Thắp Lại Ngọn Lửa Năm 2001

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Sở Hữu Kỹ Năng Bá Đạo Ở Dị Giới, Tôi Vô Song Tại Thế Giới Thực

(Đang ra)

Sở Hữu Kỹ Năng Bá Đạo Ở Dị Giới, Tôi Vô Song Tại Thế Giới Thực

Miku

Câu chuyện Fantasy đổi đời bắt đầu từ đây!

144 2

35-sai Dokushin Yamada, Isekai Mura ni Risou no Second House wo Tsukuritai ~Isekai to Genjitsu no Iitokodori Life~

(Đang ra)

35-sai Dokushin Yamada, Isekai Mura ni Risou no Second House wo Tsukuritai ~Isekai to Genjitsu no Iitokodori Life~

Izumo Daikichi

Yamada, một nhân viên bình thường của một công ty, đến thăm ngôi nhà gia đình được ông nội quá cố để lại làm thừa kế, và ở đó anh tìm thấy một cánh cửa dẫn đến thế giới khác!! Bên kia cánh cửa, anh gặ

16 43

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

516 1045

Elf nuôi dạy trẻ

(Đang ra)

Elf nuôi dạy trẻ

O동글군O

*Tác phẩm nuôi dạy trẻ em đầu tiên trên Novelpia dành cho người lớn.

213 9266

Tôi trở thành vu nữ do chính hoàng đế dưỡng thành

(Đang ra)

Tôi trở thành vu nữ do chính hoàng đế dưỡng thành

랑향

Khoảnh khắc ấy, cuộc đời vốn chẳng mấy bằng phẳng của tôi coi như toang hẳn.

50 198

Honnō-ji kara Hajimeru Nobunaga to no Tenka Tōitsu

(Đang ra)

Honnō-ji kara Hajimeru Nobunaga to no Tenka Tōitsu

Hitachinosuke Kankou

Khởi nguồn từ “Shōsetsuka ni Narō”, một bản lịch sử – fantasy thời Chiến Quốc nay chính thức khai màn!

21 386

Có hoa không hái là phí phạm, đừng để lúc hoa tàn rồi mới tiếc rẻ cái cành khô. - Chương 267: Em đi tìm chị Tố Tố đi

Chương 267: Em đi tìm chị Tố Tố đi

Uống nước đá cũng khó làm nguội máu nóng, nhưng cũng chỉ có thể để nguội thôi.

Bởi vì, lòng kiên định nhưng đụng phải tường.

Bức tường này có thể là tảng đá tên "Khổng Hạo" trong lòng Ngô Sở Chi, cũng có thể là sự kiêu ngạo tên "tôn nghiêm" trong lòng Vương Băng Băng.

Hắn cúi đầu xuống, chóp mũi chạm vào chóp mũi cô, nhẹ nhàng mổ lên đôi môi cô một cái: "Anh tôn trọng em, trước khi em chuẩn bị xong, sẽ không đụng vào em."

Trên mặt Vương Băng Băng nở nụ cười hạnh phúc.

Hai tay chống ngược ra sau chăn, ngửa người dưới thân hắn, cô cũng mổ lại lên cánh môi hắn một cái:

"Anh đi tìm Tiểu Nguyệt Nha Nhi hoặc chị Tố Tố đi..."

Nói xong, tay nhỏ nghịch ngợm điểm điểm vào ngực hắn.

Ngô Sở Chi nhướng mày: "Em không phải là giám quân của Hoàn Hoàn sao?"

Vương Băng Băng kiêu ngạo hất cằm: "Em mới không thèm làm giám quân của Hoàn Hoàn, cô ấy dựa vào cái gì mà ăn chắc em chứ!"

Ngô Sở Chi lập tức hiểu ra.

Hừ... tình bạn plastic của phụ nữ!

Cũng đúng, Vương Băng Băng kiêu ngạo như vậy, sao chịu làm lẽ!

Ngô Sở Chi có chút do dự, Vương Băng Băng gia nhập chiến cuộc, khiến mọi kế hoạch của hắn đều phải sắp xếp lại.

Hình tứ giác là không ổn định, hình tam giác mới là vương đạo.

Vương Băng Băng nhìn ra sự khó xử của hắn, hờn dỗi trừng hắn một cái rồi kéo hắn qua hôn hôn: "Tiểu Ngô ca ca, chúng ta cứ lén lút qua lại như vậy được không?"

Ngô Sở Chi ngẩn người, cúi đầu nhìn cô chăm chú.

Vương Băng Băng u sầu thở dài một hơi: "Quan hệ mấy nhà, chúng ta không vòng qua được. Chỉ cần anh thương em chiều em yêu em, em không so đo những cái đó."

Nếu không phải đáy mắt cô thoáng qua vẻ giảo hoạt, Ngô Sở Chi suýt chút nữa thì tin.

Chơi trò nằm vùng đúng không?

Lấy lùi làm tiến đúng không?

Thể hiện tấm lòng rộng lượng đúng không?

Cũng tốt, vừa hay cho anh thời gian tiêu diệt từng bộ phận.

Vương Băng Băng ở trong lòng hắn hoãn lại một lúc lâu, đứng dậy nhanh chóng chuồn ra ngoài.

Cô cũng biết, nơi này không nên ở lâu.

...

Ngô Sở Chi vào phòng tắm bắt đầu tắm rửa.

Nói cho cùng hắn cũng chưa tra (đểu cáng) đến mức đó.

Vừa mới âu yếm trên người một cô gái, giây sau liền lên giường một cô gái khác?

Như vậy cũng quá không tôn trọng rồi!

Thế là hắn cẩn thận rửa sạch mùi hương Vương Băng Băng để lại trên người.

Đây cũng là sự tôn trọng.

Tắm rửa xong xuôi, vừa dùng khăn lau tóc ướt, vừa ấn sáng điện thoại.

Mười một giờ rồi, không biết Hoàn Hoàn ngủ chưa.

Hôm nay lại không có điện thoại kiểm tra?

Thật là kỳ lạ.

Ngô Sở Chi vừa lẩm bẩm, vừa bấm gọi điện thoại của Tần Hoàn.

Đợi nửa phút, mới nghe thấy giọng mũi ngây ngô nửa tỉnh nửa mê của Tần Hoàn truyền đến.

"Ưm..."

Ngô Sở Chi không khỏi vui vẻ: "Hôm nay sao không gọi điện cho anh?"

Nghe thấy giọng nói quen thuộc, Tần Hoàn tỉnh táo hơn một chút, ở đầu dây bên kia giọng mềm mại oán trách:

"Vợ anh hôm nay leo Trường Thành mệt chết rồi! Đâu đâu cũng là người! Sách nói chỉ cần hai tiếng, bọn em leo hơn 6 tiếng.

Em cảm thấy em không phải leo lên, mà là bị mẹ em chen lên.

Em thấy chúng em không phải leo lên, mà là bị mẹ em chen chúc đẩy lên.

Sau này kỳ nghỉ Quốc khánh cứ ở nhà thôi, không bao giờ đi góp vui nữa."

"Đông người như vậy, mọi người còn lên làm gì a?" Ngô Sở Chi nghe mà rất cạn lời.

Tần Hoàn chu môi: "Em cũng đâu muốn, thấy người đông quá bọn em định quay về. Nhưng hoàn toàn không quay đầu được, chỉ có thể đi về phía trước thôi.

Thấy bên kia Tần Hoàn ngáp ngắn ngáp dài, Ngô Sở Chi âu yếm vài câu rồi bảo cô tiếp tục ngủ.

Cúp điện thoại, hắn gối tay trái sau đầu, điện thoại xoay chuyển trên đầu ngón tay phải, rất nhàm chán.

Trong đầu nghĩ rất cứng rắn, tối nay không thể đi tìm Tiêu Nguyệt Già hay Khương Tố Tố, phải tôn trọng các cô ấy.

Dù sao Vương Băng Băng vào phòng hắn lâu như vậy mới ra, trong lòng hai cô gái không thầm thì mới là chuyện lạ.

Đặt điện thoại xuống, nhìn tay phải trước mắt, Ngô Sở Chi thở dài một hơi.

Thật không muốn làm màu.

"Ong ong!" Điện thoại có tin nhắn.

"Anh, ???"

Nhìn tin nhắn, khóe miệng Ngô Sở Chi cong lên.

Là cô ấy chủ động mời gọi ~!

Hai tay vuốt mặt, khó khăn lắm mới giấu đi nụ cười tiện đó, Ngô Sở Chi bật dậy khỏi giường.

Cởi áo choàng tắm, hắn thay một bộ quần đùi áo cộc sạch sẽ.

Ừm... con trai thích sạch sẽ, vận may đều sẽ không tệ.

Soi gương, chỉnh lại tóc tai, hắn nhẹ nhàng mở cửa.

"Mệt mấy ngày rồi, sáng mai ngủ thêm một chút, ngày kia anh chạy bộ cùng em."

Đứng trên hành lang trống trải, Ngô Sở Chi lấy điện thoại ra, chuyển sang chế độ rung, gửi một tin nhắn cho Vương Băng Băng.

Cách cửa phòng cô nghe kỹ vài giây, không có tiếng động truyền đến.

Ừm... không ở sau cửa.

Ngô Sở Chi yên tâm một nửa, lại gửi một tin cho Khương Tố Tố, sau đó làm y hệt nghe ngóng.

Có tiếng động, nhưng rất xa, không giống ở sau cửa.

Dù sao, Khương Tố Tố là thư ký của hắn, ban đêm sẽ không tắt máy cũng không để chế độ im lặng.

"(? ̄? ̄?) Vâng ạ!" Nhận được tin nhắn trả lời của Vương Băng Băng.

Ngô Sở Chi yên tâm, trả lời một câu MUA!

Đợi ba giây, hắn nhanh chóng dùng thẻ phòng quẹt mở cửa phòng Tiêu Nguyệt Già, sau đó nhẹ nhàng đóng cửa lại, từ từ di chuyển vào trong phòng.

Điện thoại rung hai cái, là Khương Tố Tố trả lời: "Vâng! Được ạ!"

Khóe miệng Ngô Sở Chi mím lại, xóa tin nhắn, nhanh chóng nhét điện thoại vào túi quần.

Cầm sách dựa nghiêng đầu giường, mặc chiếc váy ngủ màu đỏ ngọc, Tiêu Nguyệt Già đang trợn mắt há hốc mồm nhìn hắn.

Cô chỉ nhắn một tin, muốn xem hắn có còn bận không, bảo hắn ngủ sớm chút.

Sao người lại tự giác qua đây thế này?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!