Thanh trường kiếm cùn và một gã dân làng thất tình

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

(Đang ra)

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

Giai thất

PS: Truyện thiên về đấu trí, thuộc thể loại vô hạn lưu. Tác giả đảm bảo dàn nhân vật chính (cả nam và nữ) sẽ không "bay màu", còn các người chơi khác thì.

1047 15177

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

(Đang ra)

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

天山雨骨

“Ưm… ưm… tôi tốt bụng giúp đỡ mấy người như thế, coi mấy người là chị em tốt… vậy mà mấy người toàn muốn ngủ với tôi là sao…”

10 14

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

1 3

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

9 33

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

(Đang ra)

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

Enju

Nhưng khi một con người bình thường chọn cuộc sống bình yên giữa các vị thần, liệu phía trước Minato còn những điều gì đang chờ đợi?

4 19

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

96 821

Mộng phế nhân - Ngoại truyện: Ác Quỷ Học

Sau khi thủ lĩnh và đồng bọn bị bắt, đám Không tặc không chút do dự mà bỏ chạy.

Những tên Không tặc còn lại chật vật lái thuyền bay hạng nhẹ, lao đi vun vút trên bầu trời cao hơn năm nghìn mét so với mặt đất.

Đám Không tặc dần tiếp cận một ngọn núi tuyết. Nơi đây hoang vu hẻo lánh, là một địa điểm ẩn náu lý tưởng.

“Xì—” Hơi nóng phụt ra từ bên dưới thuyền bay hạng nhẹ làm tan lớp tuyết dày trên mặt đất, tạo ra một tiếng động nhỏ.

Những chiếc thuyền bay hạng nhẹ này khác xa phi thuyền thông thường, chúng vận hành bằng chính ma lực của đám Không tặc.

Trong khi đó, phi thuyền thông thường được trang bị sẵn những viên tinh thể kết tinh từ ma lực của pháp sư, nguyên lý tương tự như xe ray.

Phi thuyền cần Không Ma Đạo Sư điều khiển, chẳng qua là vì những thao tác tinh vi của nó đòi hỏi phải dùng đến phép thuật.

Loại thuyền bay hạng nhẹ tiêu tốn ma lực của chính người lái này, quả thực là tà ma ngoại đạo.

Đấy, chỉ bay một vòng mà sắc mặt của đám Không tặc đã tái mét cả đi.

Ma lực tuy có thể dần dần được bổ sung từ môi trường xung quanh, nhưng việc đó cần thời gian. Lượng ma lực tiêu hao do bay tốc độ cao trong thời gian dài không thể hồi phục chỉ trong một hai tiếng đồng hồ.

“Mọi người ổn cả chứ?” một người đàn ông Dã Man mặt đầy sẹo nói với những người bên cạnh.

“Vẫn ổn.”

“Chưa chết được đâu.”

Những tên Không tặc kia lắc đầu, tỏ vẻ mình không sao.

“Điều hòa lại hơi thở rồi hẵng vào, hiểu chưa?” Người đàn ông đầy sẹo trầm giọng nói.

Nói rồi, gã đẩy tảng đá phủ đầy tuyết trắng trước mặt sang một bên.

Tảng đá này không nặng như vẻ ngoài, vì thực chất nó là một cánh cửa ngụy trang thành đá.

Sau khi tảng đá được đẩy ra, đám Không tặc vừa đẩy thuyền bay hạng nhẹ, vừa lần lượt tiến vào hang động phía sau.

---

Phía sau tảng đá là một thế giới hoàn toàn khác.

Trên vách tường hai bên, khắc đầy những văn tự và hoa văn khó hiểu.

Vài ngọn đuốc thô sơ được treo dọc đường đi, soi sáng hang động tối tăm.

Nhưng những ngọn đuốc này là được treo lên sau này.

Đây là một hang động đã tồn tại từ rất, rất lâu, chỉ là sau này bị những người Dã Man này phát hiện ra mà thôi.

Hang động rộng hơn nhiều so với vẻ ngoài, phía trên treo một khối pha lê màu xanh lục nhạt khổng lồ.

Một vài tinh thể từ trung tâm lan ra bốn phía.

Giống như lối đi, vách đá trong hang cũng khắc đầy văn tự và hoa văn.

Vô số thanh gỗ bắc ngang bên trong hang, được dựng thành giàn giáo để chống đỡ.

Bởi chẳng ai biết được hang động này sẽ sụp đổ lúc nào.

Những căn nhà gỗ đơn sơ được dựng lên trong hang, thậm chí còn có khói bếp bốc lên từ đó.

Có người sinh sống bên trong hang động này, và số lượng không hề ít.

Nhưng những thứ đó đều không phải là nổi bật nhất, thứ thực sự thu hút sự chú ý là quyển sách nằm giữa hang động.

Quyển sách to bằng cả một người, lơ lửng giữa không trung, cách mặt đất khoảng nửa mét.

Nhìn phong cách cổ xưa của bìa sách cũng đủ biết đây không phải là sản vật của thời hiện đại.

Mọi thứ dường như đều được dựng lên xoay quanh quyển sách này.

Bao gồm cả những ngôi nhà được dựng lên sau này.

---

“Anh Tovic, chị Laia đâu rồi ạ?” Một cậu bé lao đến chỗ người đàn ông mặt sẹo ngay khi gã vừa vào hang.

Ngoài cậu bé này ra, còn có không ít người già, phụ nữ và trẻ em đang đứng nhìn gã.

Từ kiến trúc đến đồ trang trí, tất cả đều mang phong cách bộ lạc.

Và những người Dã Man này, tất cả đều thuộc cùng một bộ lạc.

Các bộ lạc người Dã Man ở Bắc Đại Lục có thể nói là vô cùng hiếm hoi.

Bởi vì cội nguồn của người Dã Man là ở Trung Đại Lục.

Cuộc sống của số ít người Dã Man ở Bắc Đại Lục không hề dễ dàng, mà bộ lạc của Tovic lại càng khốn khổ hơn khi suýt bị diệt vong bởi thiên tai nhân họa.

Đừng nói chỉ có con người mới phân biệt chủng tộc, Tinh linh thực ra cũng vậy.

Thế nên cuộc sống của người Dã Man thực sự rất tồi tệ, bộ lạc bị hủy diệt, những ngày tháng lại càng thêm gian nan.

Cuối cùng bị dồn vào đường cùng, họ đành chuyển đến sống trong hang động bí ẩn này.

Và quyển sách trong hang động đã mang lại sức sống cho bộ lạc suýt bị diệt vong.

Trên đó ghi lại những tri thức khác biệt với Chủng tộc Hắc Thiết.

Quyển sách này chỉ ghi chép về việc bay lượn, nhưng lượng kiến thức lại vô cùng đồ sộ.

Thông qua nghiên cứu, những người Dã Man này đã nắm được kỹ thuật tự chế tạo phi thuyền.

Họ có thể chế tạo ra thuyền bay hạng nhẹ bằng cách sử dụng những mảnh phế liệu nhặt về.

Dĩ nhiên, chỉ dựa vào nhặt rác là không đủ, mỗi chiếc thuyền bay hoàn thành đều cần dùng đến tinh thể màu xanh lục nhạt trong hang.

Sau khi có thuyền bay hạng nhẹ của riêng mình, bộ lạc này đã trở thành Không tặc.

Trong bộ lạc có rất ít trai tráng, chủ yếu là người già, phụ nữ và trẻ em.

Thế nhưng tài nguyên cướp bóc được từ việc làm Không tặc lại nuôi sống được cả bộ lạc người Dã Man.

Không chỉ là thức ăn, có tiền rồi, bộ lạc có thể mua được đủ loại thiết bị.

Dù kênh mua hàng không được chính quy cho lắm.

Trước đây họ đều hành động lén lút, không hề ngông cuồng.

Chỉ đến khi ma vật từ nội địa chạy ra bờ biển gây hỗn loạn một thời gian trước, an ninh ở Bắc Đại Lục trở nên tồi tệ hơn, đám Không tặc mới bắt đầu có chút ngang ngược.

Dựa vào kỹ thuật phớt lờ pháp trận, thuyền bay nhanh nhẹn và vũ khí hỏa lực mạnh, đám Không tặc này trước giờ chưa từng gặp phải sự cố nào.

Thế nhưng, cách đây không lâu, thủ lĩnh của họ, cũng chính là chị Laia trong lời cậu bé, đã bị bắt.

Người đàn ông mặt sẹo dù đã chuẩn bị sẵn tâm lý bị hỏi.

Nhưng khi thực sự đối mặt với câu hỏi, gã lại nghẹn lời.

Làm sao để giải thích hành động bỏ rơi thủ lĩnh của mình đây?

Tovic biết rất rõ, việc làm này của mình, Laia nhất định sẽ tán thành, đồng bọn cũng sẽ thấu hiểu.

Bởi vì cả bộ lạc đều trông cậy vào đám Không tặc này nuôi sống.

Không thể vì vài người mà khiến toàn bộ bị bắt.

Tuy nhiên, những người khác trong bộ lạc sẽ không nghĩ như vậy.

“Chị Laia...” Tovic không biết phải trả lời thế nào.

“Nó mệt rồi, để nó nghỉ một lát đi cháu.” Lúc này một ông lão bước tới, bảo đứa trẻ rời đi.

Đứa trẻ lẩm bẩm vài câu, miễn cưỡng rời đi.

Cậu bé vẫn chưa biết chị Laia đã đi đâu.

Nhìn cậu bé rời đi, người đàn ông mặt sẹo lại thở phào nhẹ nhõm.

“Laia xảy ra chuyện rồi phải không.” Ông lão khẽ nói.

“Vâng, thưa tù trưởng...” Người đàn ông mặt sẹo bất lực đáp.

“Thường đi bờ sông, sao có thể không ướt giày.” Ông lão thở dài một hơi.

“Là do chúng ta không đủ mạnh.” Người đàn ông nhíu mày nói.

“Nếu chúng ta tiếp tục nghiên cứu quyển sách đó...”

“Đừng nhắc đến chuyện đó nữa, Tovic.” Ông lão quát lên.

“Chúng ta chỉ mới nghiên cứu được một chút bề ngoài mà đã có thể tạo ra loại phi thuyền này...”

“Rõ ràng chỉ cần kiên trì thêm một chút là được mà.” Người đàn ông mặt sẹo có chút không cam tâm.

Gã biết người đầu tiên nghiên cứu quyển sách này chính là tù trưởng, nhưng cũng chính tù trưởng là người đầu tiên ngừng nghiên cứu.

“Chúng ta dùng những tri thức này để làm Không tặc, đã là đi vào con đường sai trái rồi.” Tù trưởng nói với Tovic bằng giọng điệu thấm thía.

“Huống hồ, những gì được ghi lại trong quyển sách này, là tri thức của ác quỷ.”

Là người nghiên cứu quyển sách, tù trưởng từ sớm đã nhận ra kẻ sáng tạo nên hệ thống tri thức này, vốn không phải con người, cũng không phải Thú nhân hay Tinh linh — mà là ác quỷ trong truyền thuyết.

“...” Tovic không để lời của ông lão vào tai, chỉ nói qua loa vài câu rồi rời đi.

Rõ ràng là người hưởng lợi từ tri thức ác quỷ, đến nước này rồi còn nói gì đến tà ma ngoại đạo.