiểu yêu nữ.
Trên mặt đây là di chứng của hai ngày hoang đường trước đó.
Tần Hoàn nghe vậy, xấu hổ, lén nhìn xung quanh, sợ người khác nghe thấy.
Nhẹ nhàng hôn lên khóe miệng Ngô Sở Chi, “Lúc đi Tam Á chơi sẽ ngủ cùng anh.”
Sau đó, cô xấu hổ vùi đầu vào lòng Ngô Sở Chi.
“Anh làm xong việc thì về nhà sớm, em lấy kết quả xong về sẽ đi siêu thị mua một con gà, hầm xong cho anh bồi bổ.”
Ngô Sở Chi gật đầu, siết chặt vòng tay, cúi đầu ngửi mái tóc của Tần Hoàn, “Mấy ngày không gội đầu rồi?”
Tần Hoàn túm lấy mái tóc trước ngực ngửi ngửi, “Năm ngày rồi, có mùi chưa?”
Cô vẫn chưa hết kỳ kinh, không muốn gội.
“Không rõ lắm, chiều về nhà anh gội cho.”
Tóc của Tần Hoàn ngày càng dài, tự gội rất bất tiện.
“Sáng sớm tinh mơ, các cậu đã làm chói mắt người khác rồi.”
Khổng Hạo vừa ngáp vừa đi tới, tay trái còn cầm một xiên bánh rán đường.
Ngô Sở Chi nhìn quầng thâm mắt của Khổng Hạo, ngạc nhiên: “Cậu cũng không ngủ ngon à?”
“Hai ngày nay hơi lạ giường, trằn trọc mãi không ngủ được, tối qua mới đỡ hơn.”
Khổng Hạo không tiện nói, mấy ngày nay buổi tối buôn điện thoại với chị Hề Hề quá lâu.
Làm xong việc hệ thống, mấy ngày nay cậu và Lăng Uyển Hề tiến triển thần tốc.
Hôm qua chị Hề Hề đến khách sạn thăm cậu, cậu còn thành công nắm được tay, ôm được vòng eo nhỏ nhắn mà cậu hằng ao ước.
Khổng Hạo sung sướng nhìn tay phải của mình, ba ngày không muốn rửa tay.
Nhìn bộ dạng ngốc nghếch của Khổng Hạo, Ngô Sở Chi biết thằng này không nói thật.
Thôi, nhìn thấu không nói toạc, dù sao người ta khó khăn không nên vạch trần, mình cũng chẳng làm gì tốt đẹp.
Nhưng xem ra Khổng Hạo chắc đã thông suốt rồi.
“Đi thôi, cái gì đến rồi cũng sẽ đến.”
Để Tần Hoàn vào trường trước, cậu và Khổng Hạo đi sau hai phút, để không bị phóng viên chụp được.
Vào cổng trường, điều bất ngờ là không thấy bóng dáng phóng viên nào.
Vỗ trán, nhớ ra rồi, chắc đều ở trong phòng họp lớn.
Dù sao còn có khóa sau lớp 12 đang học, phóng viên cũng sẽ không đi lang thang trong sân trường, ảnh hưởng đến trật tự học tập.
Đến phòng học bậc thang, tìm thầy Tiểu Mã ở phòng giáo vụ lấy bảng điểm.
Thầy Tiểu Mã mới đến trường được hai năm, những việc lặt vặt này cũng chỉ có những giáo viên trẻ này làm.
Giáo viên có thâm niên hơn một chút đều không muốn làm những việc này.
Lấy bảng điểm tự nhiên có vui có buồn, tuổi càng lớn càng không muốn nhìn những niềm vui nỗi buồn này.
Vừa thấy là Ngô Sở Chi và Khổng Hạo, thầy Tiểu Mã cũng không lục lọi trong đống giấy tờ đó, trực tiếp lấy bảng điểm của hai người từ trong bàn ra.
Miệng nói lời chúc mừng, tay thuận tiện đưa qua hai cuốn lưu bút chưa mở.
“Ồ, năm nay trường hào phóng thật!”
Lúc vào cửa, Ngô Sở Chi đã thấy không ít người đang viết lưu bút, cậu còn tưởng năm nay người thích hoài niệm đặc biệt nhiều.
Cậu không muốn viết lưu bút.
Quan hệ tốt tự nhiên sẽ liên lạc, quan hệ không tốt hà tất phải lãng phí thời gian này.
Sau này thật sự muốn hoài niệm, cầm ảnh tốt nghiệp xem là được rồi.
Thầy Tiểu Mã cười cười, “Năm nay các em thi tốt, trường tự nhiên cũng hào phóng hơn, ha ha ha.”
Thấy bên thầy Tiểu Mã bận rộn không ngớt, Ngô Sở Chi cảm ơn rồi định đi, lại bị mấy bạn học quen biết kéo lại bắt điền lưu bút.
Không thể từ chối, Ngô Sở Chi và Khổng Hạo đành phải ngồi xuống, viết từng người một.
Những bạn học quen thuộc hoặc không quen thuộc xung quanh cũng vây lại, trên bàn chất đầy lưu bút.
Người không biết còn tưởng là đang ký tặng sách.
Để tiết kiệm thời gian, mỗi người đều đang viết của người khác, viết xong lại chuyền cho người tiếp theo.
Những câu nói kinh điển của kiếp trước tuôn ra không ngớt từ bút của Ngô Sở Chi, khiến người ta cảm thán.
Không hổ là thủ khoa khối xã hội toàn tỉnh, môn Ngữ văn đứng đầu.
“Chúc bạn trải qua ngàn sóng gió, trở về vẫn là thiếu niên!”
“Thời gian không già, chúng ta không tan!”
“Yêu những gì bạn yêu, làm những gì bạn làm, nghe theo trái tim mình, không hỏi đông tây!”
“Không cần đeo trường kiếm, tay không cũng là giang hồ!”
“Con đường phía trước rộng mở, tương lai đáng mong chờ!”
...
Câu văn rất kinh điển, nhưng Ngô Sở Chi cho rằng, thắng ở chỗ ít chữ, ngắn gọn súc tích.
Một lúc sau, mấy chục cuốn trước mặt cậu đã quét sạch, bên Khổng Hạo mới đang viết cuốn thứ tư.
Ngô Sở Chi ghé qua xem, Khổng Hạo đang viết,
“Ước mơ vì nỗ lực mà rực rỡ, gặp gỡ vì thấu hiểu mới đáng yêu,
Hãy để duyên phận vào túi ký ức, hãy để chân thành mãi vì lời chúc mà tồn tại,
Chúc con đường sau tốt nghiệp rực rỡ ánh nắng mặt trời.”
“Viết thế này, cậu có mệt không?” Ngô Sở Chi không chịu nổi nữa.
Khổng Hạo quay đầu, bàn của Ngô Sở Chi đã trống trơn, kinh hãi.
Giằng lấy cuốn sách trên tay Ngô Sở Chi định chuyền đi, nhìn thấy dòng chữ “Không quên ý định ban đầu, kiên trì tiến lên!”
Khổng Hạo ngẩn người, “Sao cậu vô liêm sỉ thế!”
Thế là Khổng Hạo lật cuốn sách trước mặt mình ra, viết lên “Chúc cậu năm tháng tĩnh lặng, thế gian nhiễu loạn không làm phiền cậu nửa phần!”
Trước mặt Tần Hoàn cũng là mấy chồng lưu bút đầy ắp, xung quanh còn có mấy bạn nam vây quanh, muốn cô viết vài câu.
Mấy người đó thấy Ngô Sở Chi đi tới, đặt lưu bút trong tay lên bàn Tần Hoàn, tự nhiên cũng tản ra.
Tần Hoàn kinh ngạc nhìn Ngô Sở Chi, cậu vào phòng học bậc thang sau cô, vậy mà lại viết xong trước cô.
Bản tiểu chương còn chưa hết, mời bấm trang sau tiếp tục đọc nội dung đặc sắc!
Thích Trùng Nhiên 2001 mời mọi người sưu tầm: (m.shuhaige.net) Trùng Nhiên 2001.
Phải biết rằng số nữ sinh vây quanh Ngô Sở Chi không ít hơn số nam sinh bên cạnh cô.
“Sở Sở, anh làm thế nào vậy?” Tần Hoàn kéo cậu ngồi xuống bên cạnh mình, nhỏ giọng hỏi.
Ngô Sở Chi tiện tay lật cuốn lưu bút trước mặt, “Không có gì khác, chỉ là quen tay thôi!”.
Tốc độ của cô cũng không khá hơn Khổng Hạo là bao.
Tần Hoàn mặt mày ủ rũ, “Sở Sở, giúp em nghĩ mấy đoạn đi, em thay đổi viết.”
Rõ ràng Tần Hoàn cũng định lười biếng, nhiều quá, bình thường làm gì có nhiều bạn bè như vậy, đều là những chàng trai không chịu từ bỏ.
“Viết thơ cổ đi, trường phong phá lãng hội hữu thời, trực quải vân phàm tế thương hải!”
“Ví dụ như, hội đương lăng tuyệt đỉnh, nhất lãm chúng sơn tiểu!”
“Mạc sầu tiền lộ vô tri kỷ, thiên hạ thùy nhân bất thức quân!”
Tần Hoàn vội vàng ghi nhớ, “Chỉ có ba câu thôi à?”
Ngô Sở Chi nhìn cô, Hoàn Hoàn vẫn quá thật thà, “Là sáu câu mà.”
Tần Hoàn không phục, cô toán có kém đến đâu cũng không đến nỗi không biết đếm, “Đây rõ ràng chỉ có ba...”
Cô hiểu rồi, cười đấm Ngô Sở Chi một cái, vui vẻ viết.
“Nghĩ thêm mấy câu nữa đi, lặp lại nhiều quá không tốt.”
Ừm... đến Tây Bắc thì “khuyến quân canh tận nhất bôi tửu, tây xuất dương quan vô cố nhân”;
Đi Đông Nam thì “cô phàm viễn ảnh bích không tận, duy kiến trường giang thiên tế lưu”;
Thi không tốt thì dùng “trượng phu phi vô lệ, bất sái ly biệt gian”;
Quan hệ bình thường thì viết “hải nội tồn tri kỷ, thiên nhai nhược bỉ lân”.
“Quan hệ tốt thì sao?”
“Quan hệ tốt thì ném thẳng lưu bút lại!”
Né được nắm đấm nhỏ của Tần Hoàn, tính toán thời gian, Ngô Sở Chi gọi Khổng Hạo, đi thẳng đến văn phòng giáo viên.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
