Thanh trường kiếm cùn và một gã dân làng thất tình

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

(Đang ra)

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

天山雨骨

“Ưm… ưm… tôi tốt bụng giúp đỡ mấy người như thế, coi mấy người là chị em tốt… vậy mà mấy người toàn muốn ngủ với tôi là sao…”

10 0

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

1 0

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

9 28

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

(Đang ra)

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

Enju

Nhưng khi một con người bình thường chọn cuộc sống bình yên giữa các vị thần, liệu phía trước Minato còn những điều gì đang chờ đợi?

4 18

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

96 814

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

446 23086

Người Canh Giữ Vô Danh - Chương 31: Chỉ cần thực hiện chức trách

Chương 31: Chỉ cần thực hiện chức trách

"Địch Tá Tạp đại nhân...?" Vẫn bị ghim trên cầu, Không Mạnh dùng giọng điệu hơi chút kinh ngạc nói.

Chủ nhân thực sự của Hoàng Tuyền, cũng chính là 「Hoàng Tuyền Lĩnh Chủ Dizoka」, đã sớm bị thế giới trục xuất và rời đi, đây là chuyện mà ai ai cũng biết.

Tại sao đột nhiên lại nhắc đến chuyện của Dizoka, điều này khiến con cá khổng lồ cảm thấy vô cùng khó hiểu.

Hắn dùng đôi mắt cá của mình nhìn Bray, trầm ngâm hồi lâu.

Không Mạnh có biết Dizoka không? Đương nhiên là biết, hắn không thể nào không biết được.

Dù sao thì sự tồn tại của hắn chính là do Dizoka tạo ra, không có vị Chân Thần đó, thì sẽ không có con cá là hắn đây.

Chỉ là, cách biệt mấy kỷ nguyên, lại một lần nữa nghe thấy cái tên này, khiến Không Mạnh có chút hoảng hốt.

"Ta là tạo vật của Dizoka đại nhân, ngươi nhắc đến vị đại nhân đó làm gì?" Không Mạnh khó khăn mở miệng, mang cá bị ghim trên cầu đá thực sự rất đau.

"Sở dĩ tôi bị ném vào đây, đoán chừng là do ông ta làm đấy." Bray nói, hoàn toàn không có ý tứ tôn kính thần linh.

"Sao có thể chứ, Dizoka đại nhân đã bị trục xuất khỏi Capras rồi, huống hồ nói thế nào thì thần linh cũng sẽ không ra tay với một phàm nhân như ngươi..."

"Do sự rời đi của Dizoka đại nhân, Hoàng Tuyền đã trống trải không biết bao nhiêu năm tháng rồi."

"Vậy những vong linh thi thoảng đi ngang qua lúc nãy là chuyện gì?" Bray hỏi.

"Ách..." Con cá lớn bị Bray hỏi câu này, mới trong cơn hoảng hốt mà phản ứng lại.

Đúng rồi, sao dạo gần đây lại có nhiều vong linh ở Hoàng Tuyền thế nhỉ, trước đó Hoàng Tuyền đúng nghĩa đen là đến cái bóng ma cũng không có.

"..." Bray nghẹn lời, có khả năng, đại khái là con cá này còn ngốc hơn mình tưởng tượng, quả không hổ danh là kẻ có thể dứt khoát đầu hàng.

"Ý ngươi là Dizoka đại nhân đã trở về rồi sao? Chuyện này là thế nào?" Mắt cá của Không Mạnh lập tức sáng lên.

Lần này Bray lại thấy khó xử rồi, hắn hơi sợ con cá này sẽ hô lên "Vì Dizoka đại nhân" sau đó lại liều mạng sống chết với mình một lần nữa.

"Chưa về, chỉ là muốn về thôi." Khóe miệng Bray giật giật, lẽ ra là hắn hỏi con cá này mới đúng, sao lại thành ra hắn cung cấp tình báo cho con cá thông tin bế tắc này rồi.

Sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, Bray kể một phần sự việc mà mình biết cho con cá nghe.

Không Mạnh không quá ngu ngốc như trong tưởng tượng, sau khi nghe Bray nói xong, cơ bản hắn đã hiểu tình hình là thế nào rồi.

Tuy nhiên, hắn cũng không có cú quẫy mình nào để phản công Bray, mà vẫn giống như một con cá ướp muối đã mất hết hy vọng, tiếp tục bị ghim trên cầu đá.

"Dizoka đại nhân đây là muốn thông qua thủ đoạn khác để đoạt được quyền năng."

"Chỉ cần sự tồn tại của ngài ấy ảnh hưởng đủ lớn đối với thế giới, vậy thì trong tình huống tường thế giới đã rách nát tả tơi, việc đột phá cũng không phải là chuyện không thể." Không Mạnh nói.

Sức mạnh của sự tồn tại như Chủng tộc Hoàng Kim, thực ra rất khó dùng vài ba câu để giải thích rõ ràng.

Chỉ có thể nói, nếu Dizoka khôi phục lại tác dụng của Hoàng Tuyền, khiến 「Nghĩa Trang Lãng Du」 mất hiệu lực, thế giới có thể sẽ buộc phải giảm bớt lực trục xuất đối với Dizoka.

Đến lúc đó Dizoka với tư cách là thần linh một lần nữa giáng lâm xuống đại địa, cũng trở nên dễ dàng như trở bàn tay.

Những Chủng tộc Hoàng Kim khác cũng có thể thông qua thủ đoạn này để đột phá, nhưng có vẻ như phía Dizoka nhẹ nhàng hơn một chút.

"Emmmmm" Bray nhìn Không Mạnh, bộ dạng như muốn nói lại thôi.

"Ông không có suy nghĩ nào khác sao?" Bray thử hỏi.

"Suy nghĩ gì?" Không Mạnh nghi hoặc hỏi ngược lại.

"Về Dizoka ấy."

"Dizoka đại nhân về cũng được, không về cũng được, tất cả mọi thứ của ta đều sẽ không thay đổi, cho nên cũng chẳng sao cả." Không Mạnh phát ra lời tuyên bố của một con cá ướp muối mặc kệ đời.

Hắn được tạo ra chính là để hoàn thành sứ mệnh này.

Những thứ dư thừa khác cũng chẳng đem lại cho hắn bất kỳ lợi ích nào, làm gì cũng không mạnh lên được, cũng không rời khỏi Hoàng Tuyền được, cũng không có dục vọng nào khác để thỏa mãn.

"Ta chỉ cần thực hiện tốt chức trách của mình, không để vong giả đi ngược chiều là đủ rồi." Nói xong, hắn còn đặc biệt liếc nhìn Bray một cái.

"Đừng nhìn tôi, tôi không phải người chết." Bray bất lực rút kiếm ra, giải phóng cho Không Mạnh đang bị ghim trên cầu đá.

Mặc dù Không Mạnh có thể cưỡng ép thoát ra, nhưng làm vậy sẽ phải trả giá bằng việc một nửa mặt cá còn lại bị xé rách.

Bray có thể chủ động giải phóng cho hắn thì không còn gì tốt hơn.

Con cá lớn quẫy vài cái rồi lao xuống sông, sau đó dựng nửa người lên, ngưng thị Bray.

"Nhắc mới nhớ, có phải ngươi định ngăn cản Dizoka đại nhân giáng lâm không?" Không Mạnh đột ngột hỏi một câu.

"Nếu phải thì sao, ông định nuốt tôi à?" Bray liếc nhìn con cá lớn vết thương còn chưa lành.

"Nuốt không nổi." Không Mạnh dùng giọng nữ khàn khàn lầm bầm.

"Có điều ta khá ủng hộ dự định này của ngươi, Chư Thần trở về đối với cả thế giới này mà nói cũng không phải chuyện tốt lành gì." Không Mạnh nói.

"Đối với cả thế giới?"

"Ừm... câu này có gì kỳ lạ sao?" Không Mạnh vặn vẹo thân cá, không biết câu nói vừa rồi của mình có chỗ nào không đúng.

"Thôi được rồi, ta mặc kệ ngươi, chấp niệm của ta là ngăn cản vong giả đi ngược chiều, ngươi không phải vong giả, cho nên ta không cần quản."

"Đúng vậy, cứ thế đi." Không Mạnh không tiếp tục day dứt chủ đề trước đó nữa, bắt đầu lẩm bẩm một mình.

"Tiện thể cho ngươi một lời khuyên, nếu ngươi muốn tìm lối vào Hoàng Tuyền một cách thuận tiện, thì hãy leo lên thạch đài, đó là điểm cao nhất của Hoàng Tuyền." Nói xong, con cá lớn lặn xuống sông, không còn sủi bọt tăm hơi đâu nữa.

Bray đứng trên cầu đá, nhìn vị trí con cá lớn biến mất mà thất thần giây lát.

Rất lâu sau, áo khoác của hắn tuy vẫn còn hơi ướt, nhưng cảm giác khó chịu của linh hồn đã dần dần tan biến.

Quả nhiên không thể chạm vào nước sông này, thực ra nếu con cá lớn thực sự bất chấp tất cả mà liều mạng với Bray, thì Bray không chỉ bị nước sông làm ướt có một chút chỗ đó đâu.

Bên tai vang vọng tiếng nước chảy không ngừng của dòng sông, âm thanh mang theo giai điệu của cái chết.

Mọi thứ xung quanh vẫn mờ tối như vậy, sự mờ tối này cùng với bóng đen xòe tay không thấy năm ngón, mang đến cho người ta một loại áp lực và kinh hãi khác biệt.

Không có tiếng la hét khản giọng kiệt sức, nhưng có tiếng ngâm nga quái dị ẩn hiện mơ hồ, ở một mức độ nào đó điều này càng kích động thần kinh yếu ớt của con người hơn.

Đương nhiên, tiền đề là phải yếu ớt.

Sau khi Không Mạnh rời đi, Bray liền tiếp tục đi một mình trên cây cầu đá khổng lồ, điểm đến tiếp theo đại khái hẳn là cái thạch đài trong miệng con cá lớn kia.

Hắn không có cách nào phân biệt Không Mạnh có lừa mình hay không, nhưng hiện tại hắn cũng không có lựa chọn nào khác.

Có thể lang thang không mục đích tìm kiếm lối vào Hoàng Tuyền trong miệng Không Mạnh, nhưng nếu làm vậy, chẳng phải cũng là tin lời đối phương sao?

Nếu cho rằng đối phương nói dối, vậy thì quả thực chẳng còn lựa chọn nào, cho nên Bray đã tin.

Bia đá, cầu đá, thạch đài.

Con đường Hoàng Tuyền cùng thế giới của người chết, lấy dòng sông lớn này làm ranh giới.

Biểu tượng của việc đến được thế giới người chết, chính là tấm bia đá khổng lồ kia.

Còn điểm cao nhất của Hoàng Tuyền, lại là cái thạch đài chưa đến được kia.

Qua sông không thị phi, trước bia không đúng sai.

Rốt cuộc hắn sẽ còn gặp phải thứ gì trong Hoàng Tuyền này đây? Dù sao thì bình an vô sự là chuyện chắc chắn không thể nào rồi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!