Thanh trường kiếm cùn và một gã dân làng thất tình

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

(Đang ra)

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

Giai thất

PS: Truyện thiên về đấu trí, thuộc thể loại vô hạn lưu. Tác giả đảm bảo dàn nhân vật chính (cả nam và nữ) sẽ không "bay màu", còn các người chơi khác thì.

1047 15092

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

(Đang ra)

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

天山雨骨

“Ưm… ưm… tôi tốt bụng giúp đỡ mấy người như thế, coi mấy người là chị em tốt… vậy mà mấy người toàn muốn ngủ với tôi là sao…”

10 1

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

1 2

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

9 32

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

(Đang ra)

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

Enju

Nhưng khi một con người bình thường chọn cuộc sống bình yên giữa các vị thần, liệu phía trước Minato còn những điều gì đang chờ đợi?

4 18

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

96 820

Cuộc chơi giữa Liên bang và Đế quốc - Chương 45: Hoàng Tuyền Sinh Tử (Bốn)

“Nhóc con…” Bray bước đến trước mặt Wayne.

Bray vốn định gọi tên Wayne, nhưng nghĩ lại rồi thôi.

Dù có gọi, cậu ấy cũng đâu biết đó là ai?

“…” Wayne không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn Bray.

Bray bất lực khuỵu một gối xuống.

“Cầm cự được không?” Bray thở dài, hỏi.

“Không thể ạ.” Câu trả lời của Wayne vẫn ngắn gọn và thành thật.

Wayne đưa tay sờ lên ngực mình, nơi đó có một cái lỗ.

Đó là cái lỗ do Nika đâm xuyên qua, nhưng Wayne không hề có nửa điểm hận thù, vì đó không phải là ý muốn của Nika.

Bray siết chặt nắm đấm, cảm thấy sự bất lực của chính mình.

Trên đường đi, Bray đã dùng hết thuốc chữa thương rồi.

Dĩ nhiên, Bray vẫn còn thuốc giải độc, và một ít thuốc cho những mục đích khác.

Nhưng không có loại nào có thể dùng để giảm bớt vết thương.

Chiếc túi đeo hông chỉ lớn có vậy, số thuốc có thể mang theo cũng chỉ có bấy nhiêu.

“Cảm ơn.” Wayne lên tiếng, đã không biết nói cảm ơn với Bray bao nhiêu lần.

Nhưng Wayne vẫn cảm thấy chưa đủ.

“Tuy không quen biết ngài, nhưng tôi luôn cảm thấy rất muốn nói lời cảm ơn với ngài.” Wayne yếu ớt nói.

Wayne, người đã xé đi một nửa linh hồn, vốn đã vô cùng suy yếu.

Chịu thêm vết thương thế này, đã là không thể cứu vãn.

Nếu có Cha Thune ở đây, có lẽ vẫn còn hy vọng.

Nhưng Cha Thune không có ở đây, cũng không phải lúc nào cũng có người vừa hay đến giúp đỡ.

Bray không cam lòng đấm xuống nền đất đen kịt.

“Tôi…” Bray mở miệng, nhưng nhất thời không biết nên nói gì với cậu.

Wayne nghiêng đầu, không hiểu tại sao người lạ mặt này lại có vẻ mặt phức tạp đến vậy.

Rõ ràng mình và người này không hề có quan hệ gì.

Cảm thấy ý thức bắt đầu mơ hồ, Wayne ngơ ngác giơ tay trái của mình lên.

Đó là một chiếc vòng tay màu xanh biếc, viên đá quý trên vòng, lấp lánh dưới ánh trăng.

Wayne không biết tại sao mình lại có một chiếc vòng tay đẹp như vậy, nhưng điều đó không ngăn cản cậu tán thưởng nó.

“Chiếc vòng này, đẹp thật đấy, là ai tặng cho tôi vậy?” Wayne thì thầm.

“Là thầy của trò tặng.” Bray nói.

“Thầy của tôi.” Wayne ngơ ngác.

“Thì ra tôi từng có một người thầy.” Wayne bình thản nói.

Cậu biết rõ mình đã quên rất nhiều ký ức, nhưng lại không biết rốt cuộc mình đã quên những gì.

Đến cả việc mình đã quên những gì, cũng không còn biết nữa rồi.

“Phải, trò còn là học trò duy nhất của thầy ấy.” Bray trầm giọng nói.

“Vậy sao?” Wayne hiếm khi nở nụ cười.

Có lẽ là vì có người đã nói cho cậu biết những điều cậu đã quên, dù không chắc là thật hay giả.

Nhưng như vậy đã tốt lắm rồi.

“Phải rồi… Nika.” Wayne gắng gượng gượng dậy.

Mang vết thương khủng khiếp như vậy mà vẫn có thể cử động, cũng là vì cơ thể Wayne vẫn còn tồn tại sức mạnh ác quỷ.

Thể chất vẫn vô cùng mạnh mẽ.

Chỉ là Wayne đã quên mất cách sử dụng những sức mạnh này để chữa trị cho bản thân mà thôi.

Dựa vào khả năng hồi phục bị động, không thể nào chữa lành được vết thương này.

“Nika, Nika, em không sao chứ?” Wayne loạng choạng bước qua Bray, đi về phía Nika.

Bray vốn định ngăn cản, nhưng cuối cùng, vẫn đứng yên tại chỗ.

“Ha ha, con người, thấy bộ dạng này của ngươi, ta vui không tả xiết!”

“Câm miệng! Câm miệng cho ta!!!”

“Vùng vẫy ư? Ngươi lấy gì để chống lại ta?”

“Đừng dùng cơ thể của tôi để nói những lời như vậy!”

“Ha ha ha, yếu quá, linh hồn của ngươi, thật sự quá yếu.”

“Câm miệng cho ta!”

Nika một mình, quỳ trên mặt đất, bắt đầu lẩm bẩm một mình.

Vừa đẫm lệ, vừa nhếch mép cười ngắt quãng.

Người ngoài không biết nhìn vào, sẽ tưởng cô là một người bị tâm thần phân liệt.

Biểu cảm không ngừng thay đổi, ngữ khí liên tục chuyển đổi, khiến người ta cảm thấy kỳ dị không nói nên lời.

“Đừng chiếm lấy cơ thể của ta!” Nika hét lên.

“Không sao đâu, anh ở đây.” Wayne nhẹ nhàng nắm lấy tay Nika.

Tình cảm mãnh liệt của Nika, truyền rõ ràng vào trong đầu Wayne.

Thật ra, Wayne vẫn luôn biết về năng lực của Nika.

Tất cả mọi chuyện về Nika, Wayne đều không quên.

Dù có quên cả chính mình, Wayne cũng sẽ không quên Nika.

“Đừng giận, đừng buồn, có anh trai ở đây rồi.” Wayne khẽ nói, ôm Nika vào lòng.

“Anh trai…” Nika bật khóc nức nở.

Lồng ngực đẫm máu, lại khiến Nika vô cùng an tâm.

Đó là vòng tay dịu dàng nhất, là bến cảng mà không báu vật nào trên đời có thể sánh bằng.

“Nika, anh trai hiểu hết mà.”

“Vâng.” Nika nức nở gật đầu.

Giọng nói của Đại ác quỷ kia không xuất hiện nữa, như thể đã hoàn toàn biến mất.

Vô số linh hồn trong mắt Nika lại bắt đầu cuộn chảy.

Từ giờ phút này trở đi, đã không cần phải lo lắng bị Đại ác quỷ kia chiếm lấy cơ thể nữa.

Nika đã hoàn toàn chiếm hữu lại thân thể vốn thuộc về mình.

Dù cho vầng trăng tròn trên trời bị mây che khuất, dáng vẻ mục rữa kia cũng không xuất hiện lại.

Nika vẫn là Nika, vẫn là cô thiếu nữ đáng yêu ấy.

Wayne đang cố hết sức để nhấc mí mắt lên.

Nhưng mí mắt thật sự quá nặng, Wayne phát hiện mình không còn sức để tiếp tục nhấc lên nữa.

Ngay cả hít thở cũng trở nên khó khăn.

“Thưa ngài.” Wayne lên tiếng.

“Ngài có quen biết thầy của tôi không?” Wayne hỏi.

“Có quen.” Bray gật đầu nói.

“Vậy ngài có thể nói với thầy ấy một tiếng được không, rằng có lẽ sau này tôi không thể đến thăm thầy được nữa.” Wayne nói với giọng bất lực.

Học trò, quả nhiên vẫn nên đến thăm thầy của mình.

“À, ta biết rồi, sẽ nói với thầy ấy.” Bray ngàn lời muốn nói nhưng như nghẹn lại nơi cổ họng, không thể thốt ra.

“Phải rồi, thưa ngài… ngài là người quen của tôi sao?”

“Chắc là vậy.” Bray đáp.

“Vậy thì chắc là vậy rồi.” Wayne bình thản nói.

Máu trên ngực Wayne, không còn chảy nhiều như lúc đầu nữa.

Bởi vì máu có thể chảy, có lẽ cũng đã chảy cạn rồi.

“Nika, xin lỗi em, thật sự xin lỗi.” Wayne với khuôn mặt trắng bệch, cố hết sức để nở một nụ cười.

“Anh trai, anh buồn ngủ quá.” Mi mắt từ từ trĩu xuống, giọng Wayne cũng yếu dần.

“Lần này ngủ rồi, có lẽ Nika sẽ không bao giờ gọi anh dậy được nữa.” Wayne nói.

“Ể, anh trai…” Nika sững sờ.

Đôi mắt cuộn chảy linh hồn tràn ngập vẻ tuyệt vọng.

Dưới ánh mắt của Nika, đôi mắt Wayne nhắm lại, lồng ngực cũng dần ngừng phập phồng.

Vết thương đáng sợ trước ngực cũng không còn rỉ máu, tựa như một dòng sông đã cạn khô.

“Đừng nhắm mắt, em xin anh…” Nika mím môi, ôm chặt lấy Wayne.

“Đừng nhắm mắt được không? Nói chuyện với Nika đi.”

“Nika không muốn sống lại rồi mà không có anh trai.”

“Nếu anh trai không còn, Nika sống lại thì có ý nghĩa gì nữa?” Nika vùi đầu vào lòng Wayne.

“Này, mau nói cho Nika biết là anh vẫn còn tỉnh đi, được không anh?”

Nhưng Wayne không trả lời Nika.

Wayne, người dù thế nào cũng sẽ đáp lại lời em gái mình, lần này đã không trả lời Nika.