Thanh trường kiếm cùn và một gã dân làng thất tình

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

350 1311

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

379 21777

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1361

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2138

Trò chơi kỳ tích - Chương 45: Ngủ Ngoài Phố

Chương 45: Ngủ Ngoài Phố

“Không tìm thấy rồi.” Bray lật qua lật lại túi đeo hông của mình, vẫn không tìm thấy chiếc đĩa tròn để liên lạc với nhóm ba người của Bass.

“Rơi lúc đánh nhau rồi à?” Bray vỗ nhẹ sau gáy.

“Anh đang tìm gì thế?” Ngồi trên ghế dài, Naruko tò mò nhìn Bray.

“Tìm cái đĩa tròn đó, muốn nói chuyện với mấy người kia một chút.” Bray nói với Naruko.

“Ồ, ba người đó à.” Naruko chợt hiểu ra.

Nói mới nhớ, Bass và Orea kia, sau khi tỉnh lại đã cảm ơn một tiếng rồi đi mất.

“Họ hình như chạy về thủ đô rồi.”

“Thủ đô à?” Đôi mắt cá chết của Bray lộ vẻ bất đắc dĩ.

Anh chẳng muốn chạy đến tận thủ đô của Đế quốc Riman để tìm mấy người Bass đâu.

“Thôi bỏ đi, đến lúc đó tìm thẳng Ka... Barak là được.” Bray sửa lại lời giữa chừng.

“A, nói cũng phải, chúng ta còn phải nhận thù lao nữa.” Naruko vỗ đùi, nhớ ra.

“Anh không phải đã quên mất lý do chúng ta đến Tây Đại Lục rồi đấy chứ?”

“Sao mà quên được, chuyện không có tiền ăn cơm em vẫn nhớ rõ lắm.”

“Ưm?” Nghe thấy không có tiền ăn cơm, Rebi đang nằm bò bên cạnh Bray lập tức ngẩng đầu lên.

Rebi thật sự sống đúng với hình tượng một kẻ ham ăn của mình.

Tuyệt, không hổ là Rebi.

“Vậy bây giờ chúng ta làm gì đây?” Naruko nghiêng đầu.

Quên chưa nói, vì Tandingburg quá hỗn loạn, nên nhóm Bray nhất thời không tìm được chỗ ở.

Bray đang nghĩ, không biết có phải dạo này họ sẽ phải ngủ ngoài đường không.

Nếu thật sự như vậy thì khổ quá rồi.

“Sao anh lại ủ rũ ngay thế.”

“Không muốn ngủ ngoài đường.”

“...” Vẻ mặt Naruko có chút khó coi.

Cô mới nhớ ra hình như họ không có chỗ nào để ở.

“Ch-ch-chúng ta có người quen ở đây không?”

“Em nghĩ sao.” Bray hỏi lại.

“Echika!” Naruko nghĩ đến một cô gái.

Nhưng nghe thấy cái tên này, Bray chỉ lắc đầu.

“Chuyện này thôi bỏ đi.”

“Tại sao chứ, em thấy Echika là người tốt mà, chắc chắn sẽ cho chúng ta ở nhờ!” Naruko nắm chặt tay, thầm khen trí thông minh của mình.

“Vấn đề không nằm ở đó.” Bray vừa nói vừa thở dài một hơi.

Lúc Vô Danh xuất hiện, ông ấy từng nói vài câu.

Những lời đó rất dễ khiến người ta đoán được đã có chuyện không hay xảy ra với Echika.

“Đi tìm lão gấu trúc thôi.” Sau một hồi đấu tranh nội tâm, Bray đưa ra kết luận này.

Chuyện đã đến nước này, chỉ đành đi tìm lão gấu trúc già nóng tính kia thôi.

---

“Muốn ở à? Không có cửa đâu.” Vô Danh thẳng thừng từ chối yêu cầu của Bray.

Đùa à, nhà trúc chỉ có bấy nhiêu, ông và Echika ở đã là giới hạn rồi.

“Ể? Kia không phải là Echika sao?” Naruko mắt tinh, liếc thấy Echika đang buồn bã trong nhà.

Echika tuy đã tỉnh lại, nhưng từ lúc đó đến giờ, cô bé luôn mang vẻ mặt u uất.

Cơm cũng chẳng ăn mấy, cả ngày chỉ ôm gối ngồi trên sàn, không nói một lời.

Hoàn toàn khác hẳn với cô gái hay cười ngày thường.

Vô Danh dù đã sống nhiều năm như vậy, vẫn không giỏi đối phó với tình huống này.

Đối với Vô Danh, người đang đau buồn rất khó để khai thông.

Rốt cuộc thì dù ngươi có nói gì với họ, họ cũng có thể chẳng nghe lọt tai được nửa lời.

“Này, nhóc con, nhìn trộm vào nhà người khác là bất lịch sự lắm đấy.” Vô Danh dùng gậy trúc chọc chọc vào má Naruko.

“Ưm ưm ưm!! Xin lỗi!” Bị chọc vào má, Naruko lí nhí xin lỗi.

“Xin đừng chọc nữa, đau quá.” Naruko sắp bị chọc cho phát khóc rồi.

Cái gì chứ, lão gấu trúc này cũng bạo lực y như Bray vậy.

Bray ít ra còn biết nặng nhẹ, con gấu trúc này quá đáng thật.

“Đây là cảnh cáo.” Vô Danh thu gậy trúc lại.

Vô Danh đã nương tay lắm rồi.

Phải biết rằng đây là cây gậy trúc có thể đập chết vô số thiên sứ.

Naruko bị chọc chỉ thấy đau thôi, đã là may mắn lắm rồi.

“Lão phu nhượng bộ lớn nhất là cho các ngươi ở bên bờ thác rồi.” Vô Danh xua tay, ra vẻ đuổi khách.

Cả khu thác nước đều bị Vô Danh xem như vườn sau của mình.

Nhưng mà, đối với Vô Danh, nhóm Naruko cũng không được tính là khách.

“Đứa bé đó, vẫn chưa hồi phục đến mức có thể giao tiếp bình thường với các ngươi đâu.” Nhân lúc Naruko không để ý, Vô Danh nói với Bray bên cạnh.

“Các ngươi đừng đến làm phiền nó.”

“Nó cần được yên tĩnh một mình.”

“Biết rồi.” Bray cũng không hỏi rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra với Echika, chỉ đáp ứng yêu cầu của Vô Danh.

“Vào lúc thế này, ngươi cũng là một gã không tệ.” Vô Danh nhướng mày.

Không ngờ Bray lại biết điều đến vậy, một câu cũng không hỏi.

Lão gấu trúc còn tưởng Bray sẽ hỏi thêm vài chuyện.

Người bình thường ít nhiều cũng sẽ hóng chuyện, giống như Naruko đang nhảy tưng tưng trước mặt vậy.

Còn Rebi, đã qua cái tuổi hiếu động, đang treo trên lưng Bray ngủ gà ngủ gật.

Lười biếng như Rebi, còn có quả cầu lửa trên đầu.

“Ở lại bên thác nước này, không cần lo quá ẩm ướt đâu.” Lão gấu trúc nói.

Thấy Bray biết điều như vậy, lão gấu trúc bèn nói thêm vài câu.

“Tại sao?” Dưới thác nước, không chỉ ẩm ướt mà còn rất lạnh mới phải.

“Đây là Tây Đại Lục.” Vô Danh bĩu môi.

“Hơn nữa đây không phải sa mạc, chênh lệch nhiệt độ không lớn đâu.” Lão gấu trúc ở đây lâu như vậy, sớm đã hiểu rõ môi trường rồi.

Khu vực Tandingburg này, đến tối cũng không hạ nhiệt nhanh như sa mạc.

Hơn nữa xung quanh đặc biệt khô ráo, nên độ ẩm dưới chân thác vừa phải.

Nhiệt độ cũng rất thích hợp để ở.

Nếu không thì lão gấu trúc chọn ở dưới chân thác làm gì.

Vô Danh không phải loại gấu trúc vì muốn ra vẻ mà ở đây đâu.

“Vậy sao.” Đôi mắt cá chết của Bray lộ ra vẻ kinh ngạc.

Như vậy thì không cần lo lắng quá nhiều thứ linh tinh nữa.

Hóa ra còn có nơi thích hợp để cắm trại như vậy.

Cho dù là ngủ ngoài đường, nơi này xem ra cũng được coi là khu phố cao cấp rồi.

“Phải rồi... chúng tôi ngay cả lều trại cũng không có.” Bray nói với Vô Danh.

“Tự đi mà mua.” Vô Danh mất kiên nhẫn đáp lại.

Các ngươi không có lều thì liên quan gì đến lão phu.

“Ờm...” Bray thật ra muốn mượn một bộ từ Vô Danh.

Không ngờ lão gấu trúc này lại không biết ý tứ gì cả.

Dù không cho mấy người họ ở nhờ, ít nhất cũng cho mượn cái lều chứ.

Con gấu trúc này, hoàn toàn không hiếu khách, đúng là tính tình cổ quái.

“Hắt xì!” Vô Danh hắt hơi một cái.

Vô Danh rất lấy làm lạ, không ngờ mình cũng có lúc hắt hơi.

Dù mình có tính là một lão già tàn phế, nhưng cũng không đến mức suy yếu đến độ bị cảm chứ.

Trong bốn chữ già, yếu, bệnh, tật, Vô Danh không thừa nhận mình yếu hay bệnh.

Chỉ có thể là có kẻ nào đó đang ngấm ngầm chửi rủa mình.

“Này, cậu trai trẻ, có phải vừa rồi ngươi thầm nói xấu lão phu trong bụng không?” Vô Danh trực tiếp nghi ngờ Bray.

“Không có.” Bray mặt không cảm xúc nói.

Vô Danh sờ sờ mũi, luôn cảm thấy Bray đang nói dối.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!