Thanh trường kiếm cùn và một gã dân làng thất tình

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Gã Vô Lại Của Nhà Bá Tước

(Đang ra)

Gã Vô Lại Của Nhà Bá Tước

Yoo Ryeo Han

Nhưng dù vậy, vẫn đáng để thử coi đây là cuộc sống mới của mình.

9 8

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

54 1384

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

385 1568

Bạn có thích nhân vật chính Romcom không?

(Đang ra)

Bạn có thích nhân vật chính Romcom không?

Rinae Chikai

Akashi Yuto luôn thắc mắc điều đó.“Sousuke~, hôm nay cậu cũng ngầu lắm đó~, tớ yêu cậu lắm~”“Rồi rồi, cậu lúc nào cũng nói vậy nhỉ.

607 25629

[Tam Quốc Chí] Tịnh Châu Nhật Ký

(Đang ra)

[Tam Quốc Chí] Tịnh Châu Nhật Ký

Người may mắn

Tịnh Châu được chọn làm “vùng đất sống tốt nhất” bởi man di. Có vẻ như tôi đã mang về một đứa trẻ sinh nhầm thời đại ở nơi đó.

76 71

Xiềng xích vận mệnh - Chương 35: Một Chủng tộc Bạch Ngân Đặc Biệt

Không lâu sau khi Bray được dịch chuyển đến hang động của Nikolas, Trần và Naruko cũng lờ mờ tỉnh lại.

“Lão phu say rồi sao?” Trần mở đôi mắt ngái ngủ của mình, nhìn bình rượu đã đổ bên cạnh.

“A! Rượu của lão phu!” Khoảnh khắc tiếp theo, Trần liền ôm lấy hồ lô rượu của mình mà khóc lóc thảm thiết.

“Tại sao tôi lại ngủ thiếp đi chứ.” Naruko dụi dụi mắt.

“Hai người tỉnh rồi à?” Lý ngồi một bên đọc sách, bình tĩnh nói.

Dường như thật sự không có chuyện gì xảy ra cả.

“Gấu trúc lớn, tại sao tôi lại ngủ thiếp đi! Có phải ông đã!” Naruko ôm lấy mình, kinh hãi nhìn Lý.

“…” Lý vốn tưởng Naruko đã nghĩ đến chuyện gì đó, sau khi nghe lời của Naruko xong, liền im lặng.

Chẳng lẽ mình trông giống một con gấu trúc lớn đói khát đến vậy sao?

“Lúc nãy bình xịt khí gây ngủ trong phòng bị đổ, hai người bị thôi miên rồi.” Lý mở mắt nói láo.

“Sao ông trông không có vẻ gì là bị ảnh hưởng hết vậy.” Naruko nghi hoặc hỏi.

“Đó là thuốc của ta mà.” Lý đẩy gọng kính không tồn tại trên sống mũi.

“Mà… Bray đâu rồi?” Naruko nhìn quanh một lượt, phát hiện Bray đã biến mất.

“Rebi, Bray đi đâu rồi?” Naruko hỏi.

“Meo!?” Rebi từ đầu đến cuối đều ngơ ngác 0A0, bị Naruko hỏi một câu, kinh ngạc đến mức phát ra tiếng kêu như mèo.

“Đừng hỏi nữa, em ấy không biết đã xảy ra chuyện gì đâu, cô bé này cũng vừa mới tỉnh thôi.” Lý nhướng mày, nói đỡ cho Rebi.

“Vậy Bray đi đâu rồi?” Bray không phải là người sẽ bỏ đi mà không nói một lời, hơn nữa mình và Rebi còn đang hôn mê, càng không thể nào không nói gì mà rời đi.

“Ta bảo cậu ta đi mua nguyên liệu, vốn định bào chế thuốc giải, nhưng cô tỉnh lại nhanh hơn ta tưởng nhiều.” Lý nói như vậy.

“Vậy sao?” Naruko thở dài một hơi, sau đó thuận tay ôm lấy Rebi ở gần đó.

“Ư…” Rebi bị ôm lấy, phát ra một tiếng kêu nhỏ.

“Thế nào cũng được rồi, Lý, rượu của lão phu hết rồi, cho ta uống rượu của ngươi đi!” Trần cọ cọ vào bụng Lý nói.

“Tên ghê tởm, đó là rượu của ta, không có cửa đâu!” Lý gầm lên.

Nhưng mặt khác Lý cũng đang thầm mừng, dường như đã lừa gạt cho qua được chuyện của Bray.

---

Trong lúc Lý đang cố gắng lừa gạt mọi người, Bray đang mò mẫm con đường phía trước.

“Toàn là màu vàng.” Bray nhìn hành lang màu vàng này, khó có thể tưởng tượng mình đang ở trong hang động của một con rồng.

“Đây là hoàng cung nào chứ…” Bray châm chọc một câu, sau đó ngoan ngoãn đi về phía trước.

Tuy nhiên, mặc dù màu chủ đạo của hành lang là màu vàng kim, nhưng vẫn xen lẫn những đường vân màu đỏ, những đường vân đan vào nhau thành vô số pháp trận, khiến Bray tê cả da đầu.

Bray không hiểu lắm về pháp thuật, nhưng cũng có thể cảm nhận được số lượng pháp trận ở đây, không ít hơn di tích của đại anh hùng năm đó.

Mỗi viên gạch, mỗi phiến đá, đều được khắc họa pháp trận, một khối lượng công việc kinh khủng.

Không ngừng tiến về phía trước, nhưng Bray vẫn không thể đi đến cuối con đường, dường như hành lang này là vô tận, vĩnh viễn không thể đến được điểm cuối.

Hơn nữa hành lang này rất rộng rãi, cho dù là một đội quân đi qua cũng sẽ không cảm thấy chật hẹp.

Trên đường đi Bray còn nhìn thấy một đống châu báu bị vứt bừa bãi bên đường, những bảo vật như đá quý, vàng bạc nhiều không đếm xuể, chất thành từng ngọn núi.

“Thật là xa hoa, Chủng tộc Bạch Ngân cũng có sở thích sưu tầm những thứ này sao?” Bray không khỏi nghi hoặc.

Tài sản đối với một con rồng mạnh mẽ, có ý nghĩa đặc biệt gì sao?

Sau đó Bray thử dùng Giám Định Thuật vụng về của mình.

---

「Vàng Bí Ẩn」

Tổng kết: Vàng siêu quý giá! Nhưng, cũng chỉ là vàng thôi! Tiện thể nói một câu nhé, cuối cùng ngài cũng nhớ đến thiếp thân rồi sao? Thiếp thân ở trong vị diện của mình chán quá đi! Nói chuyện với thiếp thân nhiều hơn đi!

---

“Vàng à? Không thể nói chút gì có ích hơn sao?” Đôi mắt cá chết của Bray có hơi bất lực.

Giám Định Thuật cấp 2 thật không đáng tin cậy, vị nữ thần lắm lời cũng không đáng tin cậy.

Hơn nữa lúc nào cũng không quên bảo mình nói chuyện với cô ta, Chủng tộc Hoàng Kim ở trong vị diện độc lập của mình rốt cuộc là nhàm chán đến mức nào?

“Vốn còn muốn biết tình hình ở đây là thế nào.” Thở dài một hơi, Bray tiếp tục tiến về phía trước.

Nhưng rất nhanh, Bray đã dừng bước.

“Keng.” Một tiếng động trong trẻo, vang lên từ bên cạnh Bray, cắt ngang bước chân của cậu.

Thứ âm thanh này, Bray khá là quen thuộc, là tiếng của thang ma đạo.

Năm đó lúc còn luân hồi, mỗi lần cướp ngục đều có thể nghe thấy, khá là hoài niệm.

“Thang máy?” Bray kỳ quái nhìn bức tường bên cạnh, không nghi ngờ gì, âm thanh phát ra từ hướng đó.

Nhưng dù nhìn thế nào, cũng chỉ là một bức tường mà thôi.

Nhưng sự thật rất nhanh đã cho Bray biết mọi chuyện.

Trên tường xuất hiện mấy đường nứt, sau đó bức tường từ từ nứt ra.

Đây rõ ràng là một cánh cửa thang máy.

“Tại sao lại thiết kế thành thế này chứ!?” Trong lòng Bray có vô số lời muốn châm chọc.

Sau khi cửa thang máy được mở ra, một cô gái tóc vàng đang ngáp, xuất hiện trước mặt Bray.

Mái tóc vàng của cô gái, giống như ánh sáng lấp lánh, thu hút sự chú ý.

Nhưng nếu nhìn kỹ, sẽ phát hiện, đôi mắt của cô gái có hơi khác lạ, đồng tử là hình kim.

Đây rõ ràng không phải là đôi mắt mà con người có thể sở hữu, càng giống với thú tộc hơn, không đúng, phải nói là một đôi mắt còn hoang dã hơn cả thú tộc.

“A.” Cô gái ngây người nhìn Bray trước mặt mình.

Cùng lúc đó, Bray cũng ngẩn người nhìn cô gái xuất hiện trước mặt mình.

“E hèm.” Cô gái gãi gãi đầu, mái tóc rối bù đó, đã phá hủy đi mọi vẻ đẹp của cô.

“Tại sao không phải là con gấu trúc kia?” Cô gái nghi hoặc nói, giọng nói vô cùng ethe.

Tuy nhiên giọng nói ethe này, lại mang theo một uy áp đáng sợ, đè nén linh hồn của tất cả những ai nghe thấy.

Sau đó——

“Tôi đến thay cho con gấu trúc đó.” Đối mặt với uy áp đáng sợ này, Bray không hề hấn gì, đôi mắt cá chết tò mò đánh giá thiếu nữ trước mặt.

“Cô chính là Tổ Long, Nikolas sao?” Bray hỏi.

“A, phải.” Cô gái sững người một lúc, sau đó trả lời.

Cô gái không ngờ Bray có thể phớt lờ uy áp này.

Phải, bản thể của thiếu nữ này chính là Nikolas, một con rồng khổng lồ, một con rồng cổ đại đã trải qua vô số năm tháng.

“Đến chưa được mấy lần đã tìm người thay mình qua đây rồi? Đúng là một con gấu trúc lười biếng.” Nikolas ngáp một cái.

Dù nhìn thế nào, rõ ràng là con rồng này lười biếng hơn.

Nhưng Bray không dám nói ra lời này.

“Nhưng mà hiếm thấy thật, một người không sợ Long Uy.” Nikolas vươn vai.

“Mà…” Bray cũng không biết nên nói gì.

“Hửm?” Nikolas nheo đôi mắt rồng lại, cẩn thận bắt đầu đánh giá Bray.

Dường như trên người Bray có điểm gì đó kỳ lạ.

“Ha, một người thú vị đã đến.”

“Cậu không sợ Long Uy ta cũng có thể hiểu được rồi.” Nikolas cười nói.

“Qua đây đi, không thể cứ đứng ở đây nói chuyện được.” Nikolas mở thang máy lúc nãy, vẫy vẫy tay, ra hiệu cho Bray đi theo.