Thanh trường kiếm cùn và một gã dân làng thất tình

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

350 1311

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

379 21777

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1361

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2138

Chim tự phá lồng - Chương 47: Vẫn Còn Hiệp Hai

“Ta không muốn lại bị mù mắt phải nữa.” Bray lẩm bẩm.

“Sợ mất đi ánh sáng đến thế sao?” 「Tử Nữ」 nhìn Bray với vẻ đầy hứng thú.

“…” Bray ngậm miệng lại, không trả lời 「Tử Nữ」.

Bray làm gì có tâm trạng mà tiếp tục trò chuyện với 「Tử Nữ」.

Dùng hai tay chặn đòn tấn công của 「Tử Nữ」 xong, Bray liền lao tới.

Không thể để ả kéo giãn khoảng cách.

“Khí thế ghê gớm thật, muốn chém luôn cả ta và cơ thể này sao?” 「Tử Nữ」 cười nói.

Dĩ nhiên, 「Tử Nữ」 cũng không định dùng thân xác hiện tại để uy hiếp Bray.

Ả còn chẳng thèm làm chuyện đó.

Nếu đối phó với một Chủng tộc Hắc Thiết mà cũng cần phải dùng đến thủ đoạn đe dọa, thì mình đúng là làm mất mặt Chủng tộc Hoàng Kim.

Chỉ là 「Tử Nữ」 có chút tò mò về suy nghĩ của Bray lúc này.

Phải tự tay chém giết người mình quen biết, ít nhiều gì cũng sẽ có chút do dự.

Đó là điểm chung của hầu hết mọi người.

Và nhìn vào hành động của Chủng tộc Hắc Thiết trước mặt, không nghi ngờ gì là cậu ta rất quan tâm đến chủ nhân cũ của thân xác này.

Thế nhưng trong ánh mắt của Bray, 「Tử Nữ」 không hề thấy chút gì gọi là “do dự”.

Vậy rốt cuộc Bray đang nghĩ gì? 「Tử Nữ」 phải nói là rất tò mò.

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, Bray đã áp sát 「Tử Nữ」.

Chỉ cần vung kiếm là có thể chạm vào ả, có thể làm ả bị thương.

Nhưng đòn tấn công của Bray đã định sẵn là sẽ trượt.

Trong một khoảng không gian rộng lớn quanh đây, 「Tử Nữ」 có thể di chuyển mà không cần bận tâm đến khoảng cách, nói cách khác, đó chính là dịch chuyển tức thời đúng nghĩa.

Quan trọng nhất là, Bray không biết 「Tử Nữ」 có đặt ra quy tắc “bất tử” nào không.

Dù năng lực của 「Tử Nữ」 đã bị áp chế, nhưng Bray cũng không biết giới hạn năng lực của hình chiếu này hiện giờ là ở đâu.

Bray không ngoảnh đầu lại mà lộn một vòng, rồi vị trí cũ của cậu, mặt đất bị cắt thành vô số mảnh.

“Thể lực của ta là vô hạn, nhưng ngươi thì không.” 「Tử Nữ」 đột nhiên nói.

“Cứ tiếp tục thế này, sớm muộn gì ngươi cũng sẽ thất bại, có ý nghĩa gì không?”

“…” Bray không nói gì, mắt không ngừng quét nhìn xung quanh.

Dường như đang suy tính điều gì đó.

Và 「Tử Nữ」 thấy Bray không trả lời mình, cũng không còn kiên nhẫn để nói chuyện nữa.

“「Dệt」” Ả thì thầm, tiếp tục dệt nên những quy tắc mới.

Nhưng lúc này, sự can thiệp của 「Tử Nữ」 vào thế giới cũng đã đến giới hạn.

Nếu tiếp tục ảnh hưởng đến các quy tắc thông thường của thế giới, e là hình chiếu này cũng sẽ bị trục xuất.

“Hít—” Bray hít một hơi thật sâu, mắt không chớp nhìn chằm chằm 「Tử Nữ」.

“Ta lười để ngươi né qua né lại rồi.” 「Tử Nữ」 lên tiếng, rồi vô số sợi chỉ lao về phía Bray.

Những sợi chỉ này giờ đây chính là những lưỡi dao sắc bén, có thể cắn xé mọi sinh mệnh.

“Ngươi không cần phải né tránh nữa đâu, vì đòn này là 「tất trúng」.” 「Tử Nữ」 vừa thêm vào quy tắc này, lại càng khiến thế giới thêm bài xích ả.

Cho dù được tự do, cuộc sống sau này cũng sẽ bị hạn chế khắp nơi.

Nhưng không sao cả, chỉ cần giết được tên phiền phức này là đủ rồi.

「Tử Nữ」 thật sự không tin còn có bao nhiêu sinh vật hạ đẳng phiền phức như Bray.

Dứt khoát giết Bray cho xong chuyện.

“Hãy cảm thấy vinh hạnh đi, vì ngươi mà ta đã tốn không ít công sức đấy.” 「Tử Nữ」 nhẹ nhàng lùi lại, hai chân rời khỏi mặt đất, lơ lửng giữa không trung.

Để đảm bảo an toàn, 「Tử Nữ」 thậm chí còn đến một nơi mà Bray không thể tấn công tới.

“Không thể né sao? Vậy thì thật cảm ơn.”

“Đỡ cho ta phải suy nghĩ nhiều.” Bray cắm thanh đại kiếm xuống trước mặt, nó như một bức tường chắn trước người cậu.

Thế nhưng những sợi chỉ đó lại phớt lờ thanh đại kiếm, xuyên thẳng qua nó—cứ như thể thanh đại kiếm không hề tồn tại.

Bất chấp quá trình, đòn tấn công của 「Tử Nữ」 chắc chắn sẽ đạt được kết quả là “trúng đích”.

Và bị đòn tấn công của 「Tử Nữ」 đánh trúng, nhìn thế nào cũng không thể chỉ bị thương nhẹ được.

Thế nhưng ngay khi 「Tử Nữ」 đang chờ đợi tiếng kêu thảm thiết của Bray, thứ ả nhận được lại là kiếm của cậu.

「Thập Bát Thức Lưu」「Nhất Sát」

“!” 「Tử Nữ」 giật mình, rồi định di chuyển đi.

「Tử Nữ」 đến giờ cũng chỉ bị Bray làm xước da một chút.

Nhưng ả không muốn thử cảm giác bị đánh trúng trực diện.

Tên nhân loại phiền phức này, hậu quả của đòn tấn công chắc chắn không hề đơn giản.

Đó là trực giác mách bảo ả về sự nguy hiểm.

“Này, biết không, thần linh đại nhân.”

“Những chiêu thức do con người tạo ra, đôi khi thật sự rất thần kỳ.”

「Thập Bát Thức Lưu」「Thập Tam Họa」

“Có chiêu có thể phong tỏa không gian.” Bray khẽ nói.

Mười ba nhát kiếm chém đan xen, phong tỏa không gian nhỏ bé xung quanh 「Tử Nữ」.

Mười ba nhát kiếm này như những nét bút nhúng mực đậm đặc vạch qua.

Ngoài 「Nhất Sát」, 「Thập Bát Thức Lưu」 còn có vài chiêu ở một mức độ nào đó có tác dụng với không gian.

Dĩ nhiên, tiền đề để có tác dụng với không gian là phải phát huy hiệu quả của chiêu thức đó đến cực hạn.

“Tuy đã phong tỏa được, nhưng đáng tiếc, ngươi không phá được phòng ngự của ta đâu, nhân loại.” 「Tử Nữ」 nhếch mép, cười nói.

“「Ngã Lưu」「Tàn Thiết」” Bray dùng kiếm để trả lời câu hỏi của 「Tử Nữ」.

Trường kiếm chém từ trên không, kéo theo 「Tử Nữ」 rơi thẳng xuống đất.

Một nhát kiếm dường như chém đôi mọi thứ xung quanh.

Lưỡi kiếm rơi xuống đất, nhưng không phát ra tiếng động quá lớn.

Bởi vì vào khoảnh khắc cuối cùng, Bray đã chuyển từ chém sang đâm.

Trường kiếm cắm vào thân thể 「Tử Nữ」.

“Hừ, ngươi muốn trục xuất ta sao?” 「Tử Nữ」 cười lạnh một tiếng.

Tuy chỉ là hình chiếu, thực lực chưa đến một phần trăm.

Nhưng 「Tử Nữ」 cũng chưa từng nghĩ mình sẽ thất bại, lại còn bại trong tay một Chủng tộc Hắc Thiết.

“Tiếc cho cái vật chứa không tồi này.”

Nếu 「Tử Nữ」 bị trục xuất, Naruko dĩ nhiên cũng chẳng khá hơn là bao.

Rất có thể sẽ chết như vậy.

“…” Trường kiếm của Bray xuyên qua bụng dưới của 「Tử Nữ」, áp chế toàn bộ năng lực 「Khái Niệm」 của ả.

「Tử Nữ」 có thể cảm nhận được năng lực của mình gần như đã mất hiệu lực, và hình chiếu được tạo ra từ 「Khái Niệm」 và thần lực này cũng sắp tan biến.

“Không, ta muốn đấu với ngươi hiệp hai.” Bray trầm giọng nói.

“Hiệp hai? Rốt cuộc ngươi muốn làm gì?”

「Tử Nữ」 khó hiểu nhìn Bray, không biết cậu có ý gì.

Đến nước này, chẳng phải thắng bại đã phân rồi sao?

Ả bị trục xuất, vật chứa tử vong, tên nhân loại trước mặt đã thắng.

“Betley, đến lượt ngươi rồi.” Bray hét lên.

---

“Tên nhân loại đó đang gọi ngươi…” Arphrena ngây người nói với Betley.

Đến giờ Arphrena vẫn chưa hoàn hồn sau chuyện không thể tin nổi là Bray đã đánh bại 「Tử Nữ」.

“Nghe rồi, thật ra cậu ấy không gọi thì ta cũng biết phải làm gì rồi.” Betley thở dài một tiếng.

Hắn giơ bàn tay đeo nhẫn lên, nhìn về phía 「Tử Nữ」 ở đằng xa.

Những ký tự trên chiếc nhẫn tỏa ra một vầng sáng màu xanh u tối.

—“Năm chiếc nhẫn cuối cùng rồi sẽ lần lượt tìm đến tay những người định mệnh.”

—“Và rồi năm chiếc nhẫn, sẽ chứng kiến năm tháng của các ngươi.”

—“「Kẻ Phản Nghịch」.”

“Phải bắt đầu bận rộn rồi đây.” Betley lẩm bẩm.

“「Phán Tội Đi, Thập Tự Mộ Của Tội Nhân」”

Tiếp đó, Thế giới Tâm Tượng của Bray biến mất, thay vào đó là một bầu không khí âm u đến rợn người bao trùm khắp nơi.

Vô số cây thánh giá dựng đứng trên cánh đồng hoang, tất cả những cây thánh giá này đều là bia mộ, khắc tên từng tên tà giáo đồ mà Betley đã giết.

Đây là nơi phán xét những kẻ mà Betley coi là tội ác.