Chương 6: Cần vật sưởi tay không
Đôi ủng cũ của Bray giẫm lên vũng nước, bắn tung tóe rất nhiều nước bẩn lên cái thùng gỗ bên cạnh.
Nhưng chủ nhân của cái thùng gỗ không nói gì, thậm chí ngay cả mí mắt cũng không nhấc lên nhìn một cái.
Bởi vì con phố này chính là có nhiều vũng nước như vậy, một số là nước rửa đồ, một số là dấu vết để lại sau cơn mưa.
Tấm vải dùng để lót rau củ, thịt sống, phần mép đều rất bẩn, bị một phần nước thấm ướt.
Giả sử đặt ở thời đại bình thường, cái chợ bẩn thỉu hỗn loạn này, rất nhiều người sẽ kính nhi viễn chi.
Nhưng bây giờ nơi này chính là cái chợ duy nhất, nơi duy nhất có thể mua được đồ.
Thậm chí đồ bỏ đi cũng sẽ bị người ta tranh nhau mua.
Cũng có người sẽ cầm bát cố gắng ăn xin, đáng tiếc không ngoại lệ đều thất bại.
Nhưng dù là vậy, vẫn có người tiếp tục làm như thế.
"Mua đồ không?" Một người thằn lằn nói với Bray đi ngang qua, bắt đầu chào bán đồ linh tinh của mình.
"Không mua." Bray xua tay, hắn tới đây mặc dù là mua đồ, nhưng không phải đến mua đồ linh tinh.
Hắn tới bên này là để tìm thức ăn, là để ứng phó với đoạn đường tiếp theo.
Ở Pháo đài Lợi Trảo, cũng không tìm được vật phẩm có thể thỏa mãn nhu cầu của Bray.
Do trong phế tích thành phố cũ của Pháo đài Lợi Trảo không có di sản công nghệ, cho nên chợ đương nhiên cũng sẽ không xuất hiện phế phẩm đặc biệt gì.
Đây cũng là nguyên nhân lúc trước Taji và Tari nhìn thấy khẩu súng ma đạo mình ném qua, lại kích động như vậy.
E là trong chợ của cả cái Pháo đài Lợi Trảo, cũng chẳng có mấy khẩu súng ma đạo, cho dù tính cả cái hỏng, cũng không vượt quá mười khẩu.
Nhưng đồ vật quý giá đồng thời, cũng có nghĩa là nguy hiểm, trị an của Pháo đài Lợi Trảo một chút cũng không tốt.
Nói thật, hắn có chút lo lắng cho sự an nguy của gia đình bà lão, nếu súng ma đạo gây ra lòng tham của một số kẻ thì không tốt.
Dù sao hiện tại đang ở nhà bọn họ, thì cứ đợi bọn họ bán súng đi rồi tính tiếp vậy.
Nghĩ như vậy, Bray tiếp tục đi dạo trong chợ, cố gắng tìm kiếm thức ăn có thể thỏa mãn nhu cầu của mình.
"Cái này bán thế nào?" Bray chú ý tới một loại nguyên liệu nấu ăn bày trên tấm vải bạt, mắt cá chết lập tức sáng lên.
Đó là khoai tây.
Ở nơi hoang dã nướng hoặc luộc nguyên củ khoai tây, là một việc rất phiền phức, cho nên rất nhiều người không đưa khoai tây vào thực đơn sinh tồn nơi hoang dã, chủ yếu vẫn là do tốn thời gian quá lâu.
Nhưng đối với Bray đây không phải vấn đề, chỉ cần thái khoai tây đủ mỏng là được.
Không biết có phải do từng ở Liên Bang một thời gian hay không, trong một khoảng thời gian rất dài hắn đều khá thích mùi vị của khoai tây.
Bị thói quen ăn uống của người Liên Bang ảnh hưởng cũng không lạ, bởi vì người Liên Bang thực sự coi khoai tây là lương thực chính.
A... hắn nhớ trong nhà hàng Liên Bang thực đơn viết toàn là "khoai tây".
"Mười lăm cái số này." Thiếu nữ tai mèo bán khoai tây giơ ra một ngón tay.
Thiếu dụng cụ cân đo, cho nên cơ bản chợ mua bán đồ đều tính theo cái.
"Một đồng?"
"Ừm." Thiếu nữ tai mèo gật đầu thật mạnh.
"Vậy bán cho tôi đi." Bray đặt một đồng tiền vào trong lòng bàn tay cô bé.
Hắn cũng không biết nên đánh giá cái giá này thế nào, đắt sao? Rẻ sao?
Cụ thể không nói lên được, nhưng Bray dám khẳng định giao dịch tiền tệ ở đây đã khá hỗn loạn rồi.
"Cho anh." Động tác của thiếu nữ tai mèo cực kỳ nhanh nhẹn, ngang ngửa với bà lão lúc trước.
Lúc này Bray cuối cùng cũng xác định rồi, tộc Kate thực sự động tác rất nhanh nhẹn.
Mặc dù tộc Kate bất luận nam nữ già trẻ đều rất nhỏ nhắn, nhưng tốc độ thực sự rất nhanh.
Cô bé đặt từng củ từng củ khoai tây vào trong lòng Bray, xếp ngay ngắn chỉnh tề.
Hả, bạn không nhìn nhầm đâu, là đặt vào trong lòng.
Bởi vì túi rất thiếu thốn, cho nên thiếu nữ bán khoai tây không thể nào tặng không túi cho Bray được.
Trước kia thì có thể dùng túi giấy, nhưng cái thời đại ngay cả giấy cũng phải tiết kiệm sử dụng, thì không có xa xỉ như vậy.
Bray ôm khoai tây nặng trĩu trong lòng, mặt không cảm xúc.
Hắn thừa nhận, hắn quá ngây thơ rồi, tưởng rằng sẽ có túi hoặc giỏ cho mình đựng.
Thực ra hắn có thể nhét khoai tây vào túi đeo hông, nhưng hắn không làm thế mà thôi.
Lý do là, bây giờ túi đeo hông của Bray đủ loạn rồi, nhét linh tinh vào sẽ không sắp xếp nổi.
Nhất là loại từng củ từng củ khoai tây này, không đựng vào túi mà trực tiếp bỏ vào thì, cuối cùng chắc chắn sẽ rơi vãi đầy đất.
Như vậy, lần sau mình muốn móc ván trượt ra, nói không chừng sẽ móc ra một củ khoai tây trước tiên.
Bray thu hoạch được một mớ nguyên liệu nấu ăn xong, đi về phía sạp hàng gần đó, đương nhiên lúc đi xa rồi, hắn liền bắt đầu an trí tốt khoai tây của mình.
Nhưng hắn chưa đi được mấy bước, liền bỗng nhiên dừng lại, dừng trước một sạp hàng.
Sạp hàng này có hàng hóa gì Bray hứng thú sao? Không, một cái cũng không có.
Sở dĩ Bray dừng bước, hoàn toàn là vì tên "thương nhân" đứng sau cái bàn gỗ kia.
Đó là một kẻ mặc áo đuôi tôm, nhưng phía trước lại đeo một cái tạp dề đồ tể.
Tên này đội mũ phớt cao cao, trên mặt đeo mặt nạ treo nụ cười nịnh nọt.
Hai tay hắn dang rộng rất khoa trương, chi bằng nói hắn đang bán đồ, không bằng nói hắn đang làm trò.
"Mau đến xem đi, thịt Ngụy Hình Thú tươi sống đây!"
"Còn có cục đá này nữa! Là đồ vật ghê gớm đấy! Rất nóng, có thể dùng để đun nước sôi!"
"Đi qua đi lại đừng bỏ lỡ nhé! Ở đây là sạp hàng ghê gớm lắm đấy!" Tên hề lớn tiếng rao hàng.
"Thực sự là đồ rất trâu bò đấy! Ở đây là chủ tiệm chưa bao giờ lừa người nhé!"
Nhưng mặc dù hắn rất nỗ lực rao, nhưng vẫn bị tiếng rao hàng của thương nhân khác át đi.
"Mau đến mua đi! Đại hạ giá nhảy lầu đây!!!!!!!!!!!" Tên hề không phục, hai tay đặt trước mặt nạ, làm thành hình cái loa.
Chỉ có điều cách một lớp mặt nạ mà còn muốn hét to hơn người khác, rốt cuộc vẫn là không thực tế lắm.
"Im miệng." Một giọng nói lạnh lùng cắt ngang tiếng rao hàng của tên hề.
"Á! Khách quen!" Tên hề sau khi bị cắt ngang, không giận mà còn cười, giọng điệu vui vẻ cứ như vừa bán hết sạch hàng hóa vậy.
Tên hề này cho dù có hóa thành tro, Bray cũng nhận ra được là Jonathan.
Mà người nói "Im miệng" tự nhiên cũng là hắn.
Hắn không biết tại sao Jonathan lại ở đây bán đồ, nhưng gọi hắn lại chắc chắn không sai.
Ánh mắt Bray rơi vào tảng đá trên bàn gỗ, không khỏi nhíu mày.
Đây chẳng lẽ là tàn hài của Takaman...?
Mặc dù nói Takaman là kẻ địch của mình, mình cuối cùng cũng không xử lý tàn hài của hắn, nhưng Bray đối với Takaman vẫn giữ sự tôn trọng cơ bản nhất.
Nhìn thấy tàn hài của Takaman bị bày trên bàn bán, trong lòng hắn ít nhiều có chút không vui, thậm chí buồn bực.
"Ngài Người Giữ Nhẫn, đừng có bày ra sắc mặt như vậy." Jonathan rất tùy ý xua tay một cái.
"Đây không phải là cơ thể của ngài Takaman đâu." Giống như nhìn thấu nội tâm Bray, tên hề mở miệng nói.
"Tiểu nhân dù nói thế nào cũng sẽ không đi sỉ nhục một chiến binh chiến đấu đường đường chính chính, dám đốt cháy linh hồn đâu." Đôi mắt trên mặt nạ của tên hề híp thành một đường chỉ.
"Chỉ là đá vụn từ cây thương dài của ngài Takaman mà thôi."
"Cho nên ngài Người Giữ Nhẫn có muốn mua không? Có cái này, mùa đông không cần lo lắng không có vật sưởi tay nữa rồi." Jonathan cầm lấy một cục đá, nói với Bray.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
