Thanh trường kiếm cùn và một gã dân làng thất tình

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

(Đang ra)

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

Giai thất

PS: Truyện thiên về đấu trí, thuộc thể loại vô hạn lưu. Tác giả đảm bảo dàn nhân vật chính (cả nam và nữ) sẽ không "bay màu", còn các người chơi khác thì.

1047 15102

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

(Đang ra)

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

天山雨骨

“Ưm… ưm… tôi tốt bụng giúp đỡ mấy người như thế, coi mấy người là chị em tốt… vậy mà mấy người toàn muốn ngủ với tôi là sao…”

10 8

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

1 3

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

9 33

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

(Đang ra)

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

Enju

Nhưng khi một con người bình thường chọn cuộc sống bình yên giữa các vị thần, liệu phía trước Minato còn những điều gì đang chờ đợi?

4 18

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

96 821

Mối tình bất tử - Chương 9: Người qua đường hardcore Bray

Chương 9: Người qua đường hardcore Bray

Bên tai Bray vang vọng âm thanh giống như khoảnh khắc ánh sáng mạnh vụt tắt.

Nếu không thể hiểu được, thì đổi một ví dụ khác nhé, giống như âm thanh khi bật đèn vậy.

Mắt phải đang nheo lại của Bray hơi mở ra.

Việc đầu tiên hắn làm là cúi đầu nhìn đôi tay của mình.

"May quá, vẫn còn." Bray thở phào nhẹ nhõm.

Cái đồ ngốc kia, vậy mà chẳng nói chẳng rằng đã kích hoạt cơ quan đi đến tầng tiếp theo.

Bray suýt chút nữa tưởng tay mình tiêu tùng rồi.

"Keng ——" Bỗng nhiên, một âm thanh Bray quen thuộc nhất vang lên.

Rất nhiều thứ va chạm vào nhau đều sẽ phát ra tiếng "keng".

Nhưng mà, Bray biết rất rõ, đây là tiếng va chạm thanh thúy của kiếm.

Tiếng kiếm va chạm liên miên không dứt, còn cả chấn động do việc thi triển pháp thuật mang lại, đều khiến trận chiến này cảm giác kịch liệt hơn nhiều so với những trận chiến ở tầng dưới trước đó.

"Đáng ghét, thứ này chém không chết sao!" Giọng một người đàn ông gầm lên.

Bray nhìn theo hướng âm thanh, phát hiện một đội người đang chiến đấu với một cục sắt to đùng.

Tiếng chiến đấu kịch liệt chính là truyền đến từ phía bọn họ.

Cục sắt đó toàn thân đều là kim loại, tráng kiện như một con trâu, hơn nữa kích thước tương đương với bảy tám người.

Tất nhiên, cục sắt đó tịnh không phát ra nửa điểm âm thanh liên quan đến trâu bò.

"Gâu!" Cục sắt đó kêu lên một tiếng.

"..." Biểu cảm của Bray trong nháy mắt sụp đổ.

Đây là... chó?

"Là chó con kìa!" Rebi nghe thấy tiếng "Gâu" này, nhảy cẫng lên một cách đáng yêu.

"Ừm... là chó đi." Bray lau mồ hôi lạnh không tồn tại trên trán.

"Tại sao lại còn có người đi lên đây!?" Tiếng hô của Rebi thu hút sự chú ý của những người đang chiến đấu.

"..." Bray há miệng, sau đó quên mất những lời định nói.

Rất nhanh, hắn lại ngậm miệng, tổ chức lại ngôn ngữ một chút.

"Chào buổi chiều." Đây là câu thoại thích hợp nhất mà Bray có thể nghĩ ra.

"““...””" Mọi người đều cạn lời.

"Uỳnh!!!!!" Còn con trâu sắt tạm thời có thể coi là chó kia, thì trực tiếp tiếp tục sự lỗ mãng của mình.

Con trâu sắt này, phương thức chiến đấu chính là xông thẳng đâm loạn.

Nhưng đòn tấn công đơn giản này lại khiến tiểu đội mạo hiểm giả kia không thể ứng phó.

Bởi vì phòng ngự, sức mạnh của đối phương, tất cả đều vượt trội hơn bọn họ.

Đây đúng là dùng sức mạnh phá vỡ kỹ thuật.

"Đáng ghét, bị mấy kẻ mới đến này làm phân tâm rồi." Nữ chiến binh cầm khiên nghiến răng, oán trách một câu.

"Bọn họ có vẻ khá bất mãn với chúng ta đấy." Naruko nhận ra oán khí của đối phương, nói với Bray một tiếng.

"Hình như làm phiền bọn họ rồi." Bray gật đầu.

"Vậy chúng ta đi chỗ khác đi." Đã thấy đối phương đang thảo phạt con mồi của mình, Bray đi chỗ khác là được, dù sao hắn cũng không phải đến để đánh nhau.

Hắn là vì những văn vật đáng tiền, không đúng, là vì tên Jonathan kia.

"Đợi đã!" Thấy mấy người Bray lại có ý định rời đi, tên du hiệp vô danh trong tiểu đội vội vàng gọi Bray lại.

"Có chuyện gì không?" Bray dùng đôi mắt cá chết nghi hoặc nhìn đối phương.

"Chúng tôi..." Tên du hiệp mà Bray không muốn hỏi tên kia, nói được nửa câu liền lăn một vòng, tránh cú húc của con trâu sắt.

Con trâu sắt này không biết tại sao cứ khóa chặt lấy tiểu đội bọn họ, dù cắt đuôi thế nào cũng không được.

Đặc biệt là con trâu sắt này kêu lên cứ "Gâu gâu gâu", cực kỳ chọc tức người ta.

"Muốn các người..." Du hiệp nói rồi lại lăn thêm nửa vòng.

"..." Nhìn đối phương bận rộn lăn lộn, không lo nổi chuyện nói năng, Bray có chút cảm thán.

Mệt thật đấy.

"Giúp đỡ!"

"Tôi nghe hiểu rồi." Naruko vươn một ngón tay, chỉ vào cục sắt kia.

"Bọn họ muốn chúng ta giúp một tay."

"..." Bray cảm thấy IQ của Naruko cần nạp thêm tiền.

Chà, vốn dĩ Bray còn định học theo mấy tình tiết nào đó, mở miệng nói một câu "Muốn tôi giúp, vậy các người nguyện ý trả giá cái gì" các kiểu.

Có điều, thứ này nhìn qua cũng không đặc biệt phiền phức lắm, nên thôi bỏ đi.

"Keng ——" Thanh trường kiếm nhìn qua chẳng có điểm sáng nào được rút ra khỏi vỏ.

Và ngay trong khoảnh khắc này, cục sắt kia giống như bị kích thích gì đó, toàn thân bắt đầu phát ra ánh sáng trắng.

Cục sắt này, cảm nhận được mối đe dọa mạnh mẽ từ trên người Bray, trực tiếp bị ép phải tung ra hình thái ẩn giấu.

Đó là mối đe dọa của cái chết.

Trạng thái toàn thịnh của nó có thể biến hình, tiện thể bắn tên lửa tán xạ, rất là ngầu lòi.

Nếu nó tiến vào trạng thái đó, e là cảnh tượng sẽ rất hoa lệ.

Tất nhiên, Bray không biết điều này, nếu không hắn nhất định sẽ không vội vã vung kiếm.

「Đoạn Thủy Lưu」「Đoạn Bộc」

Trước khi kiếm được thu hồi, cục sắt kia phát ra tiếng "Gâu" cuối cùng, rồi nứt ra từ khe giữa.

Gọn gàng sạch sẽ, một kiếm giải quyết.

"““...””" Các thành viên tiểu đội kia lại lần nữa rơi vào trầm mặc.

Có điều sự trầm mặc lần này và nguyên nhân lần trước không giống nhau lắm.

"Lẽ nào các người là mạo hiểm giả cấp S!?" Tên du hiệp cầu cứu kia nuốt nước bọt một cái.

"““?””" Bray, Naruko và Rebi không hẹn mà cùng nghiêng đầu, vẻ mặt đầy nghi hoặc.

Trong mấy người Bray, cấp bậc của Bray là cao nhất, là cấp A.

Có điều, tại sao bọn họ lại cảm thấy mình là cấp S.

"Không phải S đâu, chưa đi kiểm tra, là A." Bray nói.

Thực ra thì, Bray cảm thấy A đã là rất cao rồi.

"““Hả?””" Tiểu đội đối diện đồng thanh thốt lên kinh ngạc.

Cấp A? Chẳng phải là cùng cấp với bọn họ sao? Tại sao cùng cấp mà chênh lệch chiến lực lại lớn thế hả!

"Vậy tạm biệt nhé." Bray thiện ý vẫy vẫy tay, mặc dù không nhớ tên người khác, nhưng lịch sự chào tạm biệt thì vẫn phải làm.

Đây là lễ nghi của gia tộc Crass.

"Bye bye ~" Rebi cũng vẫy tay theo Bray (0W0).

Còn lại chỉ có Naruko là không vẫy tay tạm biệt.

"Cô thật không có lễ phép." Bray dùng mắt cá chết khinh bỉ nhìn Naruko.

"..." Lần này đến lượt Naruko cạn lời.

---

"Những người vừa rồi, rốt cuộc có lai lịch gì vậy?" Tiểu đội sống sót sau tai nạn bắt đầu giao lưu với nhau.

"Không biết, căn bản chưa từng nghe nói đến người tương tự."

"Không, tôi từng nghe nói rồi." Nữ chiến binh cầm khiên trước đó, vẻ mặt trở nên nghiêm trọng.

"Hắn tên là 「Thợ Săn Ác Quỷ」 (Ác Quỷ Thú Nhân)."

"Người săn giết ác quỷ sao?"

"Không không không, là thợ săn giống như ác quỷ vậy."

"Nghe nói, cách hắn hoàn thành nhiệm vụ rất hung tàn."

"Ví dụ?"

"Ví dụ ma vật sẽ bị cắt thành rất nhiều đoạn." Nói rồi, bọn họ nhìn cục sắt bị chẻ làm hai kia.

"..."

Và ngay khi tiểu đội này đang nói chuyện, nơi này lại một lần nữa sáng lên ánh sáng xanh.

Điều này có nghĩa là lại có người được dịch chuyển tới.

"Lại có người..."

"Nhưng mà, cảm giác mang lại rất không ổn."

Người xuất hiện ở tầng này, đại khái có năm người.

Và cả năm người đều được bao bọc trong áo choàng màu tối, đeo những chiếc mặt nạ khác nhau.

Những chiếc áo choàng kia mặc dù màu sắc đều ảm đạm, nhưng vẫn có thể phân biệt được màu sắc khác nhau.

Bên trên còn có một số hoa văn không rõ ràng, khiến áo choàng nhìn qua không đơn điệu như vậy.

Áo choàng này, dường như không phải dùng để che giấu thân phận, mà giống như để phô trương thân phận của mình hơn.

"Tiếp tục đi lên, chúng ta phải lên đỉnh." Kẻ cầm đầu phát ra giọng nói trầm thấp, nói với bốn người còn lại.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!