Vân Đô Quốc, một đất nước nằm ở phía cực đông của Capras.
Nền văn hóa nơi đây khác hẳn so với các đất nước khác.
Một sự khác biệt rõ rệt giữa phương Đông và phương Tây.
Đây là lần đầu Bray đến một đất nước như vậy, trong lòng không khỏi có chút mong chờ.
Không biết con ngốc Naruko đó, giờ đang ở đâu.
“Này, đừng đi nhanh thế chứ!” Sau khi xuống xe ray, Ulf phải mất nhiều sức mới đuổi kịp Bray.
Tại sao dắt theo một đứa trẻ mà vẫn chạy nhanh thế được chứ?
“Chậc, bị tên người sói bám đuôi rồi.” Bray bĩu môi.
“Anh nói gì thế?” Đôi tai sói của Ulf giật giật, không biết có thật là không nghe thấy hay không.
“Không có gì.” Bray đáp bâng quơ.
“Vậy xem ra vừa rồi tôi nghe nhầm rồi.” Đúng là tên người sói này đã nghe thấy.
“Anh cũng bền bỉ thật đấy, chẳng phải con bé Naruko đó đã nói là không thèm để ý đến anh rồi sao.” Bray nói.
“Dù vậy thì tôi vẫn… Hả? Người đâu rồi?” Khi Ulf còn định nói gì đó, Bray đã bỏ đi mất.
Đừng nhìn dáng vẻ đứng đắn của Ulf lúc mới gặp, thực tình bây giờ hình ảnh của Ulf trong lòng Bray đã tan tành cả rồi.
Ra khỏi nhà ga, Bray nhận ra Vân Đô Quốc và Liên Hiệp Shajaman như hai thế giới khác hẳn nhau.
Tại sao hai đất nước gần nhau như vậy mà kiểu cách xây cất lại khác nhau một trời một vực thế chứ?
Các đất nước ở những nơi đất đai khác nhau, việc xuất hiện những cách sống khác nhau là điều có thể hiểu được.
Thế nhưng hai đất nước láng giềng mà vẫn còn những cách sống khác biệt lớn đến vậy.
Nhìn thẳng thì thấy có vẻ giống nhau, nhưng nếu tìm hiểu sâu hơn, sẽ nhận ra quá nhiều điểm khác biệt.
Tường đỏ ngói xanh, rường cột chạm trổ, vách tường vẽ tranh tinh xảo, những công trình xây cất trên đường phố toát lên một vẻ riêng biệt, vẻ của tháng năm.
Hơi thở của tháng năm này không nhuốm màu u hoài, mà tựa như hương rượu nồng nàn.
Trên đường thậm chí còn nghe thấy tiếng rao của những người bán hàng rong, khiến cả thành phố đầy ắp hơi thở của sự sống.
Đây là điều mà những nơi Bray từng đi chơi qua trước đây không hề có.
An Kinh Thành, nơi Bray đang đứng chính là kinh đô của Vân Đô Quốc.
Đương nhiên, Bray giờ vẫn còn ở ngoài thành phố, kinh đô của Vân Đô Quốc này lớn một cách lạ lùng.
Tiện thể cũng phải nói, đất đai của Vân Đô Quốc rất lớn, lớn đến mức khó hiểu.
Có lẽ đất đai của Liên bang và Đế quốc ở Trung Đại Lục cộng lại, vẫn nhỏ hơn Vân Đô Quốc một chút.
Đương nhiên, một vài thành phố chính giữa cũng rất lớn.
Vân Đô Quốc có rất nhiều thành phố, và tại sao Bray lại chọn An Kinh Thành ư?
“Con ngốc đó, hình như là con gái cả của Thừa tướng thì phải.” Bray xoa cằm, nhớ lại lời của Naruko.
Đã là Thừa tướng thì hẳn là phải sống ở kinh đô rồi.
Dù sao cũng là Thừa tướng mà, phải không?
Nếu Bray đoán sai thì đúng là trò cười.
Nhưng Bray cảm thấy chắc sẽ không có tình huống kỳ cục như vậy đâu nhỉ?
“Bray, nhiều đồ ăn lạ quá~” Đuôi của Rebi vẫy lia lịa.
So với kiểu cách xây cất gì đó, đồ ăn càng thêm thu hút Rebi.
“Đúng là vậy.” Bray đảo mắt nhìn những quầy hàng ăn xung quanh.
Trên những quầy hàng đó có rất nhiều món ăn mà Bray chưa từng thấy bao giờ.
“Thơm quá~” Rebi nhìn Bray với vẻ mặt đầy mong đợi.
Bray nhìn chiếc đuôi đang vẫy của Rebi, liền hiểu cô bé muốn gì.
“Dừng lại một chút, đuôi của em sắp đập nát cả nền đất rồi kìa.” Bray lau đi giọt mồ hôi không hề có trên trán.
Phải biết rằng đuôi của Rebi có hình dáng gần giống thứ cứng như sắt, đập xuống đất không phải chuyện đùa.
Là người luôn bị đuôi của Rebi quật trúng, Bray hiểu rất rõ điều này.
“Ăn được không anh?” Rebi ôm lấy Bray hỏi, câu hỏi này hẳn là không chỉ nhắm vào một hai món ăn.
“À thì…” Bray nhìn túi tiền bên hông.
May mà Bray vẫn luôn bền bỉ nhận nhiệm vụ, nếu không thì thực tình không nuôi nổi Rebi.
---
“Ồ!” Rebi gặm chiếc bánh bao, gương mặt tràn đầy hạnh phúc.
“Mềm quá.”
“Đây là món ăn sáng của Vân Đô Quốc đấy.” Ulf lúc này lên tiếng.
“Anh biết à?” Bray ngạc nhiên nhìn Ulf.
Lẽ nào con sói này lại hiểu rộng đến bất ngờ?
“Chỉ biết một chút thôi, Mạo hiểm giả lúc nào cũng nghe được đủ thứ chuyện mà, phải không.” Ulf nhún vai.
Bray ngay lập tức buồn bã, đúng là con sói này không thể nào là một kẻ hiểu rộng được.
“Bray không ăn sao?” Rebi ngước nhìn Bray.
Bray cảm thấy nếu mình không ăn vài miếng, Rebi hẳn là sẽ không vui.
“Được.” Bray gật đầu.
Rồi Rebi vui vẻ nhét chiếc bánh bao trong tay vào miệng Bray.
“…” Bray lặng người.
“Ngon đúng không anh~”
“Ừm, cũng không tệ.” Bray thuận miệng nói ra ý kiến.
Nhưng bây giờ không phải là lúc thảnh thơi ăn bánh bao.
Chuyện lúc này là, sau khi đến An Kinh Thành, Bray cũng không định đi tìm con ngốc Naruko đó ngay.
Nhưng muốn dạo một vòng An Kinh Thành, lại không biết nên đi như thế nào.
“Này, Ulf, anh từng đến…”
Bray nghĩ Ulf sống ở Đông Đại Lục, có lẽ đã từng đến Vân Đô Quốc, bèn quay đầu định hỏi.
Nhưng khi thấy Ulf đang lè lưỡi, ngó nghiêng ngắm gái đẹp khắp nơi, Bray liền bỏ ý hỏi con sói này.
Bray chỉ đành đến Công hội Mạo hiểm giả để tìm sự giúp đỡ.
Công hội Mạo hiểm giả có mặt ở khắp nơi trên thế giới, An Kinh Thành cũng không khác thường.
Hơn nữa Công hội Mạo hiểm giả thường rất dễ tìm.
Bray tùy tiện tìm một quầy hàng, bắt chuyện với người bán.
“Cho tôi một bát này…” Bray chỉ vào thứ nước màu trắng sữa trong chiếc bát trên bàn.
“Cậu nói sữa đậu nành à?” Người bán hàng hỏi.
“Đúng, chính là nó.” Bray gật đầu, thực ra Bray tưởng đó là sữa bò.
“Của cậu đây, chàng trai trẻ.” Người bán hàng đưa cốc sữa đậu nành nóng hổi cho Bray.
Bray rất biết ý đưa cho người bán hàng 1G.
“Sữa đậu nành không cần nhiều tiền thế đâu.” Người bán hàng vội vàng xua tay.
Đúng là một người thật thà.
“Không sao đâu, tôi chỉ muốn hỏi ông vài chuyện thôi.” Bray nói.
“Hỏi chuyện?” Lúc này người bán hàng mới bắt đầu nhìn ngắm Bray.
“Chàng trai là người nơi khác đến à.” Người bán hàng chợt hiểu ra.
Thực ra An Kinh Thành có rất nhiều người từ nơi khác đến, nên người bán hàng cũng không riêng biệt để ý đến quần áo của người qua đường.
Dù là người Vân Đô Quốc, bị tác động bởi khách chơi từ khắp nơi trên thế giới, quần áo cũng sẽ khác đi.
Dù thấy một người ăn mặc giống hệt Bray, cũng có thể là một Mạo hiểm giả người xứ này của Vân Đô Quốc.
“Đúng vậy, may mắn có nhiệm vụ đến đây.” Bray nói dối không chớp mắt.
“Nên muốn hỏi một chút xem Công hội Mạo hiểm giả ở đâu.”
“Đúng là vất vả thật, trông cậu giống người ở Trung Đại Lục ghê.”
“Công hội Mạo hiểm giả thì dễ tìm lắm.”
Sau đó, người bán hàng liền chỉ đường đến Công hội Mạo hiểm giả cho Bray.
“Cảm ơn.” Uống cạn ly sữa đậu nành, Bray liền dắt Rebi rời đi.
“Này, sao lại không để ý đến tôi chứ!” Ulf giật mình.
Ulf cảm thấy Bray cứ lờ mình đi.
Nhưng trong lúc Ulf còn đang lo nghĩ về những chuyện này, Bray đã đi xa rồi.
