Chương 62: Đồ ngài gọi xin hãy ký nhận
"Tốt nhất là càng chi tiết càng tốt, như vậy nói không chừng tiểu nhân mới có thể giúp ngài tìm về được." Jonathan đề nghị.
"「Thắng Lợi Chi Thạch」, 「Phi Hồng Nhãn」." Gleed lại không nghe lời Jonathan, chỉ nói ra hai cái danh từ.
"Ồ! Ồ ồ ồ ồ! Tiểu nhân dường như thực sự biết hai món đồ này a." Jonathan phát ra giọng điệu kiểu "hóa ra là cái này".
Là người thành thật nhất kỷ nguyên này, Jonathan đương nhiên sẽ không lừa người, biết chính là biết.
Nếu rõ ràng biết, mà còn lừa người nói "ta không biết", như vậy thì quá trêu ngươi rồi.
Như vậy rất thất lễ, một chút cũng không thành thật.
"Thứ này a, tiểu nhân đã từng thấy qua, đương nhiên, là chuyện của hơn trăm năm trước rồi." Jonathan vô cùng thành thật cảm thán một tiếng, tính ra như vậy, hắn dường như tuổi tác đã rất lớn rồi.
Có chút sầu muộn nho nhỏ, xem ra phải bắt đầu chú ý bảo dưỡng rồi.
"Đừng có lảm nhảm với ta, ngươi hẳn là có loại đạn làm cho đồ vật biến mất xuất hiện trở lại." Gleed nhấc chân lên, túm lấy tóc Jonathan, âm trầm nói.
Bị túm tóc, Jonathan bất ngờ là không có bất kỳ sự giãy giụa nào, có điều hình như đau thì vẫn đau.
"Đau đau đau, túm nữa là hói đấy a." Giọng Jonathan nghe có vẻ thực sự rất đau.
"Bể Khái Niệm lớn như vậy, đúng là có loại Khái Niệm mà ngài Gleed nói." Vừa kêu đau, Jonathan vừa trả lời.
"Nhưng mà, ngài Gleed không phải nói đến lợi ích sao, để tiểu nhân làm không công thì không tốt lắm đâu nhỉ?" Jonathan thử nói.
"Thứ ta quan tâm là lợi ích của bản thân ta, lợi ích của ngươi thì liên quan gì tới ta?" Gleed mặt không cảm xúc nói, ánh mắt lạnh lùng vô cùng.
"Oa, phát ngôn kiểu này thật xấu xa, tiểu nhân thích lắm!" Jonathan giọng điệu nhẹ nhàng nói, dường như cái đau lúc trước đều là giả vờ vậy.
Miệng nói lợi ích trên hết, nhưng lại hoàn toàn không quan tâm đến lợi ích của người khác, không chỉ tham lam, mà còn cực độ ích kỷ!
Quả nhiên là đang kiên trì với thiết lập nhân vật của mình a, ngài Gleed mà tùy tiện biến thành người tốt thì chẳng còn thú vị gì nữa.
"Tiểu nhân quyết định rồi! Làm không công một lần!" Chú hề ngay lập tức phấn chấn hẳn lên.
Gleed nhíu mày, không hiểu tại sao tên chú hề đột nhiên lại hưng phấn như cắn thuốc vậy.
"Đã biết cụ thể là thứ gì, tiểu nhân liền có phương pháp có thể khiến chúng xuất hiện trở lại." Trên mặt nạ của Jonathan lộ ra nụ cười đầy thâm ý.
Nhưng nói là thâm ý, nhưng nhìn qua càng giống một gương mặt cười hài hước hơn.
"Chỉ có điều, hiện tại có một vấn đề, đó chính là tiểu nhân bây giờ đang ở trong pháp trận có thể áp chế Khái Niệm."
"Cho dù Jonathan có một trăm cái Khái Niệm, cũng không dùng ra được a." Jonathan tiếc nuối nói.
Không sai, không chỉ đơn thuần là Chủng tộc Bạch Ngân ở đây bị áp chế, Viên Đạn Khái Niệm của Jonathan cũng sẽ mất hiệu lực.
Tất nhiên rồi, Jonathan không hoàn toàn dựa vào Viên Đạn Khái Niệm, vì vậy vẫn có thể vui vẻ dạo chơi trong cái ngày tàn này.
"Loại chuyện này ta đương nhiên biết." Gleed nói.
Sau đó hắn liền lôi Jonathan đi về phía rìa pháp trận.
"Ngài Gleed, có thể nhẹ tay chút không, mặc dù tiểu nhân không phải Marus, nhưng cũng coi như là một lòng hai thể."
"Làm tròn số lên thì tiểu nhân và ngài cũng coi như là người quen... Á á á, đau, rách da rách da rồi!"
"Quần áo mới của tiểu nhân a! Sắp bị mài rách rồi!"
Trong tiếng kêu thảm thiết của Jonathan, Gleed lôi hắn ngày càng đến gần rìa pháp trận.
---
Vài phút sau.
"Ra là thế, lại còn có loại thao tác này! Tiểu nhân muôn phần bái phục!!!" Trên mặt nạ của Jonathan tràn đầy sự ngạc nhiên vui mừng.
Chỉ là điều khiến Jonathan ngạc nhiên vui mừng cũng chẳng phải chuyện gì đặc biệt ghê gớm cho lắm.
"Giống như thế này chỉ để tay của tiểu nhân ở bên ngoài, thực sự là cao minh!"
Jonathan hiện tại cầm gậy ba toong, tay phải được đặt ở bên ngoài pháp trận, nhưng cả người vẫn ở bên trong pháp trận.
Mặc dù không rõ lắm rốt cuộc có gì lợi hại, nhưng hắn cứ cảm thấy đặc biệt lợi hại.
"Bắn." Gleed lạnh lùng nói.
Hắn cũng không sợ Jonathan giở trò, hắn của hiện tại dựa vào cảm giác là có thể biết được nội dung của Khái Niệm.
Chỉ cần Viên Đạn Khái Niệm của Jonathan không phải là thứ hắn muốn, hắn sẽ lập tức phế bỏ cánh tay của đối phương.
Mặc dù biết Jonathan sau khi chết cũng có thể luân hồi, nhưng không sao cả, để hắn nếm trải mùi vị cái chết thêm một lần nữa cũng không tệ.
"Không biết trước khi làm không công, tiểu nhân có thể hỏi một câu không."
"A, tiểu nhân biết ngài Gleed ngài chắc chắn không muốn trả lời, cho nên ta cứ nói tiếp đây."
"Ngài Gleed a, ngài theo đuổi nhiều sự vật ẩn chứa Tâm Tượng, hoặc quy tắc đặc thù như vậy, rốt cuộc là vì cái gì a?"
"Là vì trở nên mạnh mẽ nhỉ! Quả nhiên là vì trở nên mạnh mẽ nhỉ!!"
"Nhưng mà a, tiểu nhân lại có một vấn đề không hiểu, ngài Gleed ngài rốt cuộc là vì cái gì mới cần trở nên mạnh mẽ?"
"Cái thứ gọi là vận mệnh a ——"
"Bất kể ngài mạnh đến đâu cũng không thể trốn tránh được đâu nha, điểm này tiểu nhân thấm thía sâu sắc." Trên mặt nạ của Jonathan là khuôn mặt cười lớn khoa trương.
Không cẩn thận lại bắt đầu chế độ nói nhiều rồi, nhưng nói thật lòng, làm một kẻ nói nhiều thật tuyệt.
Xiềng xích của vận mệnh căn bản không liên quan đến thực lực, bất kể mạnh bao nhiêu, bất kể ngài khao khát thoát khỏi quỹ đạo của vận mệnh như thế nào.
Nhưng cuối cùng vẫn là đang từng bước từng bước đi trên con đường của vận mệnh.
Thường thường còn đối với việc này chưa từng tự biết.
"Quỹ đạo của vận mệnh? Ha ha ha ha, không phải có một tên xui xẻo đã chết hẳn rồi sao?" Gleed thay đổi biểu cảm bình tĩnh vốn có, bỗng nhiên cười điên cuồng.
Ánh mắt hắn vặn vẹo, giống như có vô số vòng xoáy đang xoay tròn trong đồng tử.
Hắn lấy khẩu súng của mình ra, dí vào trán Jonathan.
"Thứ ta muốn rời khỏi không phải là 'vận mệnh', là vận mệnh bị định sẵn, ngươi hiểu không?" Khi Gleed nói chuyện, cảm giác mang lại cho Jonathan giống như là một con rắn độc đang thè lưỡi bên tai vậy.
Thật là khủng bố nha.
"Còn nữa, ngươi nói ta tìm những thứ này là để trở nên mạnh mẽ, nói đúng một nửa."
"Ngoài việc muốn mạnh hơn một chút, còn có một nguyên nhân là ——"
"Lão tử đói rồi." Giọng điệu Gleed lộ ra sự điên cuồng, giống hệt một gã trốn trại từ bệnh viện tâm thần vậy.
Lòng tham của Gleed là vô cùng vô tận, tìm kiếm những thứ này, chẳng qua là một vòng trong việc thỏa mãn sự "tham lam" của mình mà thôi.
"Ồ! Ồ ồ ồ!!!!! Tên điên hàng thật giá thật! Tuyệt quá đi!" Jonathan phát ra tiếng kinh thán.
"Bắn." Giọng điệu của Gleed ngay giây tiếp theo liền trở nên lạnh băng, dáng vẻ điên cuồng vừa rồi phảng phất như là một ảo giác.
Nhưng lời nói của hắn vẫn văng vẳng bên tai Jonathan.
"Được thôi!!!" Jonathan sảng khoái dị thường đáp một tiếng, quả thực cứ như tiểu nhị trong quán vậy.
Gậy ba toong ở tay phải hắn mở ra, sau đó ——
Họng súng nhắm ngay vào Gleed, bắn thẳng ra một Viên Đạn Khái Niệm.
"Đây là Viên Đạn Khái Niệm ngài gọi, xin hãy ký nhận." Trên mặt nạ của Jonathan vẫn giữ nguyên nụ cười, giọng điệu cũng đặc biệt nhẹ nhàng.
Mấy ngày nay nhìn thấy nhiều chuyện tốt thật, tốt quá đi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
