Chương 6: Naruko chủ động tấn công
"Anh, sao anh đột nhiên biến mất cả ngày thế." Lux sắc mặt không tốt nhìn Bray.
Đúng vậy, sau khi đến Clinton, Bray liền chuồn đi nghĩa trang.
Mặc dù Lux cũng vậy, Naruko cũng thế, đều không biết Bray đi tìm Mira, nhưng cái dáng vẻ lén la lén lút kia của Bray, trông y hệt như đi ngoại tình.
Khụ khụ, nói ngoại tình thì hơi quá, tóm lại trong mắt Lux, Bray chắc chẳng đi làm chuyện tốt lành gì.
"Tìm một người bạn ở địa phương." Bray trước sau như một thành thật, tất nhiên người khác tin hay không thì không rõ.
Đi nghĩa trang thăm Mira, xác thực nói là đi tìm bạn ở địa phương cũng chẳng sai.
"Emmmmmmmmm" Lux nheo đôi mắt sáng ngời lại, vẻ mặt đầy nghi ngờ nhìn Bray.
Bị Lux nhìn chằm chằm, Bray không khỏi nhíu mày nghiêng đầu.
Hắn không thể hiểu nổi tại sao Lux lại có biểu cảm này.
"Hey da! Em chồng!" Naruko vỗ vỗ lưng Lux, nói giọng oang oang.
"!!!!!!!" Naruko đột nhiên xuất hiện, dọa Lux giật nảy mình nhảy dựng lên.
"Em chồng, không phải em nên đi theo đội ngũ của học viện sao, sao lại ở đây tìm Bray thế?" Naruko ôm Rebi to đùng, khó hiểu nhìn Lux.
Do bị dọa sợ, Lux nhất thời quên cả phản bác cái xưng hô "em chồng" này.
"Còn không phải vì anh đột nhiên biến mất sao, em còn tưởng anh xảy ra chuyện gì rồi." Lux thở dài một hơi, ban đầu cô đến là vì cấm túc Bray.
Nhưng nhìn thấy Bray lành lặn ngồi trên ghế, cô liền bắt đầu đoán lý do Bray không thấy người đâu.
Tại sao Lux lại biết Bray biến mất? Đương nhiên là vì cô luôn luôn chú ý đến Bray a.
Không còn cách nào khác, Công chúa điện hạ quá thật thà, vậy mà lại ngoan ngoãn đi theo đội ngũ học viện, không tự ý ra ngoài tìm Bray.
Lux đành phải đích thân "giám sát".
Bên cạnh anh trai mình đã có mấy cô rồi, thế mà ở nơi đất khách quê người cũng có? Đáng ghét, anh ấy thực sự muốn làm vương hậu cung sao!?
"Em chồng?" Naruko không khách khí chọc chọc má Lux.
Lux đột nhiên thất thần, Naruko đành phải dùng biện pháp vật lý gọi cô tỉnh lại.
"A... thất thần rồi." Lux sờ sờ mặt mình, có chút ngượng ngùng nói.
Sao mình giống như cô hầu nữ giám sát thay cho tiểu thư trong tiểu thuyết thế này.
"Khụ khụ, nếu anh vẫn còn ở đây, thì em về đây."
Lux giả vờ ho khan một tiếng, định xua tan sự gượng gạo của mình.
"Em ho rồi? Bị bệnh sao? Nhớ uống nhiều nước nóng." Mày Bray nhíu chặt, lo lắng hỏi, giọng điệu tràn đầy sự quan tâm.
"Em mới không có bệnh!" Lux đối với mạch não của anh trai mình đã hoàn toàn phục rồi.
"Vậy thì tốt." Bray theo thói quen xoa đầu em gái mình.
Lux buộc tóc hai bên, quả nhiên trông rất thanh xuân đầy sức sống, không giống mình chán chường lại tử khí trầm trầm.
Thật hy vọng Lux có thể luôn như vậy.
"Em... em không phải trẻ con nữa." Lux đỏ mặt, nhưng cũng không gạt tay Bray ra.
Cô lần trước được Bray xoa đầu như vậy, đã hoàn toàn không nhớ nổi là lúc nào rồi.
Nhưng nói thật, cảm giác được anh trai mình cưng chiều như vậy cũng không tệ.
"Em, em về đây! Đúng rồi, Công chúa điện hạ cũng ở đó, nhớ tìm cậu ấy chơi nhé." Lux lùi lại vài bước, định rời đi, nhưng trước khi đi cũng không quên nhắc đến Công chúa.
Naruko nghe đến đây, không nhịn được bĩu môi.
Naruko cơ trí nhìn ra rồi! Em chồng đang kiến tạo cho Công chúa điện hạ!
Nhưng không sao, Naruko cảm thấy mình lợi thế rất lớn, bất cứ lúc nào cũng có thể chủ động tấn công.
"Anh sẽ nhớ." Bray gật đầu, chưa nói đến Công chúa cũng là bạn mình, Lux ngày thường cũng nhận được sự quan tâm của người khác.
Bản thân hắn cũng còn nhớ mang máng trong trò chơi của cục trắng nào đó, Virginia đã quan tâm đến mình như thế nào.
Lux sau khi ra khỏi căn nhà thuê của Bray, vẫn thỉnh thoảng quay đầu lại nhìn vài lần.
Nhưng lúc này cô không phải vì chuyện của Công chúa Virginia, mà xác thực là bản thân muốn nhìn anh trai thêm vài lần.
Mặc dù Lux cũng không biết là tại sao, nhưng nhìn thấy khuôn mặt quen thuộc của anh trai mình, cô sẽ không kìm được mà mỉm cười.
Bray ở ban công nhìn theo Lux rời đi.
Biết bóng dáng Lux hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt, hắn mới về phòng.
"Ngày mai mua chút gì đó qua đó vậy." Bray lầm bầm.
Vậy vấn đề đến rồi, Virginia thân là Công chúa, sẽ thích cái gì đây.
"Cô nói xem mang quà cho Virginia, nên mang cái gì."
"Chậc." Naruko theo bản năng phát ra tiếng tặc lưỡi.
"Cô tặc lưỡi à?"
"Không có, anh nghe nhầm rồi." Naruko ôm lấy Rebi, hừ hừ một tiếng.
"Thực sự muốn tặng, thì tặng thỏ đi." Vốn dĩ Naruko không muốn nói lắm, nhưng nhìn dáng vẻ mắt cá chết suy nghĩ nát óc, vẫn lỡ miệng nói ra.
"Thỏ?" Bray không hiểu, tại sao Virginia lại thích thỏ.
"Anh không cần biết lý do, cứ lấy bản thân tôi mà nói, cũng vô cùng thích thỏ, đặc biệt là loại độc nhãn, chán chường, thô sơ xấu xí ấy." Naruko nghiêm túc nói.
"Vế trước tôi không phun tào nữa, thô sơ xấu xí là cái quỷ gì." Bray thực sự không thể không phun tào từ phía sau này.
"Anh không tin?"
"Đây không phải vấn đề tin hay không, mà là không thể nào." Bray mạnh mẽ lắc đầu.
Ai lại đi thích đồ thô sơ xấu xí chứ.
"Hừ, anh không hiểu đâu." Naruko nghịch nghịch Rebi, để Rebi bày ra biểu cảm và động tác ╭(0A0)╮.
"Ngày mai tôi đưa anh đi tìm." Naruko thề thốt nói.
Giúp Bray tìm đồ thích hợp tặng Virginia tuy nói bất lợi cho mình, nhưng Naruko rất bất mãn với sự nghi ngờ của mắt cá chết.
Naruko dám cam đoan, thứ cô thích, Virginia cũng sẽ thích.
Muốn nói tại sao thì bởi vì các cô đều thích tên mắt cá chết này.
Thích thỏ là thứ yếu, thỏ và hình tượng Bray đã móc nối với nhau mới là chủ yếu nhất.
"Rebi." Naruko gọi Rebi trong lòng một tiếng.
"Ưm?" Rebi nghi hoặc.
"Em cảm thấy Bray có giống con thỏ ôm trong nhà chúng ta không?" Naruko muốn lấy chứng cứ từ Rebi.
"Giống!" Rebi nở nụ cười đáng yêu 0v0, khi trả lời ngay cả một chút do dự cũng không có.
Quả nhiên không sai, phép tính Bray = thỏ chán chường ngay cả Rebi cũng nhớ kỹ rồi.
"Các người rốt cuộc đang nói cái gì thế." Bray quái dị nhìn hai cô gái.
"Hừ hừ, nếu món đồ tôi chọn Công chúa điện hạ rất hài lòng thì anh thế nào?" Naruko muốn kiếm chút hời từ chỗ Bray.
"Cô nói đi." Bray mặt không cảm xúc nói.
"Lúc tôi bò lên giường anh không được đuổi tôi!" Naruko vẻ mặt đầy mê trai.
Bray rơi vào trầm tư.
"Được." Bray nói như thế.
"Hả?" Naruko hoàn toàn ngẩn người, sau đó dường như liên tưởng đến điều gì đó, mặt đỏ bừng lên.
Hắn nói được! Vậy có phải nói là hắn... sắc lang! Biến thái!
"A a a a a a a, không được, đổi, đổi cái khác!" Naruko vội vàng nói.
---
ps: Chương sau muộn chút
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
