Chương 33: Không mâu thuẫn thì không phải là ngươi
Gió thổi qua mặt đất.
Nhưng mặt đất lúc này, không còn giống như địa ngục nữa, mà là một mảnh đất bùn bình thường.
Đứng ở đây có thể nghe thấy tiếng rồng gầm không dứt truyền đến từ nơi xa xôi.
Khe hẹp ảo tưởng do một kiếm quá mức mạnh mẽ kia mà hoàn toàn vỡ vụn, tất cả mọi người bên trong đều bị tống ra ngoài.
Bao gồm Bạch Diện, Bray, Thune, cùng với con rồng khổng lồ kia.
Ladonca hoàn toàn mất đi hơi thở sự sống, táng thân dưới một kiếm tịnh không tính là dứt khoát gọn gàng kia.
Hắn bại rồi, hắn chết rồi, nhưng thi thể của hắn vẫn giữ được sự nguyên vẹn, trên người chỉ có vô số vết kiếm sâu tới xương mà thôi.
Dù cho kiếm kia mạnh mẽ như vậy, Ladonca vẫn không bị chém đứt.
Việc đến nước này, đã không cần phải giải thích Ladonca mạnh đến mức nào nữa rồi.
Bạch Diện đứng trên mặt đất, không nhìn thêm Ladonca - con rồng hùng mạnh này lấy một cái.
Trên thế giới này, Chủng tộc Bạch Ngân mạnh ngang ngửa Ladonca, còn có rất nhiều.
Đối với Bạch Diện, tiếng rồng kêu thậm chí còn không bằng tiếng chim hót bên cạnh.
“Cứu được rồi chứ.” Bạch Diện đứng đó, hỏi Thune một câu.
“Phải biết rằng yêu cầu này của ngươi thực sự rất làm khó người khác, thời gian mới trôi qua một phút.” Thune thở dài một hơi, tính cả thời gian mọi người nói chuyện, cũng chẳng qua chỉ là một phút.
“Tuy nhiên... coi như là cứu sống rồi.” Thần phụ ngừng một chút, bổ sung một câu.
“Không hổ là ngươi.” Câu trả lời của Thần phụ tịnh không nằm ngoài dự liệu của Bạch Diện.
Đây mới là thao tác cơ bản của Thần phụ.
“...” Thune muốn nói lại thôi, từ câu nói này của Bạch Diện nghe ra được, đối phương quen biết mình.
Chẳng qua là ông ta tịnh không quen biết kiếm sĩ này.
Kiếm sĩ màu trắng cũng không nói gì, yên yên lặng lặng đứng tại chỗ.
Lúc này, đã không còn gì có thể làm nữa, y cũng không muốn làm chuyện vô nghĩa.
Bầy rồng, sớm đã chiếm cứ toàn bộ khu vực này rồi.
Những con rồng trẻ tuổi kia thoát khỏi khe hẹp ảo tưởng sớm hơn Bray, sau đó tàn phá ở nơi này.
Nhưng do Bray và Chấp Minh đã thành công cầm chân hai con rồng có mối đe dọa lớn nhất, cho nên Nicol Bolas đã thuận lợi di chuyển thành phố, sau đó dựng lên một bức “tường” ở nơi này.
「Thế Giới Chi Bích」 vẫn chưa sụp đổ đến mức có thể để Chủng tộc Bạch Ngân tùy tâm sở dục, cho nên bức “tường” do Nicol Bolas tạo ra, có thể vây bầy rồng lại một khoảng thời gian.
Trong chốc lát, bầy rồng vẫn chưa thể tai họa cả Đông Đại Lục.
Chỉ là, bầy rồng muốn xông ra ngoài, cũng chẳng qua là vấn đề thời gian, đến lúc đó Chủng tộc Hắc Thiết vẫn cần phải đối mặt với sự khủng bố của Chủng tộc Bạch Ngân.
Nhưng Nicol Bolas đã cho họ nhiều thời gian như vậy rồi, nếu vẫn không sống nổi, ông ta thực sự không còn lời nào để nói.
Bạch Diện biết tất cả những điều này, chưa đi chỉ là vì đợi Bray mở miệng nói một câu.
Bạch Diện cũng không biết câu nói mình muốn đợi Bray nói là gì, nhưng y vẫn đang đợi.
“...” Bray mở mắt phải ra, ngẩn người nhìn bầu trời đang dần sáng lên.
Hắn biết Bạch Diện đang ở bên cạnh, nhưng hắn không quan tâm.
Bất tri bất giác, một đêm sắp trôi qua rồi.
Cơ thể trống rỗng, không có bất kỳ sức lực nào.
Nhưng hắn hiểu nếu không có Thần phụ, mình sớm đã chết rồi, bộ dạng này đã là kết cục tốt nhất.
Bray muốn nói chuyện, lại phát hiện mình mở miệng nói chuyện đều trở nên vô cùng khó khăn.
“Kiếm...” Hắn từ trong cổ họng nặn ra một chữ.
Thần phụ Thune ngẩn ra một lúc, sau đó mang hai thanh kiếm ở gần đó về, đặt bên cạnh hắn.
“Kiếm của ngươi.”
“Cảm ơn...” Đợi đến khi kiếm được đặt lại bên người mình, hơi thở của hắn dường như lại bình ổn hơn không ít.
Thời gian từng phút từng giây trôi qua, Thune vẫn đang thực hiện trị liệu hậu kỳ cho Bray.
Bạch Diện vẫn đang đợi.
Nhưng không ai biết y rốt cuộc đợi cái gì, đợi câu nói nào.
Ngay cả Vân Tước cũng không biết, chú chim nhỏ đứng trên vai Bạch Diện, đầu nghiêng nghiêng, trong đôi mắt nhỏ như hạt đậu tràn đầy sự nghi hoặc.
“Tại sao ngươi cứu tôi?” Bray cuối cùng cũng cố nén cơn đau kịch liệt khi nói chuyện, hỏi Bạch Diện câu này.
Bạch Diện cũng cuối cùng đợi được câu hỏi của Bray rồi.
“Bởi vì đứa trẻ.” Bạch Diện u ám trả lời.
“Ngươi cũng thật là một tên Tsundere (ngoài lạnh trong nóng) a.”
“Nén đau đớn để phun tào, ngươi cũng giỏi thật đấy.” Bạch Diện trả lời.
“...” Bray im lặng vài giây.
Từ sau khi hắn biết Bạch Diện chính là một bản thân khác của mình, biết những chuyện Bạch Diện đã trải qua, liền hiểu tại sao y lại có sát ý mạnh mẽ với mình như vậy.
Một người nỗ lực, thất bại rồi.
Cùng một bản thân khác nỗ lực, vẫn thất bại.
Bồi dưỡng một bản thân khác, vẫn thất bại.
Bất kể làm gì, đều là thất bại.
Tịnh không phải vì tất cả những thất bại này mà giận cá chém thớt lên mình, đơn thuần là chán ghét sự giãy giụa suốt chặng đường này của mình.
Nhìn thấy sự giãy giụa hiện tại của mình, Bạch Diện có thể nghĩ đến câu chuyện phía sau.
Giống như màn hiện tại này, e rằng từ rất lâu rất lâu trước đây, Bạch Diện đã biết sẽ xảy ra.
Đau khổ giãy giụa, cuối cùng tất cả lại đều sẽ hóa thành hư vô, ngay từ đầu thà rằng đừng sở hữu.
“Ngươi vẫn muốn ta làm cha một lần a...” Bray nói như vậy.
“Đúng.”
“Rõ ràng muốn ta sớm kết thúc tất cả, mà vẫn làm như vậy.”
“Không sai.”
“Ngươi thật là một kẻ mâu thuẫn a.”
“Điểm này ta giống ngươi, trước giờ đều giống nhau.”
“Con gái tôi sẽ rất đáng yêu sao?”
“Không biết, đứa con của ngươi và cô ấy, đây là đứa đầu tiên.”
“Đám cưới đến không?”
“Nếu rảnh thì, vẫn là thôi đi, giả sử ngươi không sợ ta không nhịn được chém chết ngươi thì cứ việc.”
Bầu trời tờ mờ sáng, không có mưa, cũng không có ánh nắng rực rỡ.
Bray từ đầu đến cuối, đều không nhìn chăm chú vào Bạch Diện, chỉ ngước nhìn bầu trời bao la.
“Ngươi tịnh không mạnh, hơn nữa những năm nay, ngươi không có nhiều tiến bộ.” Bạch Diện mở miệng nói.
Khi y nói lời này, giọng điệu rất bình tĩnh, không mang theo màu sắc tình cảm, bình luận là một sự thật.
Bray lần này, một chút cũng không mạnh.
Trước đây, có mấy người hắn thậm chí không dựa vào Bạch Diện, cũng sống sót từ trong tay Ladonca.
Nếu nói mạnh mẽ thì, rõ ràng là mấy người đó khá mạnh hơn.
“Ngươi hiểu ý ta không?”
“Biết.” Bray đương nhiên biết ẩn ý trong lời nói của Bạch Diện.
Những người khác mạnh mẽ cũng giãy giụa thất bại rồi, vậy thì bản thân không mạnh mẽ này, càng không có cơ hội.
Hy vọng mong manh, mong manh đến mức Bạch Diện - người khởi động lại thời gian vô số lần, đều không muốn đi tin tưởng cái hy vọng này.
“Đông Đại Lục... là xong rồi sao?”
“Bây giờ vẫn chưa, nhưng sắp rồi.”
“Ít nhất bây giờ chưa, đúng không.” Bray nghĩ đến một số chuyện, cảm thán một câu.
“Ta đại khái còn sẽ cho ngươi thời gian vài năm.” Giọng nói của Bạch Diện, xuyên qua mũ giáp, truyền đến bên tai Bray.
Tiếp đó, Bạch Diện xoay người liền chuẩn bị rời đi, y không có đích đến, chẳng qua là định đi đi dừng dừng, đi đến đâu, thì là ở đó.
Y và Bray không giống nhau, không có một mái nhà có thể an thân.
“Khoan hẵng đi, hỏi ngươi một câu.” Bray nén đau gọi Bạch Diện lại.
“...” Bạch Diện nghe vậy, dừng bước chân vừa bước ra.
“Ngôi sao... có khả năng lấy xuống được không?”
“Có khả năng.” Không biết tại sao, Bạch Diện ngày xưa vẫn luôn có thói quen khi rời đi không quay đầu lại, đã quay người lại.
“Ngươi lấy làm gì.”
“Tặng người...”
“...” Bạch Diện trầm ngâm thật lâu.
“Trên thế giới này có một thứ, tính chất giống với ngôi sao trên trời.”
“Tự mình đi lấy đi, cụ thể thì tự đi hỏi Nicol Bolas.”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
