Thanh trường kiếm cùn và một gã dân làng thất tình

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

(Đang ra)

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

Giai thất

PS: Truyện thiên về đấu trí, thuộc thể loại vô hạn lưu. Tác giả đảm bảo dàn nhân vật chính (cả nam và nữ) sẽ không "bay màu", còn các người chơi khác thì.

1047 15111

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

(Đang ra)

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

天山雨骨

“Ưm… ưm… tôi tốt bụng giúp đỡ mấy người như thế, coi mấy người là chị em tốt… vậy mà mấy người toàn muốn ngủ với tôi là sao…”

10 10

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

1 3

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

9 33

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

(Đang ra)

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

Enju

Nhưng khi một con người bình thường chọn cuộc sống bình yên giữa các vị thần, liệu phía trước Minato còn những điều gì đang chờ đợi?

4 18

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

96 821

Đất cháy nơi lãnh nguyên băng giá - Chương 10: À ra, tự xưng là chuyên gia đạo cụ cơ đấy

Rebi, cô bé trông giống Thú nhân, nhưng lại không phải Thú nhân.

Hồi Đế quốc Will đại loạn, lúc đối đầu với Bray, cô bé này đã để lại cho Carrasco một ấn tượng rất sâu sắc.

Hơn nữa, quan hệ giữa cô bé và Bray không hề đơn giản, nếu cô bé đã ở đây.

Thì chỉ có thể nói rằng, Bray cũng đang ở đây.

Thật thú vị, lại có thể gặp Bray ở một nơi không ngờ tới như thế này.

Nhưng Carrasco không có ý định nói chuyện nhiều với Bray, dù sao thì anh cũng biết rõ Bray không ưa gì mình.

Carrasco cũng cố gắng không muốn gây sự với Bray.

“Đừng sợ, như vậy sao xứng danh thanh kiếm khai quốc chứ.” Carrasco vuốt ve thanh kiếm bên hông mình.

「Vancarel」 đối mặt với bất kỳ kẻ địch nào cũng đều không hề sợ hãi.

Thế nhưng, khi 「Vancarel」 đối mặt với hai thanh kiếm của Bray, nó lại không kìm được mà run rẩy.

Thật không biết thanh kiếm của Bray đã gây ra áp lực lớn đến nhường nào cho 「Vancarel」.

Chỉ có thể nói rằng, ý chí của hai thanh kiếm đó mạnh hơn 「Vancarel」 cả một bậc.

“Thật mong là sẽ không phải đối đầu với cậu nữa, Bray Crass.” Carrasco lẩm bẩm.

“Cái đó, thưa ngài Carrasco?” Đoàn trưởng của Đoàn kịch Violet có chút căng thẳng, tưởng rằng Carrasco có điều gì không hài lòng.

“Không sao, tôi rất thích vở kịch này, nhưng hình như tôi có chút việc, xin phép đi trước.” Carrasco xua tay, đứng dậy khỏi ghế.

“Vậy chúng tôi xin tiễn ngài.” Đoàn trưởng vội nói.

“Không cần đâu, tôi đi cùng tùy tùng của mình là được rồi.”

“Đi thôi.” Carrasco nói với người phụ nữ bên cạnh.

“Vâng, thưa Bệ hạ.”

---

“Ưm… đi rồi ạ?” Rebi ló khuôn mặt đang úp sau lưng Naruko ra.

“Đi rồi, đi rồi, sao Rebi lại sợ người này thế?” Naruko hỏi.

“Ưm… em không thích người này.” Rebi nín nhịn nửa ngày mới nói ra được câu này.

Carrasco đã từng đánh Bray bị thương, tuy cảm giác không giống người xấu, nhưng Rebi không hề thích Carrasco chút nào.

“Đồ nhát gan, guhehe!” Tiểu Bạch chỉ vào Rebi, cười lớn.

“Rebi mới không phải đồ nhát gan.” Rebi bất mãn nói.

ヽ(≧Д≦)ノ

“Hehe, Rebi nhát gan!” Tiểu Bạch tiếp tục nói.

“Rebi nhào tới em này!” Rebi nhào tới Tiểu Bạch.

“Haha!” Tiểu Bạch ngây ngô cười.

Rồi không biết tự lúc nào, hai đứa đã chơi đùa với nhau.

Trông có vẻ rất hòa hợp.

“Xem ra Tiểu Bạch rất thích mọi người.” Marek vui mừng nói.

“Bình thường Tiểu Bạch không hay lại gần người khác đâu, cũng rất ít khi nói chuyện với những người khác trong đoàn.” Marek nói với Bray.

“Vậy sao.” Bray sờ cằm.

Chắc là đồng thanh tương ứng? Xem ra Rebi cảm thấy rất thân thiết.

Không không không, bình thường phải là đồng thanh tương xích chứ?

Khoan đã, Rebi nhà mình đâu phải đồ ngốc, đồng thanh tương ứng cái gì chứ!

“Chắc là vì Rebi rất đáng yêu.” Bray nói với vẻ mặt vô cảm.

“Ể?” Marek không kịp phản ứng.

“Vì Rebi rất đáng yêu, nên Tiểu Bạch mới bám lấy Rebi như vậy.” Bray nghiêm túc nói.

“Ờm…” Marek muốn nói gì đó rồi lại thôi.

“Chắc là vậy.” Cuối cùng Marek cũng từ bỏ ý định phản bác.

Theo Marek thấy, Tiểu Bạch cũng rất đáng yêu.

Tuy có hơi ngốc nghếch, nhưng cũng rất ngây thơ, trong sáng.

“Cũng dạo xem gần hết rồi, làm phiền đoàn kịch của các anh lâu quá cũng không hay.” Bray lúc này lên tiếng.

“Ngài Bray, mọi người định về rồi sao?” Marek nghe ra ý trong lời nói của Bray.

“Ừm.” Bray gật đầu.

“Vậy xin hãy đợi một chút, tôi đi nói với đoàn trưởng vài câu.” Nói rồi, Marek quay đầu đi thẳng, để lại Bray ngơ ngác đứng tại chỗ.

“Anh Marek đó đi đâu vậy?” Naruko hỏi.

“Chà, tôi cũng không rõ.” Bray nhún vai.

Nhưng Marek cũng không để Bray đợi lâu, rất nhanh đã quay lại.

“Đây là sáu tấm vé.” Marek nhét sáu tấm vé vào tay Bray.

“Vé? Của vở kịch à?” Bray liếc nhìn dòng chữ trên vé, có chút kinh ngạc.

“Đúng vậy, tuy không phải vị trí tốt nhất, nhưng cũng không tệ đâu.” Marek nói.

“Đây là quà cảm ơn của đoàn trưởng dành cho mọi người, cảm ơn mọi người đã giúp tôi tìm lại chiếc vali da.”

“Tại sao lại là sáu tấm?” Bray có chút kỳ lạ.

“À, tôi nghĩ ngài Bray cũng có bạn bè người thân gì đó, nên lấy thêm vài tấm.” Marek sờ sờ mũ của mình, cười nói.

“Cảm ơn.” Bray cất vé vào túi đeo bên hông.

“Tôi sẽ đến xem.”

“Vậy thì xin cảm ơn sự ủng hộ của ngài Bray và mọi người trước.”

“Tôi nói này, hai người cứ cảm ơn qua lại, sến súa quá đấy.” Naruko bĩu môi nói.

Rồi Naruko bị gõ vào đầu.

“A! Đau! Tên nhà ngươi đúng là ác quỷ mà!” Naruko tức giận.

“Đó là phép lịch sự cơ bản.” Bray thản nhiên nói.

“Tên nhà ngươi mà cũng nói với tôi về phép lịch sự à.” Naruko rất khinh bỉ lời nói của Bray.

Cái tên có lúc chẳng thèm để ý đến người khác, thậm chí còn ra tay đánh người này, lại đi nói về phép lịch sự.

“A ư, Rebi sắp đi rồi sao?” Tiểu Bạch ôm lấy Rebi, tủi thân nói.

Biết Rebi sắp đi, Tiểu Bạch không còn cười ngây ngô nữa.

“Ừm, Rebi phải về nhà rồi.” Rebi gật đầu.

“Chơi với Tiểu Bạch.” Tiểu Bạch níu lấy áo Rebi, vẻ mặt đầy mong đợi.

“Không được, Rebi phải về ăn cơm với Bray.” Rebi từ chối.

“Tiểu Bạch, mau qua đây nào, mọi người phải đi rồi.” Marek bế Tiểu Bạch lên.

“Không chịu, con muốn chơi.” Tiểu Bạch có vẻ hơi không vui.

“Mọi người trong đoàn sẽ chơi với con mà.” Marek cố gắng dỗ dành Tiểu Bạch.

“Tiểu Bạch, mấy ngày nữa bọn chị sẽ đến xem các em biểu diễn đó.” Lúc này Naruko vẫy tay với Tiểu Bạch.

“Lúc đó lại được gặp Tiểu Bạch rồi.” Naruko mỉm cười.

Tiểu Bạch nhìn thấy nụ cười ấm áp của Naruko, không còn quấy nữa, mà ngơ ngác gật đầu.

“Con bé ngoan rồi này.” Marek cũng có chút kinh ngạc.

“À ra mà, tôi là cô Naruko được trẻ con yêu quý đây mà.” Naruko khoa trương cười lớn.

“Điểm này thì tôi không phủ nhận.” Bray nói.

---

Tiểu Bạch mở to mắt, ngây người nhìn theo Rebi và Naruko rời đi.

“Đừng nhìn nữa, họ đi rồi.” Marek nói.

“Vẫn nhìn thấy rõ mà.” Tiểu Bạch nói.

Nhưng nhóm Bray đã đi rất xa, sớm đã ra khỏi tầm nhìn thông thường.

“Vậy sao, thế thì nhìn thêm chút nữa đi.” Marek vuốt ve mái tóc ngắn màu vàng kim của Tiểu Bạch.

“Marek, hôm nay tâm trạng anh có vẻ tốt nhỉ.” Hương Tuyết không biết từ lúc nào đã ghé sát vào lưng Marek.

“Tôi sao? Tại sao cô lại nói vậy.”

“Nếu là anh thì bình thường sẽ không làm chuyện vô vị như vậy đâu.”

“Chuyện vô vị? Cũng không hẳn.” Marek vừa nói, vừa trêu chọc đôi tai mèo của Tiểu Bạch.

Bị trêu vào tai, Tiểu Bạch phát ra tiếng ư ử đáng yêu.

“Bây giờ tôi là chuyên gia đạo cụ của Đoàn kịch Violet, gặp được người lạ đã giúp đỡ mình, chẳng phải nên nhiệt tình một chút sao?”

“À ra, chuyên gia đạo cụ cơ đấy.” Hương Tuyết nhìn Marek với nụ cười như không cười.