Chương 71: Xin lỗi, không sao đâu
Ngô Sở Chi cảm giác mình sắp nổ tung rồi.
Cậu chuẩn bị ra đầu thú với tòa án nước lạnh.
Tiểu yêu nữ biết, tiểu nam nhân của mình đang thương xót cô.
"Tiểu nam nhân, khó chịu không?"
Đầu tiểu yêu nữ dựa vào cánh tay Ngô Sở Chi, tay phải vô thức vẽ vòng tròn trên ngực cậu.
"Đừng trêu nữa! Trêu nữa anh không nhịn được đâu!"
Giọng Ngô Sở Chi khàn khàn, cậu giãy giụa ngồi dậy, chộp lấy chai nước khoáng bên giường uống ừng ực một trận.
Vô cùng tham luyến nhìn cảnh đẹp trên giường một cái, Ngô Sở Chi khó khăn quay đầu đi.
Cậu bước nhanh vào nhà vệ sinh, mở vòi hoa sen trong phòng tắm.
Tiểu yêu nữ thở dài một hơi, chu cái miệng nhỏ lên, đúng là tiểu oan gia!
...
Ngô Sở Chi đột nhiên nhớ mùi thuốc lá.
"Tiểu nam nhân, hạnh phúc không?"
"Ừm! Rất hạnh phúc!"
Hai người đều cười lên, cười rất ngốc nghếch.
"Tiểu nam nhân, sau này không được không cần chị!"
Ngô Sở Chi không trả lời, mà dùng hành động thực tế chứng minh sự tham luyến của mình đối với cô.
"Đồ xấu xa!"
...
Ăn qua loa một chút đồ ăn vặt ven đường, Ngô Sở Chi đưa tiểu yêu nữ về ký túc xá.
Nhìn Diệp Tiểu Mễ lúc lên lầu chân còn đang run rẩy, Ngô Sở Chi hét lớn với cô, "Diệp Tiểu Mễ! Anh yêu em!"
Diệp Tiểu Mễ dừng bước chân lên lầu, quay người lại, lao đầu về phía tiểu nam nhân của cô.
Tiểu yêu nữ nhảy lên người cậu, hai tay móc lấy cổ cậu, kẹp hai chân vào eo cậu, Ngô Sở Chi vội vàng đỡ lấy cô.
Tiểu yêu nữ quá biết trêu người rồi!
Diệp Tiểu Mễ cười tít mắt nhìn khuôn mặt bực mình của Ngô Sở Chi, hét lớn bên tai cậu "Thần thiếp biết rồi!"
...
Ấn vai Ngô Sở Chi, Diệp Tiểu Mễ dùng sức trượt hai chân, nhảy xuống.
Khoảnh khắc tiếp đất, chân mềm nhũn, lại ngã vào lòng Ngô Sở Chi.
"Không có việc gì mọc cao thế làm gì!" Diệp Tiểu Mễ oán trách, cô chỉ có 1m66, kém Ngô Sở Chi 21 cm.
Hơn nữa Ngô Sở Chi mấy năm sau đa phần còn có thể cao thêm vài cm, đến lúc đó cái dáng một mét chín mấy, đi bên cạnh cậu thật không cân xứng a.
Chẳng lẽ, đến lúc đó hôn môi, còn phải được bế lên mới được?
Diệp Tiểu Mễ dùng đầu cọ cọ ngực Ngô Sở Chi, nói nỗi lo lắng này cho cậu biết.
Ngô Sở Chi đột nhiên cười xấu xa, "Không chỉ có thể bế hôn đâu!"
Diệp Tiểu Mễ tuy không nghe hiểu ý nghĩa câu nói này, nhưng nụ cười bỉ ổi trên mặt tiểu nam nhân lại nói cho cô biết, đây không phải chuyện đứng đắn!
Thẹn quá hóa giận, Diệp Tiểu Mễ giơ tay đánh.
Thằng em thối! Chị mới không chiều cưng!
Ngô Sở Chi cũng không đánh trả, dù sao mình da dày thịt béo, tiểu yêu nữ lại không ra tay độc ác, chơi đi~
...
Hoãn một lúc lâu, Diệp Tiểu Mễ mới có sức lực, "Đồ xấu xa! Sau này không được sự cho phép của chị, không được chạm vào chị!"
"Ừm ừm... chiều nay có ai đó cứ nắm chặt tay anh không cho anh đi, đàn chị, chị biết cô ấy là ai không?"
Lời của Ngô Sở Chi như châm ngòi thùng thuốc súng, Diệp Tiểu Mễ xấu hổ đến phát điên, nhắm vào chỗ thịt mềm bên eo cậu điên cuồng tấn công một đợt.
"Đau! Đau!" Lần này tiểu yêu nữ giận thật rồi, ra tay độc ác rồi!
Diệp Tiểu Mễ nghe thấy Ngô Sở Chi kêu đau, vội vàng dừng lại, vén áo cậu lên.
Nương theo ánh đèn trước tòa nhà nhìn kỹ, may mà chỉ đỏ một mảng, cậu về chắc không sao.
Trong lòng Diệp Tiểu Mễ oán trách sự không có tiền đồ của mình, còn phải lo lắng thay cậu về có dễ ăn nói hay không.
Trong lòng tức tối, lại không dám ra tay, nước mắt lại chảy xuống.
"Thằng em thối! Chị hết thuốc chữa rồi!" Diệp Tiểu Mễ vùi đầu vào trước ngực Ngô Sở Chi, khóc nức nở.
Ngô Sở Chi không nói gì,
Hồi lâu, thấy Diệp Tiểu Mễ bình tĩnh lại, Ngô Sở Chi nâng đầu cô lên, hôn một cái, sau đó ôm chặt cô vào lòng.
"Xin lỗi... chịu ấm ức rồi..."
"Không sao... không ấm ức..."
Trong lòng cậu, Diệp Tiểu Mễ nhìn bầu trời đầy sao kia, lẩm bẩm.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
