Chương 49: Di tích quỷ dị
Mặc dù tốc độ phá giải cơ quan kiểu này của Tiểu Nik rất giống như “hack game”.
Nhưng Bray vẫn kiên định tin rằng mình là một kẻ chính đáng, đang thăm dò một cách hợp tình hợp lý, không đi bất kỳ đường tắt nào.
Vì sự tiện lợi của Tiểu Nik, cho nên Bray vẫn không lập tức tìm kiếm lối đi xuống dưới đất, mà là lục soát các phòng ở tầng một một chút.
Tòa kiến trúc này tuy rất hùng vĩ, nhưng số tầng thực tế cũng không nhiều.
Chủ yếu là vì độ cao của tầng một đã chiếm một phần rất lớn của tòa nhà này.
Không gian còn lại, đại khái cũng chỉ là ý nghĩa của ba bốn tầng lầu.
Tất nhiên rồi, giả sử theo lời Tiểu Nik nói, tác phẩm nghệ thuật hắn cần nằm ở dưới đất, vậy thì hắn cũng sẽ không leo cầu thang lãng phí thời gian như vậy.
“Hưm hừm ~” Rebi hiện tại không bị Bray nắm tay, mà là hưng phấn đi ở phía trước ngâm nga hát.
Hình như cũng chỉ có mấy phòng bắt đầu là gặp phải những ác ma bán hư bán thực kia, phần lớn các phòng còn lại sau khi vào đều không có chuyện gì xảy ra.
Tương ứng, Bray cũng không tìm thấy thứ gì đặc biệt từ trong những căn phòng đó.
Có điều mục tiêu của hắn cũng chỉ có một, do đó hứng thú không lớn đối với các loại di vật lịch sử còn sót lại của tòa nhà này.
Mặc dù mỗi một món đồ ở đây đều có thể chứng minh dấu vết tồn tại của một đoạn lịch sử, đáng tiếc Bray không phải học giả nghiên cứu lịch sử, không ý thức được giá trị của những thứ này.
Bray đi theo sau Rebi, sợ Rebi chạy quá nhanh, nhoáng cái là chạy mất tiêu.
Hắn nghiêm trọng hoài nghi sau khi Rebi chạy lạc, Tiểu Nik sẽ đi theo biến mất.
Tiểu Nik hiển nhiên sẽ ưu tiên quan tâm Rebi, chứ không phải mình.
Nghĩ như vậy, mí mắt Bray liền không kìm được giật liên hồi, hắn một tên gà mờ trói gà không chặt, phải sống sót thế nào ở nơi đầy rẫy ác ma này đây?
“Rebi, đi chậm chút.” Bray nói với Rebi.
“Ồ!” Rebi rất sảng khoái đáp một tiếng, bước chân nhỏ lại một chút.
“Rebi, đừng làm lạc mất tôi.” Bray tiếp tục nói.
“Ồ... ư?” Rebi vốn còn định dứt khoát đáp một tiếng, nhưng rất nhanh liền cảm thấy lời của Bray có chỗ nào không đúng.
Tại sao nói là đừng làm lạc mất anh ấy? Bình thường không phải là Rebi sẽ chạy lạc sao =A=?
Ngay khi Bray định thấm thía giải thích với Rebi một phen, cả người hắn khựng lại một chút.
Hắn theo bản năng nhận ra một cảm giác vi phạm mãnh liệt, một cảm giác bị nhìn trộm.
Cảm giác này mãnh liệt đến mức hắn theo tiềm thức liền mở Tâm Nhãn.
“Ong ——” Tuy nhiên chưa đến một giây, Bray liền ôm lấy trán mình, bị ép mở mắt phải ra, khôi phục cảm tri bình thường.
Bray là lần đầu tiên kích hoạt Tâm Nhãn trong tòa kiến trúc này, vừa dùng đã gặp phải tình huống chưa từng gặp bao giờ.
“Đây là tình hình gì.” Giọng Bray có chút yếu ớt, dường như đã trải qua chuyện gì đó cực kỳ hao tổn tâm thần vậy.
“Bray?” Rebi quay đầu liền nhìn thấy Bray sắc mặt tái nhợt, có chút căng thẳng nhìn hắn.
Rebi đuôi cũng không dám vẫy, sợ Bray sẽ xảy ra chuyện gì.
“...” Bray tay phải ôm trán, tay trái lại tùy ý xua xua, ra hiệu Rebi đừng quá lo lắng cho mình.
Tình trạng này của Bray chỉ khi sử dụng Tâm Nhãn quá độ, mới có khả năng xảy ra.
Nhưng Bray vừa nãy chỉ dùng Tâm Nhãn một giây, trước kia dùng Tâm Nhãn trong kịch chiến cũng sẽ không mệt đến thế này.
Nhưng Bray biết tại sao mình lại như vậy.
Ngay khoảnh khắc “mở” Tâm Nhãn đó, thứ hắn cảm nhận được không phải là một thế giới.
Khác hẳn với ngày thường, trong Tâm Nhãn của Bray “nhìn” thấy căn bản không phải là một thế giới đơn thuần, mà là vô số thế giới giống nhau chồng lên nhau.
Chồng lên nhau một cách hoàn hảo, trong tình huống bình thường tuyệt đối không thể phát hiện có gì bất thường, nhưng Tâm Nhãn có thể nhìn thấu hư vọng, có thể nhìn thẳng vào bản chất.
Bất kể chồng lên nhau thế nào, cái nơi quỷ quái này bản chất vẫn là mấy cái thế giới, vĩnh viễn không thể trở thành một thế giới.
Ở đây Bray dùng là “thế giới”, chứ không phải “không gian”.
Bray ở trạng thái Tâm Nhãn, vẫn có thể dễ dàng phân biệt sự khác nhau giữa không gian độc lập và thế giới.
Do đó hắn mới không hiểu đây là tình huống gì, chuyện này đã vượt ra khỏi phạm vi kiến thức của hắn.
“Rebi, nghỉ một chút đi.” Bray thở hắt ra một hơi, nói với Rebi.
“Ưm ưm!” Rebi vội vàng gật đầu, sau đó ngoan ngoãn ngồi bên cạnh Bray.
“Bray cũng nghỉ một chút!” Rebi bộ dạng gấp đến mức muốn co lại thành một cục.
“Ừ.” Bray gật đầu, tùy ý ngồi xuống đất.
Mình thế này, Rebi đã gấp thành như vậy rồi, nếu cô bé biết mình từng suýt chút nữa chết đi, liệu có phải sẽ khóc không ngừng được không.
“Đừng lo, chuyện nhỏ thôi.” Bray dịu dàng nói.
Sau khi nghe thấy giọng nói của Bray, Rebi mới thả lỏng một chút, cái đuôi nhẹ nhàng đung đưa.
“Tâm thần của anh trong một giây bị tiêu hao cấp tốc.” Tiểu Nik nhìn ra tình trạng của Bray, nói với hắn.
“Tôi biết.” Bray cũng biết trạng thái của mình.
“Tiểu Nik, sẽ có rất nhiều thế giới sao?”
“Đúng vậy, tiểu thế giới là thế giới, Capras là thế giới, Tâm Tượng cũng là thế giới.” Tiểu Nik không cần suy nghĩ trả lời.
“Thế gian này, lấy Capras làm hạt nhân, có thể phái sinh ra vô số thế giới khác.”
“Mặc dù Capras là hạt nhân, nhưng thế giới phái sinh ra, không nhất định sẽ nhỏ hơn nó.” Tiểu Nik giải thích cho Bray.
“Vậy sẽ có rất nhiều thế giới giống hệt nhau sao?”
“...” Tiểu Nik rơi vào trầm mặc ngắn ngủi.
“Có khả năng.” Sau đó Tiểu Nik cũng chỉ có thể đưa ra một đáp án mơ hồ.
“Vậy nhiều thế giới sẽ chồng lên nhau sao?” Bray tiếp tục hỏi.
“Thế giới là có thể chồng lên nhau.” Lần này, Tiểu Nik ngược lại có thể trả lời.
Thế giới có thể chồng lên nhau, ví dụ như thế giới Tâm Tượng chiếu lên Capras chính là một loại chồng lên, ví dụ như trước kia thế giới Tâm Tượng của Bray cũng từng chồng lên thế giới Tâm Tượng của Betley một lần.
“Nơi này có rất nhiều thế giới giống nhau chồng lên nhau.”
“Tôi một lần nhìn thấy cảm nhận được quá nhiều thứ, cho nên quá tải rồi.” Bray giải thích một phen cho Tiểu Nik.
“Không thể lý giải, Tiểu Nik không cảm thấy nơi này có dấu hiệu thế giới trùng hợp.” Tuy nhiên, câu trả lời của Tiểu Nik lại nằm ngoài dự đoán của Bray.
“...” Ngay cả Tiểu Nik cũng không nhận ra chỗ bất thường của nơi này sao, điều này khiến Bray không khỏi nhíu mày.
“Xét thấy lời của anh rất có trọng lượng, vì vậy tôi hiện tại chuyển giao tình báo liên quan cho ngài Nicol Bolas vĩ đại.”
“...” Tiểu Nik chờ (loading) một giây.
“Nicol Bolas vĩ đại nguyện ý trả thù lao, để anh tiếp tục thăm dò.” Một giây sau, Tiểu Nik liền chuyển lời hồi đáp của Nicol Bolas.
“Cho dù cho tôi thù lao, cũng không đốt lên được ham muốn thăm dò cái nơi quỷ quái này của tôi a.” Bray bực bội nói.
Cho nên nói, không có việc gì thì không nên thăm dò loại nơi này, đều tại mình muốn “hái sao”.
Bray bây giờ hận không thể tát cho mình một cái, đánh thức cái bản thân dị tưởng thiên khai kia.
Hơn nữa, sau khi sử dụng Tâm Nhãn phát hiện bí mật ẩn giấu của tòa kiến trúc này, Bray cứ cảm thấy có người đang rình mò mình trong bóng tối.
Có lẽ là ngay từ đầu đã đang rình mò, chẳng qua là hiện tại hắn mới ý thức được.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
