Chương 34: Người canh gác lang thang
Bray vịn vào bức tượng hình bạch tuộc trước mặt, rơi vào trầm tư.
Mấy ngày nay trôi qua, Bray cuối cùng cũng tới được cột mốc cuối cùng.
Vừa khéo là cái thứ hai mươi, tốt quá rồi.
Làm như vậy thì, Bray không cần phải suy nghĩ những chuyện tiếp theo nữa.
Giả sử Bray hiện tại đến là cái cột mốc thứ mười chín, hắn còn phải đi tìm cái thứ hai mươi, quan trọng là còn không biết cái cuối cùng kia có bị phá hủy hay không.
Lúc này dưới chân Bray là đất vàng cỏ mọc không nổi, trước mắt là cát vàng cuồn cuộn.
Tiếp theo chính là đoạn đường cuối cùng tìm kiếm di tích rồi, chỉ cần không nhầm phương hướng là được.
Vốn dĩ Bray tưởng rằng dùng mấy cái cột mốc định vị thì, có thể dễ dàng phán đoán phương hướng.
Nhưng cuối cùng lại thất bại, bản thân Bray vẫn là nghĩ quá đơn giản, không có thợ săn Tinh linh giúp đỡ, mình có thể sẽ lạc đường.
Bray hít sâu một hơi.
"Khụ khụ..." Sau đó bị cát sặc.
"Tiếp theo tôi có thể đi rồi chứ." Atwood nói với Bray.
Suốt dọc đường này cậu ta vừa dạy Bray liễm tức, còn dẫn đường.
Bây giờ nếu còn bắt cậu ta làm gì nữa, cậu ta sẽ quay đầu chạy ngay tại chỗ.
Hỏi câu này chỉ là lấy lệ thôi, cho dù Bray nói không được, Atwood vẫn sẽ đi.
"Ừ, đa tạ rồi." Bray gật đầu, dọc đường đi vị thợ săn Tinh linh này đã giúp mình đủ nhiều rồi.
Lại làm phiền Atwood nữa, bản thân Bray cũng cảm thấy ngại.
Thường xuyên bị coi là người công cụ, không ngờ cũng có ngày hắn có thể tìm được một người công cụ.
"Hắt xì ——" Atwood bất ngờ hắt hơi một cái.
"Cậu mắng tôi?" Atwood hồ nghi nhìn Bray.
"Không có." Bray lắc đầu thật mạnh, phủ nhận.
"Tạm biệt." Thợ săn Tinh linh cũng không đòi hỏi thêm thịt từ Bray nữa, rất dứt khoát rời đi.
Dứt khoát đến mức ngay cả cơ hội cho Bray nói câu tiếp theo cũng không có.
Bray sờ sờ gáy mình, nhìn Atwood đang quấn chặt áo choàng rời đi, biểu cảm có chút vi diệu.
Cũng không biết Atwood này sau đó sẽ đi làm gì, sẽ đi tìm Khu An Toàn dừng chân, hay là sẽ vẫn lang thang như trước đây?
Nhưng Bray không cảm thấy sau khi biết có Khu An Toàn, Atwood còn lý do gì để tiếp tục lang thang.
Lang thang ở nơi như thế này, chắc chẳng có ý nghĩa thực tế nào đâu nhỉ.
Bray thở dài một hơi thật dài, bắt đầu đi về phía chính diện.
Cột mốc sau lưng dần dần đi xa, bị chôn vùi trong cát vàng.
Cùng lúc đó, Bray có thể cảm nhận rõ ràng sức mạnh của cát vàng đang bị suy yếu.
Nếu Bray nhớ không nhầm thì, 「Mộ của Nhà Tiên Tri」 là ở gần thành Thanh Thụ.
Thành Thanh Thụ, là một thành phố được xây dựng lấy một cái cây chọc trời làm trung tâm.
Xung quanh thành Thanh Thụ vốn dĩ được bao phủ bởi rừng rậm dày đặc mới đúng.
Đáng tiếc là, cái cây khổng lồ ngày xưa đã đổ, rừng rậm cũng bị hủy, phong cảnh tươi đẹp đó vĩnh viễn biến mất khỏi thế giới.
Tiếp tục đi về phía trước, gió cát hoàn toàn kết thúc, đất bùn dưới chân Bray cũng trở nên ngày càng tơi xốp.
Nếu nói con đường phía trước là "bùn", thì ở đây chính là "cát" rồi.
"Được rồi, xem ra không tìm nhầm chỗ." Bray nhìn quần thể kiến trúc không giống di tích lắm, thở phào nhẹ nhõm.
Hắn thuận lợi tới được 「Mộ của Nhà Tiên Tri」, cũng chính là trạm đầu tiên của chuyến đi lần này.
Bray cũng thật lòng hy vọng đây sẽ không trở thành trạm cuối cùng.
---
Khi Bray lộ ra biểu cảm vi diệu, Atwood làm sao lại không lộ ra biểu cảm tương tự chứ.
Chỉ là Bray không phát hiện ra mà thôi.
Chủng tộc Hắc Thiết xưa nay, đại chúng đều dùng các loại đẳng cấp để phân chia thực lực của mạo hiểm giả, thậm chí tiêu chuẩn đẳng cấp như vậy, còn được dùng để đo lường các nghề nghiệp khác.
Cấp S là mạnh nhất, mọi người luôn cho là như vậy.
Nhưng trên thế giới này người còn mạnh hơn nhiều so với cái gọi là cấp S vẫn tồn tại, hơn nữa còn nhiều hơn trong tưởng tượng của mọi người một chút.
Hơn nữa trong đám người này, cũng có người sở hữu thực lực có thể uy hiếp được Chủng tộc Bạch Ngân.
Atwood cũng là một trong số đó.
Tính ra, cậu ta chắc cũng hơn hai trăm tuổi rồi, trong Tinh linh cũng thuộc dạng cao tuổi.
Nhưng tướng mạo của cậu ta nhờ một số kỳ ngộ, cho nên không có dấu hiệu già đi.
Bất kỳ người nào có thực lực siêu thường, nếu chưa từng trải qua kỳ ngộ nào, đừng nói người khác không tin, chính mình cũng không tin.
Atwood tự tin vào thực lực của mình, cho nên vào ngày tai họa ập đến, cậu ta đã đứng ra.
Trong tình huống không có "Khu An Toàn" như lời Bray nói, dùng cung của mình cố gắng bảo vệ người trong thành phố sau lưng.
Nhưng nói là Chủng tộc Thấp Kém cũng tồn tại cường giả có thể uy hiếp Chủng tộc Bạch Ngân, nhưng sự uy hiếp đó cũng chỉ là uy hiếp "có thể".
Nhìn trạng thái hiện tại của Atwood, chắc hẳn mọi người cũng đoán được kết cục lúc đó như thế nào rồi.
Chủng tộc Bạch Ngân trong tình huống có Khái Niệm, là sự tồn tại mà Chủng tộc Thấp Kém ngay cả ngước nhìn cũng không có tư cách.
Mũi tên của Atwood quả thực đã xuyên thủng một Bán Thần, nhưng đối phương thực ra cũng chẳng hề hấn gì.
Cùng lắm là do quá đau, tên Bán Thần đó đã chọn rời đi sau sự việc.
Nhưng trước khi Bán Thần rời đi, tất cả đã kết thúc rồi.
Cung của cậu ta bị hủy, thành phố diệt vong, người trong thành chết hết.
Chỉ còn lại cậu ta còn sống, trở thành một kẻ lang thang.
Atwood vẫn luôn lang thang ở khu vực này, chỉ bởi vì cậu ta biết ở đây có người còn sống.
Cậu ta với tư cách là kẻ lang thang, lẳng lặng tìm kiếm những người sống sót, chỉ dẫn bọn họ tìm được đồng loại khác.
Atwood dạy bọn họ làm thế nào giấu mình trên vùng đất chết tàn khốc này, cố gắng hết sức đảm bảo doanh địa được lưu giữ.
Nhưng cho dù như vậy, doanh địa rốt cuộc chỉ còn lại vài cái, con người vẫn không thể tránh khỏi cái chết.
Vinh quang ngày xưa của Atwood đều vô nghĩa, cậu ta hiện giờ ngoại trừ là thợ săn, là kẻ lang thang ra, thì không có chỗ nào khác biệt với chúng sinh trên vùng đất chết.
Cậu ta không phải cao cao tại thượng, cậu ta không phải mạnh mẽ vô song, cậu ta cũng chỉ là một kẻ lang thang có thể chết dưới tay Bán Thần bất cứ lúc nào.
Nhưng biết được có "Khu An Toàn", công việc người canh gác của cậu ta cũng nên kết thúc rồi.
Công việc sau này của Atwood, đại khái sẽ biến thành tìm người sống sót, sau đó dẫn dắt bọn họ đi tới Khu An Toàn.
Cậu ta của sau này, chỉ đơn thuần là nhân vật phụ của câu chuyện thế giới này, chẳng chút bắt mắt.
"Bray Crass..." Atwood lẩm bẩm.
"Thật là một tên không tầm thường." Với tư cách là một thợ săn, Atwood rất rõ trên người Bray đều có khí tức gì.
Bất kể Bray ẩn giấu khí tức của mình thế nào cũng vô dụng, bởi vì Atwood ở phương diện khí tức còn mạnh hơn cả Bray.
Trong tình huống không mở Tâm Nhãn, cảm tri của Atwood muốn treo lên đánh Bray.
Cho nên Atwood biết Bray tỏa ra khí tràng "sắc bén", đồng thời dính dáng đến một loại khí tức nồng nặc nào đó.
Khí tức đó không thuộc về bản thân Bray, ước chừng là của "con mồi" của Bray.
Trên người hắn dính đầy khí tức của Chủng tộc Bạch Ngân, hơn nữa là khí tức của Chủng tộc Bạch Ngân đã chết.
Tính ra như vậy thì, chàng trai trẻ kia rốt cuộc đã giết bao nhiêu Chủng tộc Bạch Ngân vậy, Atwood cảm thấy đối phương có chút lợi hại.
Chàng trai trẻ kia mặc dù làm thợ săn không đạt yêu cầu, nhưng mục tiêu hắn săn bắt có chút vượt quá tiêu chuẩn.
Thật hâm mộ, nếu mình lúc đầu cũng có thực lực như vậy, cũng không đến mức cung bị hủy rồi cũng không bảo vệ được những người khác.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
