“Tìm thấy rồi, tìm thấy rồi, cậu đúng là cái đồ lại đi tự chuốc khổ vào thân mà.” Naruko kéo Rebi, đi đến trước mặt Bray.
Bray đang nằm trên đất nhắm mắt nghỉ ngơi, cảm thấy có thứ gì đó chắn trước mặt.
Nhưng Bray không cần mở mắt cũng biết là ai đang nói.
Giọng nói đặc trưng đến thế, không nhận ra là Naruko mới lạ.
Mấy ngày nay Bray làm gì, Naruko chỉ cần tìm hiểu một chút là biết ngay.
Sau khi học được nội khí, Bray vẫn tìm Trần để so chiêu, muốn củng cố nền tảng.
Cái giá phải trả, chính là bị ăn đòn.
Trần cũng lấy làm vui khi được đập Bray một trận, chắc là đã chịu không ít bực tức từ chỗ Lý.
“Tự chuốc khổ vào thân, dùng từ hay đấy, trình độ văn hóa tăng lên rồi nhỉ.” Bray đảo đôi mắt cá chết, liếc xéo Naruko.
“Ha ha ha ha! Ta đây chính là Naruko thiên tài!” Naruko tự hào nói.
Đúng là đồ ngốc được khen một câu là phổng mũi ngay.
“Thật không hiểu nổi sao cậu lại thành ra cái bộ dạng này.” Bray bực bội nói.
Đồ ngốc, đồ dở hơi, hai từ này đã lột tả hoàn hảo con người Naruko.
“Chậc, còn hơn cái đồ tự đi tìm đòn như cậu.” Naruko bất mãn nói.
“Tôi bị ăn đòn, chứ có phải cậu bị đâu.” Lời nói của Bray tràn đầy vẻ chán nản.
“Cậu đúng là, cảm giác ngày càng rệu rã rồi, không lẽ đôi mắt cá chết lại nặng hơn rồi à.” Naruko nhún vai.
Ngay sau đó, một bóng đen ập tới!
“Anh Bray!” Rebi lao thẳng vào người Bray.
“Khụ khụ!” Bray suýt nữa thì hộc máu.
Phải biết là Bray vừa mới bị đánh cho một trận tơi bời.
Bị Rebi có sức mạnh kinh người ôm như vậy, có khi gãy mấy cái xương sườn rồi cũng nên.
Đau quá, đau cả về thể xác lẫn tinh thần.
Nhưng nhìn thấy cái đuôi của Rebi đang vẫy tít một cách vui vẻ, Bray lại chẳng biết nên nói gì.
Lẽ nào lại đẩy Rebi ra sao?
Chưa nói đến việc Bray không muốn đẩy, mà Bray bây giờ cũng chẳng còn sức để đẩy ra nữa.
“Nhiều người đến tìm cậu quá nhỉ.” Trần nhìn hai người đang vây quanh Bray, bật cười.
Nhìn ba người trước mặt, Trần bất giác nhớ lại những ngày tháng phiêu lưu của mình năm xưa.
Đó là một khoảng thời gian vui vẻ, nhưng cũng rất vất vả.
“Tuổi trẻ thật tốt quá nhỉ, lão phu đi trước đây. Nếu cậu còn muốn ăn đòn, à không, là luyện tập, thì cứ đến tìm lão phu nhé.” Trần khều cây gậy tre cắm dưới đất lên, vác lên vai rồi nghênh ngang rời đi.
Nhưng nhìn bước chân loạng choạng của ông ta, chắc chắn là lại uống quá chén rồi.
“Ông nói cứ như mình già lắm rồi ấy.” Bray hét lên một câu.
“Lão phu đã sáu mươi tuổi rồi, Bray.” Trần quay lưng lại, thản nhiên nói.
Bray sững sờ một lúc lâu, đã sáu mươi tuổi rồi sao?
Đúng là một lão ngoan đồng.
Trong lúc Bray còn đang ngẩn người, Trần đã đi xa rồi.
Mà Rebi vẫn đang ôm Bray, càng lúc càng chặt.
Đây là thú cưng nhà ai thế này? Xương sắp gãy đến nơi rồi!
“Rebi, em xê ra một chút được không?” Rebi đang đè lên vết bầm của cậu, hơn nữa sức mạnh kinh người của em ấy sắp siết gãy xương sườn cậu rồi.
Với ý thức phòng xa rất cao, Bray quyết định phải khuyên Rebi buông tay.
“Ưm?” Tuy Rebi không hiểu tại sao sắc mặt anh Bray lại khó coi như vậy, nhưng em ấy vẫn xê người ra.
“Anh Bray! Anh đánh thắng con gấu trúc lớn kia chưa ạ?” Rebi trông mong nhìn Bray, đuôi vẫy tít mù, đập xuống đất kêu “bộp bộp”.
Rebi nghe Naruko nói, Bray vẫn luôn đánh nhau với Trần.
Tuy không biết tại sao hai người quan hệ tốt như vậy lại đánh nhau, nhưng quả nhiên Rebi vẫn muốn anh Bray thắng.
Đương nhiên, nếu thắng một cách thật ngầu thì là tuyệt nhất.
Nhưng Rebi quan tâm đến thắng thua của Bray, là có một lý do nho nhỏ.
“Hả??????” Bray ngơ ngác.
Cứ cảm thấy Rebi hình như hơi mong đợi quá rồi thì phải?
“Em hỏi cái này làm gì?” Bray khó hiểu nhìn Rebi.
“Anh thắng chưa ạ?” Rebi không trả lời câu hỏi của Bray, chỉ dùng vẻ mặt mong đợi nhìn cậu 0V0.
“Không thắng, thua rồi, bị treo lên đánh.” Bray thành thật nói.
Ngay sau đó, đuôi của Rebi liền ngừng vẫy, vẻ mặt như sắp khóc QAQ.
“Không thắng ạ?” Rebi yếu ớt hỏi lại lần nữa.
“Không…” Bray càng thêm khó hiểu.
Rebi càng tủi thân hơn, ôm cả đuôi của mình vào lòng.
Trông đáng thương như một con thú nhỏ bị bỏ rơi.
Rồi một tràng cười ngạo nghễ vang lên từ bên cạnh.
“Ha ha ha ha ha ha ha!!!! Chị lại thắng rồi.” Naruko chống nạnh cười nói.
“Ha ha! Naruko ta đây! Chính là mỹ thiếu nữ được ông trời ưu ái!!!”
“…” Bray im lặng, ánh mắt không mấy thiện cảm nhìn Naruko.
“Rebi ơi! Thịt khô hôm nay của em là của chị Naruko đây!!” Naruko vừa cười vừa ngửa người ra sau, gần như ngã ngửa ra đất.
Nghe Naruko nói xong, Bray cuối cùng cũng hiểu Rebi đang mong đợi điều gì.
Mong đợi thịt khô…
“Này, cái cô kia.” Bray đứng dậy, chém một cú cạnh tay vào gáy Naruko.
“Á á! Tê quá! Cậu đánh vào đâu thế hả!” Một cảm giác tê dại truyền đến, Naruko hoảng sợ nhìn Bray.
“Không lẽ cậu định đánh ngất tôi, rồi làm chuyện gì đó không thể tả được sao?”
“Tuy là trước đây tôi cũng từng ảo tưởng như vậy với người khác… nhưng với cậu thì thôi bỏ đi.”
“Không có chút ham muốn nào.” Bray nhìn Naruko với vẻ chán ghét.
“Cái gì! Một mỹ thiếu nữ như tôi mà!” Naruko nhìn lại bản thân, không biết mình không hấp dẫn ở chỗ nào.
“Cậu phải nổi máu dê với tôi đi chứ!” Naruko hét lên.
“…” Bray chết lặng.
Phát ngôn kiểu này, đúng là lần đầu cậu được nghe.
Nhưng bây giờ không phải là lúc kinh ngạc vì mấy chuyện này.
Bray sải bước tới gần Naruko.
“Oa! Cậu quả nhiên là đã thức tỉnh con thú bên trong rồi!” Naruko rụt cổ lại, chỉ thiếu nước ôm đầu ngồi thụp xuống phòng thủ.
“Đau! Đau! Nhẹ tay một chút! Đừng!!” Naruko hét lên thảm thiết.
Bray đang véo má Naruko.
“Khoan đã! Thịt khô của Rebi tôi không cần nữa!” Nhìn đôi mắt cá chết của Bray, Naruko lập tức nhận thua.
“Đừng! Đau lắm á á!”
“Cậu đúng là ác quỷ! Bình thường tùy tiện vỗ đầu người khác thì thôi đi!! Oa! Đúng là cái đồ không hề dịu dàng chút nào!!!!”
“Anh Bray, anh Bray.” Rebi đột nhiên gọi.
“Hửm? Anh lập tức cướp lại thịt khô cho em đây.”
“Thịt khô không cần nữa đâu ạ, anh đừng bắt nạt chị Naruko.” Rebi vẫy đuôi, nghiêm túc nói.
Bray nhìn vào mắt Rebi, rồi thở dài một hơi.
“Naruko, cô đừng có bắt nạt Rebi nữa đấy.” Bray buông tay ra.
“Tôi có bắt nạt Rebi đâu chứ! Là cậu đang bắt nạt tôi! Ác quỷ! Mắt cá chết! Đồ độc thân!” Naruko ấm ức nói.
“Chị Naruko đừng khóc!” Rebi ôm lấy Naruko, nhẹ nhàng nói.
“Oa! Rebi! Anh Bray bắt nạt chị! Cứ vỗ đầu chị! Còn cốc đầu chị! Còn véo má chị nữa! Oa!” Naruko khóc lóc kể tội Bray với Rebi.
“Nín đi nín đi, chị Naruko đừng khóc.” Rebi nhẹ giọng nói.
“Oa! Rebi! Em tốt quá!” Naruko gào khóc.
“????” Đôi mắt cá chết của Bray đã không thể hiểu nổi diễn biến này là thế nào nữa rồi.
