Thanh trường kiếm cùn và một gã dân làng thất tình

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

(Đang ra)

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

Giai thất

PS: Truyện thiên về đấu trí, thuộc thể loại vô hạn lưu. Tác giả đảm bảo dàn nhân vật chính (cả nam và nữ) sẽ không "bay màu", còn các người chơi khác thì.

1047 15207

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

(Đang ra)

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

天山雨骨

“Ưm… ưm… tôi tốt bụng giúp đỡ mấy người như thế, coi mấy người là chị em tốt… vậy mà mấy người toàn muốn ngủ với tôi là sao…”

10 15

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

1 4

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

9 33

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

(Đang ra)

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

Enju

Nhưng khi một con người bình thường chọn cuộc sống bình yên giữa các vị thần, liệu phía trước Minato còn những điều gì đang chờ đợi?

4 19

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

96 823

Trò chơi kỳ tích - Chương 42: Nếu Sẽ Hối Hận, Thì Đừng Bắt Đầu

Alan rơi xuống từ bầu trời, cứ rơi, và rơi mãi.

Cậu mở mắt, nhìn những tầng mây đang không ngừng thu nhỏ lại.

Luồng khí lướt qua người, thổi phần phật vạt áo, làm mái tóc ngắn của cậu rối tung.

Alan điều chỉnh lại tư thế giữa không trung, mặt hướng xuống dưới.

Bên dưới không có mặt đất, chỉ có vô số tầng mây.

Dường như cậu sẽ rơi mãi không ngừng.

Sau này cậu sẽ mãi ở lại đây sao? Mãi mãi không thể rời đi?

Có phải dấu vết của cậu ở thế giới bên ngoài đã bị xóa sạch rồi không?

Khi còn ở thế giới đó, một giọng nói đã bảo cậu rằng, tất cả mọi thứ về cậu sẽ bị xóa sổ.

“Bị lãng quên...”

“Với không bị lãng quên, thì có gì khác nhau đâu chứ?”

Alan lẩm bẩm một mình.

Từ khi sinh ra, Alan có từng được ai mong đợi không? Không.

Ngay cả chính cậu cũng chưa từng đặt bất kỳ kỳ vọng nào vào bản thân.

Không được ai cần đến, cũng chẳng cần bất cứ thứ gì.

Nếu vậy, dường như đúng là không cần thiết phải ở lại thế giới hiện thực.

Giấc mơ lúc nào cũng lấp lánh, rực rỡ, không giống như Alan.

Nhưng Alan cũng muốn trở nên tốt hơn, không ai là không muốn trở nên tốt hơn cả.

Có thể không hành động, nhưng con người vẫn sẽ có suy nghĩ đó.

Nhưng, suy nghĩ và hiện thực lại là hai chuyện khác nhau.

Thực tế, giấc mơ xa vời với Alan đến thế, ngay cả trong ảo mộng, cậu cũng chỉ có hai màu sắc.

Màu xanh da trời và hồng phấn đơn điệu.

Cậu đã từng muốn cùng người khác vui cười, muốn nhận được dũng khí từ họ.

Nhưng từ khi còn là một đứa trẻ, cậu đã bao nhiêu lần chìa tay về phía những người xung quanh?

Chưa một ai từng nắm lấy tay Alan, cứ để bàn tay cậu chơ vơ giữa không trung, như một thằng ngốc.

Rồi Alan chỉ có thể vừa đếm những đám mây trên trời, vừa khóc.

Mây trời đã cùng Alan trải qua những lúc buồn bã, lắng nghe tiếng lòng của cậu.

Chúng còn kiên nhẫn hơn cả cha mẹ ruột, chưa một lần tỏ ra khó chịu với cậu.

Alan vung vẩy đôi tay một cách vô định, muốn nắm lấy thứ gì đó, nhưng lại chẳng thể nắm được gì.

Gương mặt cậu rất bình thản.

Một người luôn chìm trong đau buồn như cậu, thậm chí đã tê dại đến mức không biết cách thể hiện nỗi buồn.

“Rầm!!!!!!” Alan cuối cùng cũng rơi xuống mặt đất.

Nhưng dù rơi từ nơi cao như vậy, Alan lại chẳng hề hấn gì.

Mặt đất mềm như kẹo bông, nảy cậu lên một chút.

Alan lún vào nền đất mềm mại, lật người, ngây dại nhìn lên bầu trời.

Mênh mông vô tận, không thấy điểm dừng.

Không giống thế giới bên ngoài, nơi này rực rỡ sắc màu, tựa như một bức tranh sơn dầu.

Mọi vật xung quanh đều đang xoay tròn, dường như đang khiêu vũ.

Nhưng, dù mọi thứ đang nhảy múa, nơi đây lại yên tĩnh đến lạ thường.

Không có tiếng người, cũng không có âm thanh của bất kỳ sinh vật nào khác.

“A... a...” Alan cố gắng phát ra chút âm thanh.

Giọng nói của cậu vẫn còn, cậu có thể nghe thấy tiếng của chính mình.

Alan lấy tay che mắt.

“A... có ai không?”

“Có ai khác ở đây không?”

Alan hỏi hết lần này đến lần khác, nước mắt không ngừng tuôn rơi.

Cậu vẫn biết khóc, dù đã tê dại, cậu vẫn nhớ cách để khóc.

Tiếc là không ai nghe thấy tiếng khóc của cậu.

“Có bất kỳ ai không?”

“Bất kỳ ai cũng được.”

“Có ai ở đây không?”

Trong thế giới không một bóng người này, Alan vừa khóc vừa hỏi.

Đây là điều cậu muốn, không, nói cách khác, đây có lẽ là tự làm tự chịu.

Nơi đây không có Thỏ Con, không có cô bé nào bầu bạn, không có ai cố gắng làm cho cậu vui vẻ.

Ảo mộng đơn thuần, vốn không có niềm vui.

Nơi đây quả thực sẽ không để Alan cảm nhận được ác ý, không để cậu cảm nhận sự tàn khốc của thế giới.

Nhưng nó sẽ khiến Alan cảm nhận sự cô độc.

Cả đời này cậu sẽ mãi mãi ở đây, không một ai đáp lời.

Không đúng, điều cậu muốn không phải thế này.

Con người ta luôn muốn tìm một nơi yên tĩnh cho riêng mình.

Người ta luôn dùng đủ loại hình giải trí để trải qua khoảng thời gian một mình.

Điều đó rất bình thường, sự yên tĩnh quả thực rất dễ chịu.

Nhưng, thứ dễ chịu là sự yên tĩnh ngắn ngủi.

Thế nào là yên tĩnh ngắn ngủi? 1 giờ, 1 tháng, hay 1 năm.

Vậy 10 năm thì sao? 100 năm thì sao?

Ngoài giọng nói của chính mình, sẽ không bao giờ nghe được bất kỳ âm thanh “sống” nào nữa.

Điều này cũng giống như những kẻ tìm đến cái chết, họ không sợ chết——nhưng trong khoảnh khắc trước khi chết lại thấy sợ hãi, cảm thấy hối hận.

Và đó lại là khoảnh khắc mà sự hối hận và sợ hãi đều trở nên vô nghĩa.

Bởi vì giây tiếp theo, chính là cái chết.

“Đã không còn ai nhớ đến mình.”

“Và cũng sẽ không có ai đáp lại mình.”

Alan thì thầm.

Thật tốt quá, sẽ không còn gây phiền phức cho người khác nữa.

Khóc một hồi, cậu bắt đầu cười.

Nụ cười đã lâu không xuất hiện, một nụ cười bi ai.

——“Rốt cuộc thì mình luôn muốn điều gì.”

Alan tự hỏi lòng mình.

Điều cậu hy vọng... là khung cảnh hoang đường đó sao?

Không phải...

Cậu cũng không rõ mình muốn gì, nhưng ít nhất tất cả những gì trước mắt không phải là điều cậu mong muốn.

Ngay khoảnh khắc bị lãng quên, Alan mới thấy hối hận.

Nhưng điều đó đã vô nghĩa.

Dấu vết tồn tại của cậu trên thế gian đã bị xóa sạch hoàn toàn.

“Đúng là một cậu nhóc phiền phức.” một giọng nói uể oải vang lên.

“Trước khi làm việc gì có thể suy nghĩ kỹ một chút được không?”

Bray đi đến bên cạnh Alan, trách móc cậu nhóc chỉ nhỏ hơn mình vài tuổi.

Alan bỏ tay ra, đôi mắt đỏ hoe vì khóc kinh ngạc nhìn Bray.

“Có gì đáng ngạc nhiên sao?” Bray nhún vai.

“Cậu quên lấy đồ rồi này.” Anh cúi xuống, nhét chiếc hộp nhạc vào tay Alan.

“Giữ cho kỹ vào, đây không phải là thứ cậu trân quý nhất sao?” Bray thở dài một hơi.

“Cảm ơn...” Alan nắm chặt chiếc hộp nhạc, đặt lên ngực.

Hộp nhạc không phát ra tiếng, nhưng giai điệu đã bắt đầu vang lên bên tai Alan.

“Cho nên mới nói, nếu sẽ hối hận, thì ngay từ đầu đừng làm.” Bray nắm tay Alan, kéo cậu đứng dậy.

“Cảm ơn... xin lỗi... cảm ơn... cảm ơn...”

“Xin lỗi là thừa rồi.” Bray thờ ơ xua tay.

---

Tích tắc, tích tắc.

Trong ảo mộng trống trải này, bóng dáng Alan biến mất, chỉ còn lại một mình Bray.

——“Ngươi có vẻ đã quậy phá trong hộp đồ chơi của ta một lúc rồi đấy.” Một giọng nói du dương truyền đến từ bầu trời xa xăm.

Ngay khoảnh khắc giọng nói vang lên, thế giới ảo mộng sụp đổ.

Một áp lực khủng khiếp ập xuống Bray.

Ngay cả Bray cũng không khỏi cảm thấy khó thở, mồ hôi lạnh bất giác túa ra.

“Vậy thì thật là xin lỗi quá.” Bray dùng giọng điệu không chút hối lỗi để xin lỗi.

Nơi này là địa bàn của người khác sao? Bray hoàn toàn không biết.

——“Đây là hộp đồ chơi ta dùng để giết thời gian, nếu ngươi gây ra vấn đề gì, ta sẽ không tha cho ngươi đâu.”

——“Dù là xóa sổ ngươi, cũng là chuyện rất đơn giản, giống như thế này.”

“Rắc.” Giây tiếp theo, cánh tay trái của Bray bị bẻ gãy.

Mà bản thân anh, lại hoàn toàn không biết chuyện gì đã xảy ra.

Không thấy máu, không thấy vết thương.

Nhưng xương tay đúng là đã gãy thật.

“...” Bray nhíu mày, nhưng không hét lên.

Đau thật.

——“Cánh tay này coi như để ta trút giận đi.”

——“Cút mau.”

Dứt lời, Bray liền bị đá ra khỏi thế giới này.

——“Không ngờ lại là tên khốn này... không đúng, không phải cùng một người sao.” Một cục bông trắng muốt bất mãn lẩm bẩm giữa không trung.

——“Thôi kệ, dù sao ta cũng chỉ muốn xem TV cho yên, chẳng thèm quan tâm gì hết.”

「Trái Tim Thuần Khiết Wiltrun」, vị thần nắm giữ 「Tâm linh」.

Không phải bán thần, mà là một vị thần thực sự, dù ngoại hình không giống cho lắm.