Thanh trường kiếm cùn và một gã dân làng thất tình

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

(Đang ra)

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

天山雨骨

“Ưm… ưm… tôi tốt bụng giúp đỡ mấy người như thế, coi mấy người là chị em tốt… vậy mà mấy người toàn muốn ngủ với tôi là sao…”

10 0

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

1 0

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

9 28

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

(Đang ra)

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

Enju

Nhưng khi một con người bình thường chọn cuộc sống bình yên giữa các vị thần, liệu phía trước Minato còn những điều gì đang chờ đợi?

4 18

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

96 814

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

446 23084

Khúc ca tuyệt mệnh của ca cơ - Chương 30: Người ta muốn chèo thuyền mà

Chương 30: Người ta muốn chèo thuyền mà

“Jonathan.” Takaman, vị 「Đệ Tam Ma Vương」 tràn đầy uy nghiêm, lại đứng trên hòn đảo ban đầu, cúi xuống nhìn Jonathan.

So với Takaman, chiều cao của Jonathan có chút không đáng nhắc tới.

“Tại sao ta vẫn còn ở cái chỗ này.” Giọng điệu của Takaman rất nặng nề.

Takaman biết Jonathan không phải là nhân vật nhỏ bé dễ bắt nạt, nhưng không có nghĩa là gã sẽ hết lần này đến lần khác thỏa hiệp.

“Bình tĩnh chút nào, ngài Takaman.” Jonathan hoảng hốt xua tay, đầu lắc như cái trống bỏi.

“Đừng có gọi ta là ‘ngài’!” Takaman biết Jonathan cố ý, vì vậy gã càng tức giận hơn.

Ngọn lửa theo cơn thịnh nộ mà trở nên mãnh liệt, ngọn lửa mỏng như voan khuếch tán ra, giống như thủy triều.

Những ngọn lửa này thiêu đốt lên mặt nạ của Jonathan, như thể muốn nuốt chửng tên hề không biết nói dối trước mặt này.

Thế nhưng, ngọn lửa hung tàn có thể thiêu rụi cả một khu rừng rậm kia, lại không để lại bất kỳ vết cháy đen nào trên chiếc mặt nạ.

Ngoại trừ biểu cảm cường điệu đó ra, chiếc mặt nạ vẫn trắng tinh như mới.

“Xin lỗi, thật sự xin lỗi nha, ngài Takaman.” Giọng điệu Jonathan vô cùng hoảng sợ, trông như bị Takaman đang đột nhiên nổi giận dọa sợ rồi.

Tất nhiên, nếu Jonathan không thêm từ “ngài Takaman” vào, có lẽ Takaman đã thực sự lầm tưởng Jonathan bị dọa sợ thật.

“...” Takaman rơi vào trầm mặc kéo dài.

“Tóm lại, hãy bình tĩnh trước đã, ngài Takaman.”

“Sẽ không để ngài ở lại hòn đảo nhỏ này nữa đâu, tuyệt đối không đâu.” Jonathan cung kính hành một lễ.

Sau đó Jonathan búng tay một cái, một chiếc thuyền nhỏ xuất hiện trên mặt biển.

“Vậy thì, xin hãy ngồi lên chiếc thuyền của tiểu nhân, cùng nhau đi chinh phục Erataba nào!” Jonathan nói nói rồi tự mình bắt đầu hưng phấn lên.

“Đây là khâu cuối cùng rồi, tiểu nhân đảm bảo.” Jonathan vỗ ngực, thề thốt nói.

Takaman chỉ lạnh lùng nhìn dáng vẻ múa tay múa chân của Jonathan.

Jonathan lúc nào cũng trong cái tư thế hoạt kê này, Takaman cũng đã chai sạn với nó rồi.

Nếu ai đó tỏ ra hứng thú với bộ dạng này của Jonathan, ngược lại sẽ khiến hắn càng “high” hơn.

Mà, thực tế thì, Jonathan hiện tại xác thực là đang “high” đến mức không chịu nổi rồi.

Hiện trạng của Erataba không tồn tại bất kỳ khả năng cứu vãn nào.

Vốn dĩ tình huống này, nếu có một người đủ uy tín đứng ra, là có thể ổn định cục diện.

Thế nhưng, Erataba không có, Jonathan cũng sẽ không cho phép Erataba có.

Thế là, Erataba ngoại trừ tự diệt vong ra, không còn con đường nào khác.

Mục đích, đã hoàn thành.

Tuy nhiên cứ để Erataba tiêu vong trong nội loạn như vậy, thì thật vô vị.

Cao trào nên do phe mình khởi động mới phải.

“Đến đây! Đến đây nào!!! Ngài Takaman, chiếc thuyền nhỏ này chính là phương tiện giao thông dẫn đến thắng lợi đấy.” Jonathan điên cuồng ám chỉ.

Thực ra hắn chỉ muốn Takaman cùng mình ngồi lên chiếc thuyền này mà thôi.

“Không cần thiết.” Takaman lạnh lùng nói, gã không thể nào cho Jonathan sắc mặt tốt nữa.

Takaman đi thẳng về phía biển, hai chân đạp lên mặt biển.

Đúng theo nghĩa đen, Takaman không nhờ vào bất kỳ ngoại lực nào, cứ thế đạp nước mà đi.

Ngọn lửa bao quanh Takaman ngay cả bọt sóng bắn lên cũng không thể dập tắt, nhiệt độ nóng bỏng của thân thể dung nham đó không thứ gì có thể làm nguội đi được.

Từ “chinh phục” này, không chỉ có thể dùng cho sinh vật.

Thứ khiến Takaman có thể đứng vững vàng trên mặt biển, chính là bản thân biển cả này, chứ không phải ma lực, không phải nội khí, cũng không phải bất kỳ loại pháp thuật, Thần Thuật nào.

Có câu nói rằng, “Người chinh phục biển cả, biển cả sẽ hân hoan chỉ dẫn con đường người đó tiến lên”.

Và ngay lúc này, biển cả không chỉ đang chỉ dẫn Takaman, mà là hoàn toàn thần phục và cống hiến sức mạnh của mình cho gã.

“Đợi đã, ngài Takaman!” Jonathan giẫm những bước nhỏ, nhảy một cách hoạt kê lên chiếc thuyền con.

“Quả nhiên vẫn là đi thuyền tốt hơn chứ.” Jonathan vỗ vỗ mạn thuyền, dùng giọng điệu đầy mong chờ nói với Takaman.

“Quá chậm.” Takaman khinh thường nói.

Loại thuyền bình thường đến mức không thể bình thường hơn này, làm sao có thể nhanh hơn việc gã tự đi bộ?

Hơn nữa, có Chủng tộc Bạch Ngân nào lại đi ngồi loại phương tiện giao thông vô dụng này?

Sự ra đời của phương tiện giao thông, là để bù đắp cho những khiếm khuyết khác nhau của Chủng tộc thấp kém.

Nhưng những khiếm khuyết này, không tồn tại trên người Chủng tộc Cao Cấp, sự tồn tại của phương tiện giao thông đối với họ hoàn toàn vô nghĩa, nói là thừa thãi cũng không quá đáng.

Thực ra Takaman thực sự không nghĩ ra, tại sao Jonathan lại cứ cố chấp muốn dùng chiếc thuyền nhỏ bình thường này.

Jonathan cũng sở hữu đủ loại phương pháp để dễ dàng đến Erataba, lại cứ khăng khăng dùng thủ đoạn phiền phức nhất.

Hắn có thể dịch chuyển tức thời đến Erataba, cũng có thể lướt nhanh qua mặt biển, e là “dời” cả Erataba đến đây cũng được.

Nhưng cái tên này, cứ nhất định phải làm một số chuyện người ngoài không thể hiểu nổi.

“Ngài Takaman, tốc độ là một chuyện, tình thú là chuyện khác a.”

“Ngài không cảm thấy ngồi thuyền nhỏ đi đến vùng đất sắp bị chinh phục, là một ý tưởng khá tuyệt sao?” Jonathan bắt đầu chào hàng ý tưởng của mình.

“Chiếc thuyền nhỏ lững lờ trôi về phía bờ biển, đường nét thành phố trước mặt dần dần rõ ràng.” Hắn nói nói, rồi tự mình bắt đầu trữ tình.

“Cảm giác này, đi bộ trên mặt biển là không thể trải nghiệm được đâu.”

“A! Đẹp quá! Đẹp quá! Quả thực là phông nền sân khấu hoàn mỹ nhất!” Jonathan vỗ tay nhiệt liệt.

“Không có gì khác biệt.” Takaman đáp lại một câu rất lạnh nhạt.

Cảnh tượng mà miệng lưỡi Jonathan vẽ ra, gã cứ thế đi bộ từ trên biển qua, cũng nhìn thấy y hệt.

“Có, có khác biệt chứ!” Jonathan trở nên luống cuống tay chân, dường như đang nghĩ cách đưa ra một lời giải thích hợp lý cho Takaman.

Tuy nhiên Takaman không đợi Jonathan đưa ra lời giải thích, đã rời đi rồi.

Mặt biển nơi Takaman đi qua bị ngọn lửa thiêu đốt đến bốc hơi, hơi nước dày đặc bị gió biển thổi tan ra, trông như thể đột nhiên nổi sương mù.

Jonathan nhún vai, dang hai tay, cầm cây gậy batoong trong tay nghịch ngợm một lúc.

“Một mình đi thuyền thực ra cũng không tệ, không phải sao.” Jonathan tự an ủi mình, sau khi chỉnh lại mũ lễ phục, liền đặt mông ngồi xuống thuyền nhỏ.

Nhưng chiếc thuyền này có một vấn đề, đó là không có buồm, cũng chẳng có mái chèo.

Vậy Jonathan phải làm sao đây? Không sao cả, Jonathan còn có gậy batoong, chưa bao giờ có chuyện khó khăn nào mà Jonathan không giải quyết được.

Hắn dùng gậy batoong làm mái chèo, vất vả chèo thuyền.

“Hứ hừ ~”

“Thành phố nhỏ của ngư dân ~”

“Đều hủy rồi, đều mất rồi ~”

Trên mặt nạ của Jonathan treo nụ cười cường điệu, từ dưới lớp mặt nạ đó truyền ra tiếng ngâm nga hát.

Đã ngài Takaman không đi cùng hắn, thì cứ để gã tự mình hành động đi.

Còn bản thân Jonathan? Thong thả ung dung chèo thuyền qua đó là được rồi.

Biết đâu đến muộn một chút, còn có thể nhìn thấy không ít cảnh tượng thú vị ấy chứ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!