Thanh trường kiếm cùn và một gã dân làng thất tình

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

(Đang ra)

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

Giai thất

PS: Truyện thiên về đấu trí, thuộc thể loại vô hạn lưu. Tác giả đảm bảo dàn nhân vật chính (cả nam và nữ) sẽ không "bay màu", còn các người chơi khác thì.

1047 15106

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

(Đang ra)

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

天山雨骨

“Ưm… ưm… tôi tốt bụng giúp đỡ mấy người như thế, coi mấy người là chị em tốt… vậy mà mấy người toàn muốn ngủ với tôi là sao…”

10 10

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

1 3

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

9 33

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

(Đang ra)

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

Enju

Nhưng khi một con người bình thường chọn cuộc sống bình yên giữa các vị thần, liệu phía trước Minato còn những điều gì đang chờ đợi?

4 18

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

96 821

Khúc Dạo Trường Miên - Chương 51: Chiếc nhẫn bảo vệ đen tuyền

Chương 51: Chiếc nhẫn bảo vệ đen tuyền

Pháp trận khổng lồ đột nhiên xuất hiện đã dọa không ít người giật mình.

Tuyệt đại đa số người trong Hoàng Đô đều không dám đến gần vòng trận bao phủ một vùng đất rộng lớn kia, không ai muốn dùng mạng sống của mình để thử nghiệm.

Dù sao nhìn như thế này, rất giống cạm bẫy.

Eric đương nhiên cũng nhìn thấy vòng trận khổng lồ này, hơn nữa anh còn tình cờ ở ngay rìa của vòng trận.

"Đại tá, cái này là cái gì?" Alice mặt không cảm xúc hỏi, hoàn toàn không có cảm giác của một đứa trẻ tò mò.

Nhìn biểu cảm của Alice, Eric chẳng còn hứng thú trả lời nữa.

"Đừng hỏi tôi chứ, có phải tôi làm ra đâu." Eric đứng dậy, đánh giá hoa văn của pháp trận vài giây.

Không hiểu a, pháp trận này thực sự quá phức tạp, với trình độ pháp thuật của Eric căn bản xem không hiểu.

"Còn tưởng anh cái gì cũng biết."

"Tại sao cô lại cảm thấy tôi cái gì cũng biết chứ." Eric trợn trắng mắt.

"Có điều..." Anh muốn nói lại thôi, sau đó mở thiết bị liên lạc lên.

Trong tình huống không rõ tác dụng của pháp trận này là gì, Eric lại đưa ra một quyết định rất táo bạo.

Không một chút do dự, anh vô cùng quả quyết ra lệnh cho tất cả mọi người đi vào trong pháp trận.

Đây không phải thỉnh cầu, là mệnh lệnh.

Theo lẽ thường tình, có người chất vấn Eric, pháp trận này rốt cuộc là gì.

Mà Eric chỉ trả lời một câu —— "Đây là thứ có thể giúp các người sống sót."

"Tại sao anh lại cảm thấy đây là thứ có thể giúp chúng tôi sống sót." Alice có chút không hiểu.

Alice không ngốc, nhưng cô cũng giống như đại đa số mọi người, giữ thái độ hoài nghi đối với pháp trận này.

Nếu đây là cái bẫy của đám gọi là "Chủng tộc Bạch Ngân" kia, thì mọi người đi vào chẳng phải là tự chui đầu vào rọ sao?

Nhưng cô tin tưởng quyết định của Eric, chỉ là hơi khó hiểu mà thôi.

"Tôi cũng không biết đây có phải là thứ giúp chúng ta sống sót hay không." Eric nheo mắt, nhìn Chủng tộc Bạch Ngân cách pháp trận này một đoạn, tùy ý nói.

"..." Alice câm nín một hồi, sau đó tiếp tục dùng ánh mắt ghét bỏ nhìn Eric.

Anh ta đây là đang lừa người sao? Là đang lừa tất cả mọi người sao?

"Thượng úy Alice, không khí thật là khô nóng a."

"Không, tôi cảm thấy toàn thân đều lạnh toát." Alice vô tình phản bác lời của Eric.

"Đúng là không nể nang gì cả, tôi là cấp trên của cô đấy." Eric nói những lời chẳng liên quan, vẫn luôn chú ý đến động thái của đám Chủng tộc Bạch Ngân kia.

Số lượng cá thể Chủng tộc Bạch Ngân không nhiều, cho nên Eric quan sát động thái tổng thể của bọn chúng cũng không khó khăn.

"Đó tuyệt đối không phải cái bẫy, cũng sẽ không phải do đám Chủng tộc Bạch Ngân kia bày ra." Eric tự mình tạo ra một viên đá lạnh tại chỗ, ném vào miệng nhai vài cái.

"Bởi vì điều đó không có ý nghĩa."

"Thượng úy a, khi cô muốn giẫm đạp lên một đàn kiến cho sướng chân, cô còn định làm một cái bẫy sao?"

"Đại tá, tôi không có cái sở thích ác độc giẫm đạp kiến." Alice trước sau như một không nể mặt.

"Đây là so sánh ví von." Eric khựng lại, anh bị Alice làm cho nghẹn lời.

"Tôi không biết cái này do ai tạo ra."

"Có thể là một người tốt, cũng có thể là một kẻ muốn nhân cơ hội trả thù xã hội."

"Thật sự, có một kẻ muốn nhìn tất cả mọi người cùng chết xuất hiện, tôi cũng sẽ không ngạc nhiên." Eric nói.

"..." Alice lần này im lặng.

"Đây vẫn là đang đánh cược, chẳng qua không phải đánh cược với tên hề, mà là đánh cược với lòng người."

"Thượng úy, luôn phải có người đưa ra quyết định."

"Đặc biệt là khi cả một tập thể đều hoảng loạn." Eric nói như vậy.

Eric từ khi pháp trận xuất hiện đến giờ, vẫn luôn quan sát thái độ của Chủng tộc Bạch Ngân.

Anh phát hiện mặc dù Chủng tộc Bạch Ngân không có quá nhiều sợ hãi đối với pháp trận này, nhưng dường như không quá tình nguyện bước vào pháp trận.

Khá nhiều Chủng tộc Bạch Ngân đã đến rìa pháp trận, nhưng đều đang quan sát, không hấp tấp đi vào trong.

Xem ra đám Chủng tộc Bạch Ngân này mặc dù không đặc biệt thông minh, nhưng quả nhiên vẫn là sinh vật có trí tuệ.

Chỉ là rất giống con người, đồng thời cũng rất giống dã thú.

Tuy nhiên, mặc dù những tên Chủng tộc Bạch Ngân đó không đi vào, nhưng tốc độ tàn sát đang tăng nhanh.

Bọn chúng dường như không muốn con người đi vào pháp trận đó.

Vốn dĩ chỉ là đang chơi đùa, thì bây giờ bọn chúng bắt đầu nghiêm túc rồi.

Eric nhìn về phía trước, lại quay đầu nhìn thoáng qua phía sau.

Vị trí của anh rất vi diệu, tiến lên một chút là ra khỏi pháp trận, mà phía sau không xa chính là ranh giới giữa Trung Thành và Nội Thành.

Nói không chừng kẻ đầu tiên Chủng tộc Bạch Ngân nhìn thấy sau khi đi vào chính là mình.

"Rầm ——" Đúng lúc này, rung động của mặt đất theo tòa nhà truyền thẳng đến dưới chân Eric.

Rốt cuộc vẫn sẽ có Chủng tộc Bạch Ngân thử xông vào pháp trận này a.

Eric nhìn thấy một tên Chủng tộc Bạch Ngân đang từ từ đến gần, mà lúc này vẫn còn rất nhiều người hoàn toàn không kịp vào bên trong pháp trận.

Trong tầm mắt của Eric, máu tươi liên tục bắn lên.

Mặt đường có thể bị nhuộm đỏ bởi vết máu, theo Eric thấy thậm chí còn may mắn hơn những nơi sạch sẽ trơn tru kia.

Ít nhất chết trông cũng giống một người bình thường.

Eric không chỉ nhìn thấy một người bị sống sờ sờ biến thành sâu bọ, cũng không chỉ nhìn thấy một người hóa thành vũng nước đen.

Những người đó rốt cuộc còn ý thức của bản thân hay không? Câu hỏi này không kìm được nảy lên trong đầu anh.

Làm sao đây, đám Chủng tộc Bạch Ngân này thật sự muốn xông vào, quân nhân và kỵ sĩ của Đế quốc căn bản không có tác dụng.

Tất nhiên quân nhân không có tác dụng cũng bao gồm cả anh.

Trách nhiệm của quân nhân là làm hậu phương vững chắc.

Là vì để người dân có thể sống cuộc sống bình thường, mới cam nguyện sống cuộc sống không bình thường.

Eric không nói một lời lấy chiếc nhẫn mà Greed từng ném cho mình ra.

Chiếc nhẫn đó giống như được chế tạo từ khối sắt đen đầy tạp chất vậy.

Ảm đạm không ánh sáng, đen tuyền và không có đặc sắc.

Trên đó chỉ có một số hoa văn đặc biệt, hoa văn dường như có màu vàng nhạt.

Có điều Eric không thích màu vàng, màu sắc này anh luôn cảm thấy hơi thô tục.

"Thiết bị khuếch đại sao?" Eric lầm bầm.

Mặc dù Greed từng nói với anh, tác dụng của thứ này hiện nay chỉ tương đương với một thiết bị khuếch đại.

Nhưng lời của Greed, Eric sẽ không tin tưởng quá nhiều.

Cái miệng của Greed, là con quỷ lừa người.

Nhưng lúc này cũng không đến lượt anh đi nghi ngờ lời của Greed có mấy phần đáng tin nữa.

Anh bây giờ ngược lại rất muốn biết chiếc nhẫn này rốt cuộc sử dụng chính xác như thế nào.

Đột nhiên có chút hối hận lúc đầu không hỏi kỹ Greed cách sử dụng chính xác của chiếc nhẫn này.

"Đại tá?" Alice chú ý tới sự kỳ lạ của Eric, theo bản năng gọi anh một tiếng.

"Tôi nói này, Thượng úy Alice." Eric bất thình lình nói.

"Thực ra tôi không thích đánh bạc."

"Đánh bạc thứ này sẽ khiến người ta đánh mất bản thân, chìm đắm trong đó cuối cùng vĩnh viễn chỉ có mất mát."

"Chỉ vì cái 'phần thưởng' có thể đạt được nhiều hơn bày ra ở đó, người ta sẽ như thiêu thân lao đầu vào lửa ùa tới, thật sự rất ngu ngốc." Eric xoay xoay chiếc nhẫn, giống như đang nói với Alice, cũng giống như đang tự lẩm bẩm.

"Có điều hôm nay số lần tôi đánh cược, thật sự nhiều hơn cả cuộc đời này cộng lại."

"Cô cảm thấy tôi còn phải cược một lần nữa không?"

"Không biết, tôi chỉ sẽ đứng sau lưng anh." Alice đáp.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!