Chương 50: Gửi nuôi Tiểu U
Trong một căn nhà tại Hoàng Đô, Nikolas đang vắt chéo chân, ngồi trên ghế sofa xem tạp chí hàng hiệu.
Cách bài trí trong nhà vô cùng xa hoa, miêu tả trực quan một chút thì chính là chói mù mắt chó.
Nikolas có tình yêu đặc biệt với hàng hiệu xa xỉ, dù sao thì hang động ngày xưa của gã cũng được lát đầy vàng.
Gã chính là thích cái cảm giác xa hoa lãng phí ấy.
"Ngài Nikolas vĩ đại, Nikolas, hồng trà của ngài đây." Tiểu Nik dùng móng vuốt nhỏ đưa tách trà cho Nikolas.
"..." Bray nhìn Nikolas, cạn lời một hồi.
"Nói vậy là, ngươi đã xử lý xong Takaman rồi." Nikolas ngửi hương trà, dùng giọng điệu rất tùy ý nói với Bray.
"Không có." Bray thành thật trả lời.
"Cũng phải, tên kia khó xơi như thế, ngươi mà xử lý được thật thì ta mới ngạc nhiên đấy." Nikolas tự gật đầu với chính mình.
"..." Bray rất muốn "phun tào" (cà khịa), nhưng xét thấy hiện tại đang ở nhà Nikolas, Bray chọn cách nhịn.
Trời mới biết trong nhà Nikolas có cơ quan đặc biệt gì không, ví dụ như loại Bray cứ mở miệng cà khịa là bị nhốt lại chẳng hạn.
"Takaman, một gã vũ phu mạnh đến mức quá đáng." Nikolas thở dài, gã biết rõ sự lợi hại của tên Chủng tộc Bạch Ngân này.
Do bên phía Erataba đã bị động tay động chân, Nikolas không có cách nào quan sát được.
Vì vậy gã không nắm rõ lắm những chuyện xảy ra tại lãnh địa đó.
Tuy nhiên nghe Bray kể lại, xem ra sự việc cũng chẳng tốt đẹp gì —— mặc dù nằm trong dự liệu.
"Nhưng nhắc mới nhớ, cả lãnh địa đều bị tàn phá thành như vậy, mà bức tường ở nơi đó lại không hề có chút dấu vết hư hại nào." Nikolas nhíu đôi lông mày thanh tú lại.
"Ta cảm thấy rất có vấn đề."
"Chi bằng đồng minh ngươi đi..."
"Một việc rất có ý nghĩa, nhưng mà, tôi từ chối." Bray chưa đợi Nikolas nói hết câu đã thẳng thừng từ chối.
"Ta còn chưa nói là việc gì mà." Nikolas bĩu môi.
"Dù sao cũng chẳng có việc gì tốt lành." Bray nói thẳng tiếng lòng của mình.
"Thôi bỏ đi, bỏ đi, thực ra ta cũng không có việc gì quá gấp, không tìm ngươi nữa." Nikolas bực dọc xua tay.
Vốn dĩ Nikolas còn định bảo Bray đi điều tra tình hình bên phía Tây Đại Lục, nhưng nhìn cái dạng này, tên Bray lười biếng sẽ không đồng ý đâu.
Nikolas cũng biết cái tên này thi thoảng mới lừa được một lần, những lúc khác Bray cực kỳ lười biếng, trừ khi là vì tiền, nếu không tuyệt đối lười bôn ba.
"Bà nội, điểm tâm ạ."
"Anh Bray, anh cũng nếm thử đi ạ." Tiểu Tuyết bưng một khay thức ăn, mỉm cười nói với một người một rồng.
Tiểu Tuyết đeo chiếc tạp dề nhỏ, dáng vẻ chuẩn một người vợ hiền.
"Con rồng trắng nhỏ nhà ông có phải đã lớn rồi không?" Bray chú ý đến sự thay đổi của Tiểu Tuyết.
Nếu nói trước đây hình tượng của Tiểu Tuyết là một thiếu nữ thanh thuần, thì bây giờ chính là người vợ hiền thục, bất kể là khí chất hay tướng mạo, vóc dáng đều như vậy.
"Ồ, ngươi nói cái này à." Nikolas lộ vẻ bừng tỉnh đại ngộ.
"Hình tượng kiểu này Long Tộc bọn ta có thể thay đổi được mà." Nikolas vội vàng xua tay.
"Tiểu Tuyết chỉ là cảm thấy dáng vẻ này tốt hơn nên mới đổi thôi."
"Nhưng nói chung là sẽ không dễ dàng đổi hình tượng đâu, vì hơi phiền phức." Nikolas phổ cập kiến thức cho Bray một chút.
Còn việc Bray có nghe lọt tai kiến thức gã phổ cập hay không thì không phải việc Nikolas quản được.
"Anh cảm thấy có hợp không ạ?" Tiểu Tuyết cười điềm tĩnh.
"Hợp." Bray đáp.
"Anh cũng thấy hợp sao? Vậy thì tốt quá rồi." Tiểu Tuyết ôm mặt, nói bằng giọng rất dịu dàng.
"Mời anh ăn nhiều một chút, anh Bray." Tiểu Tuyết vui vẻ hẳn lên, bày từng miếng từng miếng điểm tâm ra trước mặt Bray.
"Không, thế này thì hơi nhiều quá..." Biểu cảm của Bray cứng đờ, hắn đâu phải là kẻ tham ăn.
Thiết lập nhân vật tham ăn không hợp với hắn, cho nên dù nhìn thấy nhiều đồ ngon hắn cũng chẳng phấn khích đặc biệt gì.
Ngược lại, hắn còn cảm thấy rất khó xử, vì căn bản là ăn không hết.
"Đồng minh ơi, tay nghề của hậu bối nhà ta tốt lắm đấy." Nikolas nhận ra sự khó xử của Bray, liền sau khi ăn hết phần của mình, vươn móng vuốt lấy đi điểm tâm trước mặt Bray.
"Nhắc mới nhớ, còn Tiểu U nữa đâu." Bray nhìn quanh bốn phía, phát hiện nhà Nikolas thiếu mất một thành viên.
"Đúng rồi, ta có chút việc muốn tìm ngươi."
"Tôi chẳng phải đã nói từ chối rồi sao."
"Không phải chuyện đại sự thế giới đâu." Nikolas bực dọc nói.
"Ta ấy mà, thực ra muốn gửi nuôi Tiểu U ở chỗ ngươi vài tháng."
"Dùng từ 'gửi nuôi' thật sự ổn sao?" Bray không thể không "phun tào".
Sao nghe cứ như Tiểu U ở chỗ Nikolas giống thú cưng vậy.
"Choang." Đột nhiên, cái đĩa trên tay Tiểu Tuyết vỡ tan tành trên đất.
Đó là do Tiểu Tuyết tay không bóp nát.
"Bà nội, chuyện này là sao vậy ạ." Tiểu Tuyết nhìn Nikolas rất dịu dàng, nhưng trong đôi mắt híp lại chứa đầy sát ý.
Cậu ta chưa từng nghe nói chị gái mình phải bị đem đi gửi nuôi hay gì đó.
Nikolas thở dài, hậu bối thời nay thật là, lại dám trực tiếp phóng sát ý vào trưởng bối.
"Ngươi biết không, Tiểu U bây giờ hoàn toàn chẳng có chút dáng vẻ nào của Long Tộc cả." Nikolas than vãn.
"..." Bray thực ra rất muốn nói bản thân Nikolas cũng chẳng có chút dáng vẻ nào của Long Tộc.
"Cho nên ta định để Naruko dạy dỗ Tiểu U một chút thế nào là Rồng."
"??????" Trên đầu Bray hiện lên vô số dấu chấm hỏi.
Khoan đã, hắn vừa nghe thấy cái gì ghê gớm vậy.
Để Naruko dạy Tiểu U làm Rồng? Naruko dựa vào cái gì chứ?
"Ta cảm thấy Naruko nhất định có thể đảm nhiệm được."
"Không không không, tôi thấy không được." Bray dứt khoát phủ định ảo tưởng của Nikolas.
Dạy dỗ người khác thì cứ tìm Cha Thune ở Hoàng Đô đi, tuyệt đối đừng tìm Naruko.
Cái tên đó đã dạy một Rebi ngây thơ trở nên vô cùng thực tế rồi.
"Bà nội, con cũng muốn được gửi nuôi đến nhà anh Bray!" Tên cuồng chị gái Tiểu Tuyết cuống lên.
"Không được!" Nikolas một mực phủ quyết.
"A a a a a!" Cơ thể Tiểu Tuyết bắt đầu biến đổi, xem ra là kích động đến mức sắp hiện nguyên hình rồi.
"Không được biến thành Rồng! Nhà sẽ sập mất!" Nikolas nhảy dựng lên, một tay đè Tiểu Tuyết xuống.
"..." Bray trầm ngâm một lúc lâu, không biết nên bắt đầu "phun tào" từ đâu.
Tuy nhiên trước khi cà khịa, quả nhiên vẫn phải hỏi rõ một vấn đề.
"Vậy Tiểu U mà ông muốn gửi nuôi nhà tôi đâu?"
"Đã ở nhà ngươi rồi." Nikolas phủi phủi quần áo.
---
"Tiểu U, nếu cô đã đến để tiếp nhận giáo dục, thì hãy ngồi xuống cùng Rebi đi." Naruko đeo kính gọng đen, cầm giáo án chỉ vào bảng đen.
Trước bảng đen là Rebi đang lộ vẻ mặt (=A=), và cô nàng ngự tỷ lạnh lùng Tiểu U đang chảy nước miếng bên khóe miệng.
"Tại sao lại cần bảng đen chứ?" Tiểu U đưa ra một câu hỏi rất sắc bén.
"Đồ ngốc! Khi dạy người khác thì bảng đen là thứ cơ bản nhất chứ sao!" Naruko hùng hồn nói.
""Ồ!"" Rebi và Tiểu U cùng thốt lên kinh ngạc.
"Hừm! Hiểu là tốt rồi." Naruko bắt đầu phồng mũi tự đắc.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
